Gió đêm từ trên núi thổi xuống, mang theo hơi nước lạnh buốt như chạm vào da người cũng có thể đóng băng. Trăng mờ, sương đặc. Một đêm thích hợp để có người c.h.ế.t.
Trên mái ngói Cố phủ, một bóng người như tơ lụa lướt qua, không để lại âm vang. Y phục màu đen bó sát thân, eo buộc trường đao mỏng, tay mang móc bạc có độc. Dưới lớp khăn lụa che mặt, đôi mắt kia sáng lạnh vô cảm, phản chiếu ánh trăng như một mảnh gương vỡ.
Nàng là Huyền Ảnh — sát thủ số một của "Tán Ảnh Đường".
Cố gia là nhiệm vụ thứ bảy. Cũng là lần đầu tiên nàng được lệnh phải "nằm vùng" – trở thành thị nữ thân cận của nhị thiếu gia, Cố Ngôn. Mục tiêu thật sự là ca ca hắn - Cố Thành Du, đương gia đương nhiệm, kẻ nắm giữ vị trí cốt lõi trong Liên minh các gia tộc phía Nam.
Chỉ cần lấy được đầu hắn.
Chiến lược của "Tán Ảnh Đường" sẽ thành công bước đầu.
Huyền Ảnh lặng lẽ dừng lại trước hậu viện, nơi cấm người lui tới. Từng bước chân nàng rơi xuống như không trọng lượng. Vừa nhấc tay, cơ quan gắn chốt cửa đã bị vô thanh vô tức mở ra.
Phía trong... là một âm thanh cộc cộc nhè nhẹ. Có người đang viết.
Một tiếng thở nhẹ. Nàng lập tức xoay người lẩn vào bóng cột gỗ, vừa đúng lúc ánh đèn từ thư phòng chiếu ra, kèm theo bước chân trầm ổn quen thuộc.
Người đó đi ra, tay cầm tập thư mỏng. Gương mặt trắng trẻo, ánh mắt nhu hòa, dáng đi như nước chảy.
Cố Ngôn.
Người duy nhất trong Cố gia khiến nàng phải… lùi lại nửa bước.
Không phải vì hắn nguy hiểm. Mà vì hắn nhìn thấy nàng – từ cái đêm đầu tiên nàng g.i.ế.c người bên hồ sen.
Thay vì báo lên gia tộc, hắn chỉ lặng lẽ đứng nhìn nàng biến mất vào làn sương, hôm sau lại dửng dưng gọi nàng dậy chuẩn bị trà như thể đêm qua không tồn tại.
Mà cũng từ đêm đó, ánh mắt hắn mỗi lần dừng trên người nàng… đều như muốn nhìn xuyên qua cốt tủy.
“Huyền Ảnh,” nàng tự thì thầm tên mình như một lời nhắc nhở, tay siết lại chuôi đao. “Không được mềm lòng. Không được d.a.o động.”
Hắn… chẳng là gì cả.
Chỉ là nhiệm vụ che đậy, là tấm bình phong, là đường vào để đến gần mục tiêu.
Chỉ vậy thôi.
Vậy mà, khi hắn đứng đó, nghiêng đầu nhìn trời, giọng nói nhàn nhạt vang lên:
“Đêm nay... mùi m.á.u tanh hơn lệ thường.”
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c nàng khẽ khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, tay nàng gần như buông lưỡi đao.
Hắn biết. Nhưng hắn chưa bao giờ vạch trần.
Hắn cứ thế... lặng lẽ cùng nàng diễn vai hai kẻ xa lạ sống chung một phủ.
Trong bóng tối, Huyền Ảnh, mím c.h.ặ.t môi. Bàn tay cầm đao lại siết mạnh.
Cũng tốt. Hắn biết.
Bởi vì sớm muộn gì… hắn cũng phải hận nàng.