Lung lay như sắp rơi.
"Em vốn đâu có muốn yêu anh."
"Là anh ép em ở bên cạnh anh."
"Bây giờ có người khác thích em..."
"Anh lại quay sang trách em."
"Hay là..."
"Hay là chúng ta chia tay đi."
"Dù sao..."
"Anh cũng đâu có thích em."
Vừa dứt lời.
Nước mắt vừa khéo lăn xuống.
Đàm Kinh Dã lập tức luống cuống.
Anh gần như không cần suy nghĩ.
Buột miệng nói ngay.
"Ai bảo anh không thích em?"
Tôi cúi đầu.
Giọng nghẹn ngào.
Nước mắt vẫn lặng lẽ rơi.
"Anh..."
"Anh lúc nào cũng dữ với em."
"Nếu thật sự thích em..."
"Tại sao anh cứ luôn hung dữ như vậy?"
Để thu hút người khác.
Trước đây tôi từng học diễn xuất rất bài bản.
Tôi biết rõ...
Khóc thế nào là đẹp nhất.
Khóc thế nào khiến người đối diện mềm lòng nhất.
Quả nhiên.
Đàm Kinh Dã vừa thấy nước mắt tôi.
Lập tức không chống đỡ nổi nữa.
Anh luống cuống rút khăn giấy.
Nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
Giọng nói cũng dịu xuống.
"Xin lỗi."
"Anh không nên lúc nào cũng dữ với em."
"Anh chỉ là..."
"Thấy quá nhiều người thích em."
"Anh ghen."
"Ghen đến mức mất kiểm soát."
Đàm Kinh Dã khẽ thở dài.
Cuối cùng như chấp nhận số phận, anh kéo tôi vào lòng.
Vòng tay siết c.h.ặ.t lấy tôi, giọng nói pha chút bất lực.
"Từ Nghệ Thuần."
"Ông đây... thật sự sa vào em rồi."
Tôi giả vờ không vui, giãy giụa vài cái.
"Anh buông em ra."
Đàm Kinh Dã chẳng những không buông mà còn ôm c.h.ặ.t hơn.
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng tôi, như đang dỗ dành.
Từng câu từng chữ đều nói rất chậm, rất rõ.
"Từ Nghệ Thuần."
"Anh thích em."
"Anh sẽ không dữ với em nữa."
"Về sau... anh không dữ với em nữa."
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Bấy lâu nay kiên nhẫn giăng lưới.
Đến giờ phút này...
Con cá cuối cùng cũng c.ắ.n câu.
Việc tiếp theo...
Là từ từ thu dây.
Rồi dạy nó ngoan ngoãn theo ý mình.
17
Nửa tháng đầu.
Tôi không trả lời lấy một tin nhắn của Đàm Kinh Dã.
Cũng chẳng nghe một cuộc gọi nào.
Anh bị tôi ép đến mức sốt ruột phát điên.
Có lần, anh trực tiếp nhốt tôi trong xe.
Nói là "trừng phạt".
Thực tế thì...
Là ôm tôi hôn đến mức môi tê dại.
Một tay giữ c.h.ặ.t eo tôi.
Một tay ôm gáy.
Còn cúi đầu c.ắ.n nhẹ rồi mút lên vùng da mềm sau gáy.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.
Đuôi mắt đỏ hoe vì hơi nước.
Cả người run lên từng cơn.
Vừa run vừa yếu ớt cầu xin.
"Đừng..."
"Đàm Kinh Dã..."
Anh tưởng tôi bị anh bắt nạt đến mức chịu không nổi.
Thế nên càng nhân cơ hội uy h.i.ế.p.
"Từ nay về sau."
"Tin nhắn của anh phải trả lời."
"Điện thoại của anh phải nghe."
"Nếu không..."
"Lần sau anh vẫn sẽ phạt em như thế."
Nhưng sự thật là...
Điều khiến tôi run rẩy không phải vì sợ.
Mà là vì cảm giác hưng phấn trong cảm xúc quá mãnh liệt.
Cơ thể tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
Thế nên ngoài mặt...
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Liên tục đồng ý.
Trong lòng lại bắt đầu lên kế hoạch khác.
Tôi muốn đ.á.n.h thức...
Thuộc tính lo âu của anh.
Anh gửi tin nhắn.
Tôi vẫn cố ý để thật lâu mới trả lời.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Mới đáp lại một câu.
Để anh cứ phải chờ.
Chờ đến nóng ruột.
Chờ đến bồn chồn.
Mỗi khi anh sốt ruột gửi liên tiếp cả chục tin nhắn.
Hoặc gọi điện không ngừng.
Tôi sẽ cố ý thả một chút mồi.
Dịu dàng với anh một chút.
Đợi cảm xúc của anh vừa được kéo lên.
Tôi lại tìm cớ cúp máy.
Hoặc biến mất.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt nửa tháng.
Đàm Kinh Dã...
Bị tôi nuôi thành một người yêu đầy cảm giác bất an.
Bây giờ.
Ngày nào anh cũng chỉ muốn dính lấy tôi.
Muốn nhìn tôi không rời mắt.
Muốn ôm tôi.
Muốn hôn tôi đến mức môi sưng đỏ.
Đương nhiên.
Mối quan hệ của chúng tôi cũng chỉ dừng lại ở đó.
Bởi vì...
Chỉ cần anh muốn tiến thêm một bước.
Tôi sẽ lập tức phản ứng rất quyết liệt.
Từ chối ngay.
...
Khoảng thời gian này.
Việc Đàm Kinh Dã ngày nào cũng chạy sang khoa Văn tìm tôi đã lan truyền khắp trường.
Hầu như ai cũng biết...
Anh thích tôi.
Nhưng vẫn có không ít người chưa biết.
Thỉnh thoảng vẫn có nam sinh đến xin phương thức liên lạc của tôi.
Đàm Kinh Dã dứt khoát không nhịn nữa.
Anh trực tiếp đóng dấu chủ quyền lên tôi.
Công khai ngay trên diễn đàn trường.
Anh đăng một tấm ảnh chụp chung của hai đứa.
Kèm theo dòng trạng thái:
"Vợ của tôi, Từ Nghệ Thuần khoa Văn."
"Sau này gặp vợ tôi thì đừng xin thông tin liên lạc nữa."
Bài đăng vừa xuất hiện.
Cả diễn đàn trường lập tức bùng nổ.
Đàm Kinh Dã là người thừa kế của một gia tộc hào môn hàng đầu.
Cũng là nhân vật nổi tiếng nhất trường.
Ai cũng biết anh khó theo đuổi.
Tính tình lại cực kỳ khó chiều.
Vậy mà...
Chính anh lại chủ động công khai gọi một cô gái là "vợ tôi."
Làm sao mọi người không sốc cho được?
Trong chốc lát.
Khắp nơi đều bàn tán.
Rốt cuộc tôi là ai.
Mà lại có thể khiến Đàm Kinh Dã say mê đến vậy.
18
Hai ngày sau.
Tài khoản video của tôi bị người khác đăng lên diễn đàn trường.
Những video ngắn tôi quay cũng bị cắt ảnh màn hình.
Người đăng còn cố ý gắn thẻ Đàm Kinh Dã.
【@Đàm Kinh Dã, cậu không cho vợ cậu tiền tiêu à? Sao còn để cô ấy lên mạng làm blogger quay video kiếm tiền thế?】
Người đăng bài...
Chính là kẻ đối đầu với Đàm Kinh Dã.
Ban đầu hắn chỉ định mượn chuyện này để châm chọc anh.
Nhưng trong phần bình luận...
Có người cố tình dẫn dắt dư luận.
Thuê cả tài khoản ảo vào công kích tôi.