Nếu thích cô ấy thì cứ chủ động theo đuổi.

Như vậy...

Hai người sẽ bớt phải đi đường vòng.

Nữ chính cũng sẽ không phải chịu nhiều đau khổ như trong nguyên tác.

Ai ngờ...

Tôi lại gửi nhầm ảnh của chính mình.

Mọi chuyện từ đó hoàn toàn vượt khỏi quỹ đạo.

Khi Đàm Kinh Dã tìm đến tận cửa với vẻ mặt như muốn đòi nợ...

Tôi thật sự chưa từng nảy sinh bất kỳ ý nghĩ nào với anh.

Cho đến...

Khoảnh khắc anh chủ động cưỡng hôn tôi.

Ngay từ giây phút ấy...

Tôi đã biết.

Đàm Kinh Dã...

Sẽ không còn thích nữ chính nữa.

Mà cũng chưa chắc...

Anh còn phù hợp để làm nam chính của nữ chính.

Tôi đọc rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình.

Trong giới truyện ngôn tình có một quy luật gần như bất thành văn.

Nam chính mà không yêu nữ chính, hoặc thân và tâm không còn thuộc về nữ chính, thì sẽ tự động mất tư cách làm nam chính.

Vậy nên...

Biết đâu...

Đàm Kinh Dã lại phù hợp với một kẻ luôn khao khát thứ tình yêu méo mó như tôi hơn thì sao?

...

Ngày hôm sau.

Khu giảng đường khoa Văn.

Vừa kết thúc tiết học bắt buộc.

Tôi đi xuống tầng một.

Đã nhìn thấy Đàm Kinh Dã đứng chờ ở đó.

Anh mặc áo thun đen phối với quần dài cùng tông, đi đôi boots ngắn màu đen.

Một tay đút túi quần.

Tay còn lại kẹp hờ nửa điếu t.h.u.ố.c.

Anh cúi đầu chậm rãi rít một hơi.

Khói trắng lững lờ bay quanh gương mặt.

Cả người toát lên vẻ ngông nghênh, bất cần đời, như chẳng có điều gì trên thế giới này đáng để anh bận tâm.

13

Giữa dòng người đông đúc trước tòa nhà giảng đường, Đàm Kinh Dã bỗng ngẩng mắt lên, ánh nhìn vượt qua đám đông rồi dừng lại trên người tôi.

Gần như cùng lúc đó, tôi lập tức thu hồi ánh mắt.

Tôi cố ý giả vờ như không hề nhìn thấy anh, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối, rồi cúi đầu bước thẳng về phía trước.

Ngay lúc đi ngang qua anh...

Sau lưng vang lên một tiếng cười khẩy rất khẽ.

Đúng lúc ấy, một giọng nam khác gọi tôi.

"Từ Nghệ Thuần."

Tôi quay đầu theo phản xạ.

Một chàng trai ôm c.h.ặ.t phong thư trong tay đang ngập ngừng bước về phía tôi.

Tôi thầm nghĩ...

Đúng là ông trời cũng biết phối hợp.

Một "trợ công" từ trên trời rơi xuống.

Cậu ấy đứng trước mặt tôi, mặt đỏ bừng vì căng thẳng.

Đưa phong thư tới trước mặt tôi, lắp bắp mãi mới nói thành câu:

"Từ... Từ Nghệ Thuần."

"Cái đó..."

"Mình... mình thích cậu."

"Mình muốn bắt đầu theo đuổi cậu từ hôm nay."

"Nếu... nếu cậu chưa có bạn trai..."

"Cậu có thể cho mình một cơ hội không?"

Tôi vừa định đưa tay nhận lấy lá thư.

Thì phía sau đã vang lên giọng nói lạnh đến thấu xương.

"Dám nhận thử xem."

"Tôi c.h.ặ.t luôn cái tay đó."

13

Đàm Kinh Dã nheo mắt.

Sắc mặt u ám đến cực điểm.

Giữa hai hàng mày tràn ngập vẻ hung dữ.

Anh bước tới, nắm lấy cổ tay tôi.

Kéo mạnh tôi ra sau lưng mình.

Rồi nhìn thẳng vào cậu nam sinh kia.

Giọng nói bá đạo đến mức không cho bất cứ ai phản bác.

"Đây là vợ tôi."

"Cậu..."

"Biến."

Tôi lập tức phản đối.

"Ai là vợ anh chứ?"

Đàm Kinh Dã cúi xuống nhìn tôi.

Khóe môi nhếch lên đầy ngang ngược.

"Ảnh cũng gửi cho tôi."

"Môi cũng để tôi hôn rồi."

"Không làm vợ tôi..."

"Em còn muốn làm vợ ai?"

Tôi tức đến đỏ mặt.

Lớn tiếng đáp:

"Nhưng em có đồng ý yêu anh đâu!"

"Là anh tự ý..."

Còn chưa nói hết.

Đàm Kinh Dã đã bịt miệng tôi.

Sau đó quay sang nhìn cậu nam sinh.

Giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.

"Cô ấy là người của tôi."

"Nếu còn dám theo đuổi..."

"Đừng trách tôi tìm cậu tính sổ."

Cậu nam sinh hiển nhiên nhận ra Đàm Kinh Dã.

Sắc mặt lập tức tái đi.

Không nói thêm câu nào.

Quay đầu bỏ chạy.

Tôi gạt tay anh xuống.

Nhỏ giọng nói:

"Anh làm người ta sợ chạy mất rồi."

Đàm Kinh Dã tức đến bật cười.

Anh đưa tay bóp má tôi.

Vừa giận vừa nghiến răng.

"Không dọa nó chạy..."

"Để em ngoại tình ngay trước mặt tôi à?"

"Từ Nghệ Thuần."

"Em là của tôi."

Hai má bị anh bóp đến phồng lên.

Tôi nói cũng không còn rõ chữ.

"Em... chưa đồng ý."

"Chưa đồng ý làm người của anh."

Lực trên tay anh hơi tăng lên.

Sắc mặt càng lúc càng khó coi.

"Không đồng ý cũng phải đồng ý."

"Em chỉ có thể là của tôi."

"Từ Nghệ Thuần."

"Lần sau còn dám nhận lời tỏ tình của người khác..."

"Tôi sẽ đ.á.n.h tên kia trước."

"Rồi quay sang xử em."

Tôi chớp chớp mắt.

Khẽ nhăn mày.

Giọng mềm xuống.

"Đàm Kinh Dã..."

"Anh bóp em đau."

Ánh mắt anh khựng lại.

Cuối cùng cũng chịu buông tay.

Tôi xoa xoa gò má.

Làm ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ.

"Đàm Kinh Dã."

"Em không thích kiểu người như anh."

"Anh dữ quá."

"Chúng ta không hợp."

"Hay là anh bỏ qua cho em đi?"

Anh bật cười khẩy.

Giọng điệu vẫn ngang ngược như cũ.

"Nằm mơ."

Tôi nhìn vào mắt anh.

Trong đôi mắt ấy...

Là ham muốn chiếm hữu mãnh liệt đến mức gần như không thể che giấu.

Tim tôi...

Bỗng đập mạnh.

Đúng rồi.

Người yêu mà tôi mong muốn...

Chính là phải nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.

Máu trong người dường như cũng nóng lên theo.

...

14

Đàm Kinh Dã cứ thế nắm cổ tay tôi.

Kéo thẳng ra khỏi trường.

Rồi gần như nửa ép buộc nhét tôi vào chiếc Rolls-Royce của anh.

Tôi quay sang nhìn anh.

"Đàm Kinh Dã."

"Anh định đưa em đi đâu?"

"Thả em xuống."

"Em còn chưa ăn cơm..."

Anh liếc tôi một cái.

Khóe môi khẽ nhếch.

Mang theo vẻ lười biếng nhưng đầy hoang dã.

"Đưa em đi ăn."

"Được chưa?"

Chỉ một ánh mắt ấy...

Đã khiến tim tôi hơi ngứa ngáy.

Chậc.

Hình như...

Tôi càng thích anh hơn rồi.

Ngoài mặt.

Tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi yên.

Không nói thêm lời nào.

Sau khi xuống xe.

Có lẽ sợ tôi bỏ chạy.

Anh vẫn nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi.

Dẫn tôi vào phòng riêng đã đặt trước.

Nhân viên phục vụ lập tức bước tới.

"Chào Đàm thiếu."

"Hôm nay ngài muốn dùng gì?"

Đàm Kinh Dã nhìn sang tôi.

Khẽ hất cằm.

"Muốn ăn gì thì gọi."

Tôi mím môi.

Cố ý tỏ vẻ ngượng ngùng.

Nhỏ giọng đáp:

"Em... em không kén ăn."

Đàm Kinh Dã khẽ tặc lưỡi.

Tự cầm thực đơn lên.

Gọi liền mấy món.

Đợi nhân viên phục vụ rời khỏi phòng.

Anh ngoắc tay về phía tôi.

"Lại đây."

Tôi chậm rãi bước tới.

Anh vỗ lên đùi mình.

"Tranh thủ lúc chưa lên món."

"Lại đây cho tôi hôn một cái."

Tôi mở to mắt.

Theo bản năng che miệng.

Lập tức đứng dậy định bỏ chạy.

Nhưng chưa kịp bước được hai bước.

6 - Thuần Hoá - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia