Tịch Huyền

Chương 8: Trả Giá

Khi khói lửa đã lắng xuống, sự thật không còn có thể chối bỏ.

Bản huyết thư mà Thẩm Tịch nhận được — do chính tay sư phụ nàng để lại — không chỉ là lời cuối cùng của một kẻ nửa đời ôm thù, mà còn là bằng chứng cho những tội lỗi mà triều đình từng bịt mắt làm ngơ, để mặc Cố Thành Du thao túng mọi thứ với cái nhân danh “đại nghĩa”.

Và người đích thân mang huyết thư vào cung, dâng lên ngự tiền…

Là Cố Ngôn.

Ngày hắn bước vào hoàng cung, trời mù khói sương.

Áo choàng thấm ướt mưa, tay siết c.h.ặ.t bọc lụa chứa huyết thư, gối quỳ thẳng trên điện Kim Loan, mắt nhìn thẳng long nhan.

“Thần… là đệ đệ của Cố Thành Du.

Tội trạng trong thư — không phải của thần.

Nhưng thần… xin chịu tội thay,

bởi nếu không có kẻ mang d.a.o… thì người cũng chẳng phải đổ m.á.u.”

Hoàng đế trầm ngâm rất lâu: “Tiên hoàng khi xưa vì tin vào lời của kẻ nịnh thần mà đổ oan cho người tài. Thật đáng tiếc.”

“Ngươi còn nhỏ, năm ấy, không biết gì.

Mẫu thân ngươi, gia quyến trong Cố phủ cũng không can dự.

Tội này — không nên gán lên đầu ngươi.”

“Nhưng... Cố gia, có nợ không thể không trả.”

Cuối cùng, thánh chỉ ban xuống:

Cố Thành Du bị giáng tước, lưu đày về đất Nghi Sơn, không được đặt chân vào kinh thành suốt đời.

Cố gia bị tước quyền làm quan ba đời, không được bước vào triều chính.

Cố Ngôn không nói gì.

Ngày trở về, phủ Cố gia không còn đương gia, người người e dè, không ai dám nhắc đến chuyện cũ.

Tộc trưởng và các trưởng bối một mực muốn đưa Cố Ngôn lên thay làm người đứng đầu, mong hắn giúp Cố gia khôi phục danh tiếng.

Hắn lắc đầu.

“Ta không hợp trị gia, không hợp phò quốc.

Người thích hợp hơn ta… là Tam đệ.”

Tam đệ của Cố Ngôn là người ít được nhắc đến — trầm lặng, ôn nhu, hiền lành, chưa từng bước chân vào tranh đấu.

Nhưng chính vì thế mà hắn hợp nhất — không tham quyền, không giẫm vào m.á.u kẻ khác để tiến lên, mà vẫn đủ sức đưa Cố gia đi qua những năm tháng không còn quyền cao chức trọng.

Ngày Tam thiếu gia tiếp nhận vị trí đương gia của Cố phủ, Cố Ngôn rũ áo trắng, không vương bụi trần.

Chỉ mang theo một người — Tô Vân, người từng là Huyền Ảnh, và một mảnh ngọc họ Thẩm mà nàng luôn cất giữ.

Chương 8: Trả Giá - Tịch Huyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia