Cổ tay đã bị anh kéo lại.

Ngay sau đó.

Tôi bị ôm gọn vào lòng.

Ngồi thẳng lên đùi anh.

Tôi vẫn che miệng.

Hoảng hốt nhìn anh.

"Không..."

"Không được hôn nữa."

Anh nhướng mày.

"Tại sao?"

Tôi bĩu môi.

"Hôm qua anh c.ắ.n rách môi em."

"Đến giờ vẫn còn đau."

Tôi bỏ tay xuống.

Hơi ngẩng cằm.

Đưa đôi môi lại gần anh.

"Không tin..."

"Anh tự nhìn đi."

Ánh mắt Đàm Kinh Dã tối đi.

Yết hầu khẽ chuyển động.

"...Lần này."

"Tôi hôn nhẹ."

Vừa dứt lời.

Anh đã cúi xuống.

Không cho tôi cơ hội từ chối.

Khoảnh khắc môi chạm môi.

Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.

Rồi bắt đầu đập nhanh mất kiểm soát.

Một cảm giác hưng phấn khó diễn tả lan khắp cơ thể.

Lần này...

Anh thật sự dịu dàng hơn rất nhiều.

Đầu tiên chỉ khẽ mơn trớn nơi khóe môi.

Nhẹ nhàng chạm vào vết thương đã đóng vảy.

Rồi từng chút một...

Cảm giác ấy khiến tôi vô cùng dễ chịu.

"...Ưm."

Tôi cố ý bật ra một tiếng rên khe khẽ.

Ngay khi âm thanh ấy vang lên.

Ánh mắt Đàm Kinh Dã lập tức thay đổi.

Hơi thở anh trở nên gấp gáp hơn.

Giống như một con thú săn cuối cùng cũng tìm được con mồi mình khao khát.

Mà tôi...

Lại càng thấy hưng phấn.

Cảm giác như cả linh hồn cũng đang run lên.

Đến khi đôi môi bắt đầu tê rần.

Tôi mới đưa tay đẩy anh ra.

Sau đó lấy điện thoại ra soi.

Nhìn đôi môi mình đã đỏ bừng vì bị hôn.

Tôi đỏ cả hốc mắt.

Vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn anh, cất giọng chất vấn:

15

Tôi vừa trừng mắt vừa đưa tay che môi.

"Anh..."

"Anh đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o."

"Môi em suýt nữa lại bị anh hôn rách rồi."

Ánh mắt Đàm Kinh Dã tối đi.

Anh nhìn chằm chằm đôi môi đã đỏ ửng của tôi, giọng khàn hẳn.

"...Xin lỗi."

"Anh không kiềm chế được."

Tôi lập tức trượt khỏi đùi anh, ngồi dịch sang bên cạnh.

Giọng đầy vẻ tủi thân.

"Đồ nói dối."

"Em không tin anh."

"Anh rõ ràng cố ý."

"Cố ý trả thù em."

Yết hầu Đàm Kinh Dã khẽ chuyển động.

Một lúc lâu sau anh mới chậm rãi lên tiếng.

"...Anh không có."

Sau bữa cơm, Đàm Kinh Dã lái xe đưa tôi về khu chung cư.

Thấy anh cứ nhất quyết đi theo lên tận tầng trên, tôi đương nhiên biết anh đang tính làm gì.

Nhưng tôi không cho anh được như ý.

Nhân lúc anh mất cảnh giác, tôi nhanh tay mở cửa, chui tọt vào trong, rồi lập tức đóng sầm cửa lại.

Để mặc anh đứng bên ngoài.

Đàm Kinh Dã cũng chẳng nổi giận.

Anh chỉ bật cười khẽ.

Đứng ngoài hành lang châm một điếu t.h.u.ố.c, hút hết rồi mới chịu rời đi.

Muốn câu một người đàn ông...

Thì phải biết lúc gần lúc xa.

Không thể để anh ta nếm hết vị ngọt ngay từ đầu.

Phải từng chút một.

Để anh ta từng bước chìm sâu.

Từng chút mất kiểm soát.

Cho đến khi...

Nghiện hẳn.

Muốn cai cũng không cai nổi.

Đúng lúc ấy...

Điện thoại tôi rung lên hai tiếng.

Là tin nhắn chuyển khoản của Đàm Kinh Dã.

Một khoản tám trăm nghìn tệ.

Một khoản hai trăm nghìn tệ.

Cả hai đều ghi chú rất rõ:

"Tự nguyện tặng, không được đòi lại."

Ngay sau đó, anh nhắn thêm:

【Cho em đấy. Không cần trả.】

【Hai trăm nghìn coi như bồi thường vì đã hôn môi em thành ra thế kia.】

【Lần sau anh sẽ nhẹ hơn.】

Tôi không nhận tiền.

Cũng không trả lời.

Vừa tắt màn hình.

Tin nhắn mới lại hiện lên.

Anh trích dẫn câu "Lần sau anh sẽ nhẹ hơn."

Rồi nhắn thêm:

【Anh hứa.】

Tôi vẫn không đáp.

Chiến thuật của tôi rất đơn giản.

Mặc kệ anh.

...

Cha mẹ của nguyên chủ đều đã qua đời.

Từ nhỏ cô ấy sống nhờ nhà họ hàng.

Tính cách nhút nhát, yếu đuối.

Lại chẳng biết lấy lòng ai.

Dù có một gương mặt xinh đẹp.

Cô ấy cũng chưa từng biết chăm chút bản thân.

Thế nên sự hiện diện của cô ấy luôn rất mờ nhạt.

Còn tôi thì khác.

Sau khi xuyên tới.

Việc đầu tiên tôi làm là chăm sóc chính mình.

Trang điểm.

Ăn mặc.

Biết cách phô bày vẻ đẹp của mình.

Thế là...

Sự tồn tại của tôi lập tức trở nên nổi bật.

Người chú ý đến tôi ngày càng nhiều.

Người thích tôi cũng ngày càng nhiều.

Tôi không trả lời tin nhắn của Đàm Kinh Dã.

Vậy thì...

Anh chỉ có thể tự mình đến tìm tôi.

Điều thú vị là...

Lần nào anh đến cũng vừa khéo bắt gặp tôi bị người khác xin phương thức liên lạc.

Hoặc bị ai đó tỏ tình.

Mỗi lần như vậy.

Sắc mặt anh đều khó coi đến cực điểm.

Rồi lập tức vòng tay ôm lấy eo tôi.

Tuyên bố chủ quyền.

Nhìn vẻ mặt viết rõ mấy chữ "Đây là người của ông đây."

Tôi chỉ muốn cười.

...

Hơn mười ngày liên tiếp.

Tôi không nhắn lại lấy một tin.

Anh thì ngày nào cũng chủ động chạy đến.

Lần nào cũng nhìn thấy tôi được người khác chú ý.

Hoặc có người xin số điện thoại.

Hoặc có người tỏ tình.

Hoặc chỉ đơn giản là đứng từ xa nhìn tôi không chớp mắt.

Đàm Kinh Dã...

Ghen đến phát điên.

Ham muốn chiếm hữu gần như bùng nổ hoàn toàn.

Trong xe.

Anh kéo tôi ngồi lên đùi mình.

Một tay ôm c.h.ặ.t eo tôi.

Giữ đến mức tôi gần như không thể cử động.

Đôi mắt dài hẹp nhìn chằm chằm vào tôi.

Sự chiếm hữu cùng ghen tuông trong mắt anh đặc quánh như sắp tràn ra ngoài.

"Từ Nghệ Thuần."

"Em cố ý, đúng không?"

16

Tôi khẽ nhúc nhích trong lòng anh.

Làm ra vẻ hoàn toàn không hiểu.

Nhìn anh bằng đôi mắt vô tội.

"Cố ý gì cơ?"

"Em chẳng hiểu anh đang nói gì."

Đàm Kinh Dã tức đến nghiến răng.

Đưa tay vỗ nhẹ lên m.ô.n.g tôi một cái.

Mang theo ý cảnh cáo.

"Em cố ý ăn mặc đẹp như thế."

"Cố ý thu hút người khác."

"Cố ý để bọn họ thích em."

"Em muốn cắm sừng tôi..."

"Muốn tìm trai bên ngoài đúng không?"

Tôi mở to mắt.

Kinh ngạc nhìn anh.

Ngay sau đó.

Tôi c.ắ.n môi.

Khuôn mặt đầy tủi thân.

"Cũng đâu phải em bắt họ thích em."

"Anh..."

"Tại sao lại trút giận lên em?"

Đàm Kinh Dã lập tức nghẹn họng.

Không nói nổi một câu.

Tôi chớp mắt.

Hai giọt nước lập tức đọng nơi khóe mắt.

7 - Thuần Hoá - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia