Họ mắng tôi là kẻ đào mỏ.
Nói tôi cố ý quay những video quyến rũ để kiếm lưu lượng.
Ở bên Đàm Kinh Dã cũng chỉ vì tiền.
Nói tôi ham hư vinh.
Thấy tiền là sáng mắt.
Cho rằng tôi cảm thấy làm video và livestream kiếm tiền quá chậm.
Nên mới cố ý quyến rũ Đàm Kinh Dã.
Muốn moi tiền từ anh.
Khu bình luận nhanh ch.óng trở nên hỗn loạn.
Thậm chí...
Có người còn bịa đặt chuyện nhạy cảm về tôi.
"Buồn cười thật. Quay video kiếm tiền sao bằng đào tiền từ Đàm Kinh Dã."
"Video này ngon đấy. Lưu lại tối xem."
"Vào livestream tặng quà còn được xem nhiều video hấp dẫn hơn. Đôi chân đó, vòng eo đó... đúng là cực phẩm."
"Đàm Kinh Dã lại thích kiểu này sao?"
"Chắc Đàm Kinh Dã còn không biết vợ mình kiếm tiền kiểu này đâu."
"Từ Nghệ Thuần khoa Văn đúng không? Video đẹp đấy, theo dõi rồi. (P/S: Chỉ theo dõi vì gợi cảm.)"
"Mấy người nghĩ ít quá. Cô ta đâu chỉ livestream. Ngoài đời cũng hẹn được."
"Thật hả?"
"Đương nhiên thật. Tôi từng hẹn rồi."
Không chỉ diễn đàn trường.
Ngay cả tài khoản video của tôi cũng bị đội tài khoản ảo tràn vào.
Khu bình luận đầy những lời lăng mạ khó nghe.
Họ đồng loạt chụp mũ tôi là loại con gái cố tình khoe thân để câu view, kiếm tiền.
Tôi bình tĩnh đọc hết từng bình luận.
Trong lòng chẳng gợn lấy một chút cảm xúc.
Tôi gần như đoán được...
Ai mới là người đứng sau tất cả.
Chẳng qua chỉ là những người thích Đàm Kinh Dã.
Muốn dùng cách này khiến anh chủ động đá tôi mà thôi.
Loại thủ đoạn này...
Tôi từng gặp rồi.
Lần trước tôi quen một bạn trai là con nhà giàu.
Cũng có một thiên kim tiểu thư thích anh ấy.
Cô ta từng nghĩ rằng...
Chỉ cần bôi nhọ danh tiếng của tôi.
Thì chúng tôi sẽ tự khắc chia tay.
Sau đó, bọn tôi thật sự chia tay.
Nhưng...
Là tôi chủ động nói lời chia tay trước.
Sau khi chia tay, bạn trai cũ – vị thiếu gia nhà giàu kia – đã đứng ra xử lý sạch sẽ toàn bộ làn sóng dư luận trên mạng giúp tôi.
Tiện thể...
Anh ta cũng xử luôn vị thiên kim kia.
19
Trên con đường trong khuôn viên trường.
Tôi bị ba cô gái chặn lại.
Cô gái đứng giữa khoanh tay trước n.g.ự.c, hất cằm nhìn tôi với vẻ ngạo mạn.
"Cô là Từ Nghệ Thuần?"
"Cô có biết Đàm Kinh Dã là ai không?"
"Loại người bẩn thỉu như cô cũng xứng quyến rũ anh ấy à?"
Giống như thể tôi đã cướp mất món đồ thuộc về cô ta.
Suốt từ đầu đến cuối, cô ta không cho tôi lấy một cơ hội mở miệng.
Mắng xong.
Cô ta lập tức giơ tay định tát tôi.
Trong khoảnh khắc bàn tay vừa vung tới.
Tôi lùi về sau một bước.
Dễ dàng tránh được.
Khóe mắt tôi lướt qua phía sau ba người họ.
Vừa khéo nhìn thấy Đàm Kinh Dã đang đi về phía này.
Gương mặt tối sầm, rõ ràng là mang theo dáng vẻ muốn đến tìm tôi tính sổ.
"Mẹ nó!"
"Cô còn dám né?"
Cô gái kia sững người.
Hiển nhiên không ngờ tôi lại phản ứng nhanh như vậy.
Hai cô gái đi cùng chắc là đàn em của cô ta.
Một người lập tức lên tiếng.
"Chị Dao Dao, xem ra con nhỏ này còn chẳng biết chị là ai."
"Nói cho cô biết."
"Ba của chị Dao Dao là chủ tịch hội đồng quản trị của trường này."
"Đúng vậy."
"Chị Dao Dao có tiếng nói lắm."
"Nếu chị ấy muốn đ.á.n.h cô thì cô cứ ngoan ngoãn đứng yên chịu đ.á.n.h."
"Bằng không..."
"Cô sẽ không có kết cục tốt đâu."
Tôi bật cười.
Bình tĩnh nhìn cô gái được gọi là Dao Dao.
"Thích Đàm Kinh Dã à?"
"Cho rằng tôi cướp anh ấy của cô."
"Nên mới đến đ.á.n.h tôi?"
Lâm Dao Dao không trả lời.
Một cô đàn em lập tức đáp thay.
"Chị Dao Dao thích Đàm Kinh Dã, cả trường ai mà chẳng biết."
"Cô chỉ là loại con gái câu view kiếm tiền."
"Dựa vào cái gì cướp Đàm Kinh Dã của chị ấy?"
Đúng lúc đó.
Đàm Kinh Dã cũng đã đi tới.
Toàn bộ những lời này...
Anh đều nghe thấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Giọng điệu bình tĩnh đến lạnh nhạt.
"Nghe rõ chưa, Đàm Kinh Dã?"
"Có người thích anh."
"Cho nên hôm nay đặc biệt chạy đến gây sự với tôi."
Ba cô gái đồng loạt biến sắc.
Quay đầu lại.
Đối diện với gương mặt âm trầm của Đàm Kinh Dã.
"Lâm Dao Dao."
"Cô dám động tay với cô ấy?"
20
Lâm Dao Dao lập tức chối bay.
"Không phải."
"Tôi chưa đ.á.n.h cô ta."
Tôi thản nhiên bổ sung.
"Đánh."
"Chỉ là bị tôi tránh được."
"Cô ta còn mắng tôi là đồ bẩn."
"Bảo tôi không xứng theo đuổi anh."
"Không xứng ở bên anh."
Ba cô là con gái của chủ tịch trường?
Muốn dùng thân phận để ép tôi?
Buồn cười.
Tôi còn từng c.h.ế.t một lần rồi.
Loại áp lực này...
Tôi chẳng để vào mắt.
Tôi chỉ muốn sống sao cho bản thân thoải mái.
Không chịu nổi dù chỉ một chút tủi thân.
Ánh mắt Đàm Kinh Dã lập tức lạnh xuống.
Không khí quanh người anh như hạ thêm vài độ.
"Lâm Dao Dao."
"Tôi nể mặt cô quá rồi đúng không?"
Vừa dứt lời.
Anh đã không chút do dự đá thẳng một cú.
Lâm Dao Dao hét lên.
Cả người ngã vật xuống đất.
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt oán độc như muốn nuốt chửng tôi.
Tôi nhìn Đàm Kinh Dã.
Bình tĩnh nói:
"Đàm Kinh Dã."
"Thấy chưa?"
"Cô ta đang trừng tôi."
"Tôi đoán bây giờ cô ta hận tôi đến c.h.ế.t."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Giọng vẫn đều đều.
Không mang theo chút cảm xúc nào.
"Đàm Kinh Dã."
"Đúng là tôi quay video trên mạng để kiếm lưu lượng."
"Cũng đúng là tôi livestream kiếm tiền."
"Tôi đã nói với anh không chỉ một lần."
"Tôi không muốn lấy tiền của anh."
"Cũng không muốn yêu anh."
"Giờ thì..."
"Tôi bị người ta c.h.ử.i bới trên mạng."
"Bị người ta tìm đến gây sự."
"Còn bị người ta ghi hận."
"Tất cả..."
"Đều là vì anh."
"Tôi mệt lắm."
"Cho nên..."
"Anh tránh xa tôi một chút đi."
Nếu đã biết anh sẽ tìm tôi để hỏi cho ra lẽ.
Thì chi bằng...
Tôi ra tay trước.
Ba người Lâm Dao Dao xuất hiện.
Chẳng khác nào tự đưa cho tôi một quân bài trợ công.
Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là người tốt.
Đã bị người khác bắt nạt.
Bị người khác vu khống.
Thì tôi cũng chẳng rộng lượng đến mức bỏ qua.
Nói xong.
Tôi quay người rời đi.
Dứt khoát.
Không hề do dự.
Chỉ vài phút sau.
Đàm Kinh Dã xử lý xong ba người kia liền đuổi theo.
Anh nắm lấy cổ tay tôi.
Khẽ gọi.
"Từ Nghệ Thuần."
Tôi dừng bước.
Lạnh nhạt nhìn anh.
"Còn chuyện gì sao?"
21
Đàm Kinh Dã khựng lại.
Có lẽ...
Đây là lần đầu tiên anh thấy tôi nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng như vậy.
Cũng là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh bằng thái độ xa cách đến thế.
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Giọng nói bỗng mất đi sự ngang ngược thường ngày.
Mang theo chút chột dạ.
"Anh còn chưa kịp hỏi em..."
"Vì sao sau lưng anh lại đi làm blogger quay video trên mạng."
"Sao em đã đòi chia tay trước rồi?"
Tôi bình tĩnh hỏi ngược lại.