Mười năm trước, trong căn phòng vách đất lạnh lẽo ở vùng biên viễn, một đứa trẻ được giao cho nam nhân áo đen. Không ai biết tên thật của đứa bé. Chỉ hai chữ được khắc lên vách đá:
“Huyền Ảnh.”
Bởi vì — nó sẽ là cái bóng g.i.ế.c người cho tổ chức, không được phép có tên thật.
“Ngươi là vô hình. Ngươi là công cụ.”
“Ngươi không được khóc, không được run sợ, không được phép mềm lòng.”
Và Thẩm Tịch — khi đó chỉ mới tám tuổi — đã không khóc thật.
Mười năm sau, người đặt tên cho nàng, cũng chính là kẻ muốn nàng c.h.ế.t.
Trưa hôm đó, Cố phủ bị bao vây. Từ trên đồi, dưới chân núi, từng nhóm người áo đen xuất hiện như bóng quạ kéo về.
Tán Ảnh Đường đã ra tay.
Mục tiêu không còn là ám sát — mà là phá huỷ toàn bộ Cố phủ, xoá sạch dấu vết và nhân chứng.
Cố Thành Du rút kiếm. Tộc lão báo động. Gia nhân hoảng loạn.
Chỉ duy nhất một người vẫn bình tĩnh — Cố Ngôn.
Trong căn phòng phía sau núi nơi Thẩm Tịch đang ẩn thân, tiếng vó ngựa và ám hiệu truyền tới. Nàng biết, bọn họ đã tìm ra nơi nàng ẩn náu.
“Không còn đường lui.”
Từ bóng tối, một người bước ra.
Chính là kẻ năm xưa đã dạy nàng viết, dạy nàng g.i.ế.c, dạy nàng sống sót — cũng là người từng cứu nàng từ hố xác.
“Ta đã cho ngươi cơ hội. Nhưng ngươi lại lựa chọn phản bội.”
“Giờ… ta phải g.i.ế.c ngươi.”
Giọng ông ta không có chút giận dữ. Chỉ có sự tiếc rẻ — như vứt bỏ một con d.a.o đã cùn.
Thẩm Tịch đứng lên.
Nàng không quỳ. Không gọi hai tiếng “sư phụ”.
Nàng chỉ nói:
“Ngài chưa từng cứu ta. Ngài chỉ lợi dụng ta.”
“Ta cho ngươi mạng sống.”
“Không. Ngài đã khiến ta sống như một con d.a.o không linh hồn.”
Kẻ kia không đáp. Chỉ vung tay ra hiệu.
Ngay lập tức, sát thủ xung quanh lao đến.
Thẩm Tịch rút chủy thủ — lần đầu tiên, không để g.i.ế.c người vì lệnh, mà để bảo vệ chính mình.
Tiếng binh khí va vào nhau vang dội.
Máu b.ắ.n lên vách đá, nhuộm đỏ cả ánh sáng đèn l.ồ.ng.
Giữa lúc nàng gần kiệt sức, một mũi tên lao đến sau lưng.
Nàng không tránh kịp.
Soạt!
Một bóng áo trắng chắn trước nàng.
Cố Ngôn.
Máu hắn nhuộm nửa tấm áo, mùi tanh nồng.
“Ngài bị ngốc à?”
Nàng nghẹn ngào.
“Ngươi sống… ta mới yên tâm.”
Hắn đáp, môi tái nhợt.
Nàng ngay lập tức liên thủ với hắn, mặc cho vết thương đang rỉ m.á.u trên người, liều mạng chiến đấu với những kẻ trước giờ nàng vẫn xem là người thân của mình.
Đám sát thủ dần rút lui, để lại một người — sư phụ của nàng — đứng đó, thở dốc.
“Vì một tên họ Cố mà ngươi phản bội lại tất cả?”
“Không phải vì hắn,” Thẩm Tịch nói, “mà vì ta không còn là cái bóng nữa.”
“Huyền Ảnh đã c.h.ế.t rồi.”
Nàng giơ tay lên, ra hiệu.
Toàn bộ cạm bẫy quanh núi — do chính nàng từng thiết kế — được kích hoạt.
Một loạt ám khí, lưới sắt, bẫy hố… toàn bộ giăng ra.
Đám sát thủ của Tán Ảnh Đường rơi rụng từng mảng như lá mùa thu.
Cố phủ thoát nạn.
Kẻ từng là thầy của nàng bị trọng thương, bị bắt giam dưới hầm ngục phía Tây.
Trước khi đi, Thẩm Tịch đến gặp ông ta lần cuối.
Nàng không trách, không hận. Chỉ nói:
“Ta từng mong người thật sự xem ta là con.”
“Giờ ta mong… người sống lâu một chút. Để có thể ăn năn hối cãi.”