Tịch Huyền

Chương 7: Lưỡi Dao Và Người Cầm Dao

Đêm đó, trời không trăng, mưa lất phất.

Trong địa lao phía Tây, người đàn ông từng đứng đầu Tán Ảnh Đường — nay chỉ còn là một kẻ bị trọng thương, tay bị xích lại, tóc tai rối bời — ngồi dựa vào vách tường lạnh ẩm, thở khò khè từng hơi.

Rồi chợt ông ta xé rách mảnh vải của tấm áo đang mặc. Cắn đầu ngón tay đến rỉ cả m.á.u.

Đêm đó, ông ta không ngủ.

Sáng hôm sau, lính gác phát hiện ông đã ch/ết.

Đầu đập vào tường, m.á.u loang dưới đất như một bức họa khép lại một đời người, bên cạnh chỉ thấy mảnh huyết thư còn dính m.á.u chưa khô, để lại tên người nhận duy nhất: “Huyền Ảnh.”

Thẩm Tịch mở thư, bên trong là chữ viết rắn rỏi, nhưng từng nét như cào vào lòng người.

Mở đầu không xưng hô, không gọi tên, chỉ có mấy dòng lạnh buốt:

“Nếu con đọc được bức thư này, có lẽ ta đã c.h.ế.t. Vậy thì tốt.”

“Một đời này, ta làm lưỡi d.a.o cho công lý, cũng từng dùng d.a.o vì thù hận.”

“Có khi c.h.é.m đúng, có khi c.h.é.m sai. Nhưng điều ta chưa từng làm… là nhận một ai làm con.”

“Cho đến khi con quay lưng lại với ta.”

“Con là đứa trẻ ta nhặt được trên đỉnh Tuyết Khê, m.á.u loang hết mặt, tay ôm mảnh ngọc có khắc dấu Thẩm gia.”

“Ta xóa đi quá khứ của con, rèn con trở thành một sát thủ.

Con học nhanh, lạnh lùng, giỏi che giấu — ta tưởng mình đã thành công.”

“Cho đến khi con không xuống tay.”

“Đêm Tán Ảnh Đường tập kích, ta lệnh cho con ám sát Cố Ngôn.”

“Vậy mà con lại phản bội ta.”

“Khi đó, ai cũng nghĩ ta giận, muốn g.i.ế.c con.”

“Nhưng con biết không…”

“Ta chưa từng thật sự muốn con c.h.ế.t.”

“Ta vốn dĩ định giả vờ đ.á.n.h con trọng thương.

Rồi trong lúc hỗn loạn, tự tay đưa con theo lối thoát ngầm, giấu vào khu rừng sau núi.”

“Ta biết con sẽ không quay lại. Và ta cũng không mong con quay lại.”

“Vì trong khoảnh khắc con rút kiếm về phía ta,

ta mới nhận ra — ta đã coi con là con gái ruột.”

“Con không g.i.ế.c người.

Con chỉ đ.á.n.h ngất bọn chúng, hoặc chỉ làm bọn chúng bị thương nhẹ — những đứa trẻ ta huấn luyện suốt bao năm.”

“Sau đó… con còn thả họ đi.”

“Con đã nói với họ: ‘Rời xa đao kiếm, đi tìm đời khác.

Nếu sống không thể công chính, thì chí ít cũng đừng g.i.ế.c thêm ai.’”

“Con… không giống ta. Con tốt hơn ta.”

“Năm xưa, phụ thân ta lập ra Ảnh Lâu để g.i.ế.c kẻ ác, cứu người lương thiện.”

“Cố Thành Du triệt hạ Ảnh Lâu vì cho rằng chúng ta vượt khỏi sự kiểm soát của triều đình.”

“Ta sống sót, lập nên Tán Ảnh Đường, nhưng ta đã để thù hận nuốt hết lý tưởng.”

“Từ một tổ chức vì nghĩa… ta biến nó thành cái cớ để g.i.ế.c người cho bản thân.”

“Lúc ngồi trong ngục,

ta nghĩ mãi — ta khác gì Cố Thành Du?”

“Hắn g.i.ế.c phụ thân ta vì quyền.

Còn ta, g.i.ế.c bao người vì oán.”

“Rốt cuộc… ai đúng?”

“Hay chúng ta đều là người dùng d.a.o vì mục đích riêng?”

“Con không giống thế.

Con chọn tha thứ.”

“Con còn có ánh sáng của bản thân mình.”

“Ta để lại huyết thư này, không phải mong con tiếp tục trả thù.”

“Chỉ là… nếu con còn nhớ Ảnh Lâu từng sống vì ai,

thì hãy sống tiếp, thay ta —

không vì m.á.u, mà vì lẽ phải.”

“Ta c.h.ế.t, là để gột sạch chính mình.”

“Còn con — sống, là để chứng minh đao kiếm cũng có thể không nhuốm m.á.u.”

– Vô danh

Thẩm Tịch buông thư, gập người dưới hiên mưa.

Mưa tạt vào má, nhưng không lạnh bằng lòng n.g.ự.c vừa mất đi người duy nhất từng xem nàng là m.á.u thịt.

Không ai thắng trong trận chiến này.

Chỉ có người c.h.ế.t đi để giữ lại một chút ánh sáng cuối cùng —

và người ở lại, phải sống sao cho xứng đáng với ánh sáng đó.

Nàng không khóc.

Chỉ thấy trong n.g.ự.c như có hai lưỡi d.a.o — một của sư phụ, một của bản thân — đang ghì nhau chảy m.á.u.

Mưa đã tạnh, nhưng lòng nàng chưa bao giờ dậy sóng đến thế. Nàng quỳ xuống, dập đầu ba cái — cho người đã nuôi mình, cho người đã ngộ ra, và cho chính quá khứ m.á.u tanh mà nàng từ bỏ.

Cố Ngôn đứng sau nàng tự lúc nào.

Hắn không hỏi. Chỉ im lặng.

“Ảnh Lâu… từng là tốt.”

“Còn Cố gia…” chàng thở ra, “không phải hoàn toàn vô tội.”

“Vậy nên nàng tính sao?”

Hắn hỏi.

“Ta không trả thù.

Ta không g.i.ế.c ai nữa.”

“Nhưng ta muốn sống —

và kể lại cho hậu thế biết,

rằng từng có những lưỡi đao không để g.i.ế.c người,

mà để cứu người.”

Chương 7: Lưỡi Dao Và Người Cầm Dao - Tịch Huyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia