Sau khi rời kinh, Thẩm Tịch và Cố Ngôn lên đường về phía Bắc — nơi từng là đất của nhánh phụ Thẩm gia, cũng là nơi nàng được gửi gắm năm xưa.
Trên đỉnh Tuyết Khê, họ tìm đến một căn nhà gỗ đơn sơ nằm khuất trong rừng. Ở đó có một ông lão gù lưng, tóc bạc trắng, là người cuối cùng còn sống trong đoàn hộ tống nàng thuở nhỏ.
Khi Thẩm Tịch bước vào, ông lão trừng mắt nhìn nàng, rồi bất giác bật khóc:
“Là… tiểu thư sao? Người… còn sống thật sao…”
Trong làn khói bếp âm ấm, ông kể lại chuyện năm xưa:
“Khi người vừa ra đời, thầy tướng trong tộc bảo rằng người mang sát mệnh, sẽ mang đến họa diệt môn, nếu không diệt trừ, sau này sẽ để lại hậu họa. Phu nhân đau khổ, cầu xin trưởng tộc tha mạng cho người, họ sẽ đưa người lên Tuyết Khê gửi cho nhánh phụ nuôi giấu, rồi thu nhận đứa trẻ của nhánh khác về để nuôi dưỡng.”
“Không ngờ… trên đường đi, cả đoàn bị phục kích. Ta là người duy nhất sống sót, nhưng không tìm được người. Chỉ còn lại vết m.á.u và nửa mảnh ngọc khắc dấu Thẩm gia…”
“Ta vội vàng trở về báo tin, lão gia và phu nhân gần như hóa điên. Sau đó, họ thôi tìm kiếm. Không phải vì họ quên… mà vì họ tin người đã ch/ết rồi.”
Nghe xong, Thẩm Tịch chỉ nhẹ nhàng gật đầu. Nàng rút từ n.g.ự.c áo nửa mảnh ngọc cũ, đặt vào tay ông lão.
“Ta không trách họ.” “Chỉ mong họ sống thật tốt.”
Một tháng sau, nàng cùng Cố Ngôn đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống Thẩm phủ. Qua tường rào, họ thấy một gia đình đang ăn bữa cơm chiều — người cha gắp rau cho con gái, người mẹ ngồi hong tóc dưới mái hiên. Cô gái ấy… là người được phụ mẫu nhận nuôi.
Nàng không có võ công, không có ánh mắt từng g.i.ế.c người như gió rít, nhưng lại hiền lành, trong sáng và rất đỗi bình yên.
Thẩm Tịch quỳ xuống, dập đầu ba cái.
“Con không dám nhận lại thân phận. Nhưng con vẫn biết ơn công sinh thành của hai người.”
Rồi nàng đứng dậy, cùng Cố Ngôn quay đi, không ngoảnh đầu lại.
Họ chọn một nơi trên núi Tuyết Khê để sống ẩn. Ngày tháng về sau, người trong thôn chỉ biết có một đôi phu thê trẻ tuổi, chàng tuấn tú văn nhã, nàng giỏi chữa thương săn bắt thú rừng, sống với nhau hoà thuận đến già.
Không ai biết, giữa họ từng có m.á.u, có gươm, có những đêm không ngủ vì nghi kỵ và đau lòng.
Chỉ có họ, là nhớ mãi những gì đã vượt qua.
Và chỉ có họ, mới hiểu — để có được bình yên hôm nay, đã phải đ.á.n.h đổi cả một kiếp người.
(Hoàn)