Nó giống như một đôi giày bạn đã mang suốt mười năm, hôm nay bỗng phát hiện dưới đế giày vốn luôn có một chiếc đinh, chỉ vì dáng đi của bạn quá khéo nên từ trước đến nay chưa bị đ.â.m trúng.
Nhưng chiếc đinh ấy vẫn luôn ở đó.
Ba năm.
Anh ta đã nuôi một người phụ nữ khác ở bên ngoài suốt ba năm.
Biệt thự, tiền chu cấp hằng tháng, con cái.
Cái gì cũng có đủ.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho một người.
Lâm Vi bắt máy rất nhanh.
“Vãn Tình à? Có chuyện gì vậy?”
“Bây giờ cậu tiện nói chuyện không?”
“Tiện, tớ vừa kết thúc phiên tòa xong, cậu nói đi.”
“Giúp tớ điều tra một người, tên là Phương Dao.”
Lâm Vi im lặng khoảng hai giây.
“Cậu phát hiện ra chuyện gì rồi đúng không?”
“Cậu cứ điều tra trước đã, có kết quả rồi tớ sẽ kể hết với cậu.”
“Được.”
Cúp máy xong, tôi chụp lại toàn bộ những thứ trên bàn, rồi xếp chúng về đúng vị trí ban đầu.
Tôi nhét chúng lại vào túi hồ sơ, đặt túi vào ngăn bí mật, khóa chốt ván ép, sau đó vuốt phẳng tấm t.h.ả.m lót cốp xe.
Mọi thứ trông như thể chưa từng có ai động vào.
Sau đó tôi lên lầu tắm rửa, thay quần áo, rồi xuống bếp dặn dì giúp việc chuẩn bị thực đơn cho ngày mai.
Tám giờ tối, Lục Cảnh Thâm về đến nhà.
Trên người anh ta phảng phất mùi rượu, cà vạt bị nới lỏng, cúc áo sơ mi thứ hai cũng mở bung.
“Anh ăn chưa?” Tôi hỏi.
“Ăn rồi.”
“Vậy anh nghỉ sớm đi.”
“Ừ.”
Khi anh ta lướt qua bên cạnh tôi, tôi ngửi thấy mùi nước hoa của phụ nữ.
Ngọt lịm, nồng nặc, hoàn toàn không phải mùi tôi thường dùng.
Trước đây tôi cũng từng ngửi thấy mùi này trên người anh ta.
Khi đó tôi cứ nghĩ đó là mùi nước hoa của nữ đối tác trong những bữa tiệc tiếp khách.
Hóa ra nó thuộc về Phương Dao.
Anh ta đi thẳng lên lầu.
Tôi ngồi xuống sô pha, bật TV, chuyển sang kênh tài chính.
Trên màn hình đang phát bản tin về Địa ốc Lục Thị, nói rằng Lục Thị vừa trúng thầu một khu đất vàng, giá trị vốn hóa đã vượt mốc tám tỷ tệ.
Tám tỷ.
Mười năm trước, khi anh ta khởi nghiệp, tôi đã lấy toàn bộ ba triệu tiền hồi môn của mình đưa cho anh ta làm vốn.
Điều lệ công ty là tôi thức đêm viết giúp anh ta.
Khách hàng lớn đầu tiên là tôi dùng quan hệ cá nhân kéo về cho anh ta.
Từng bản hồ sơ đấu thầu đều do tôi ngồi kiểm tra, đối chiếu đến tận ba giờ sáng.
Bây giờ công ty đã đáng giá tám tỷ.
Nhưng tên tôi không xuất hiện trong bất kỳ danh sách cổ đông nào.
Anh ta từng nói: “Em là vợ anh, của anh cũng là của em, ghi tên hay không có gì khác nhau đâu.”
Tôi đã tin.
Cũng giống như tin rằng cái phần cốp xe nhô lên kia thật sự là do lốp dự phòng.
Tôi tắt TV, lên lầu, nằm xuống bên cạnh anh ta.
Anh ta đã ngủ say, quay lưng về phía tôi.
Tôi mở mắt nhìn trần nhà, thức trắng suốt một đêm.
Sáng hôm sau, Lục Cảnh Thâm ra khỏi nhà từ rất sớm.
Trước khi đi, anh ta còn dặn tôi: “Tuần sau là đại thọ bảy mươi của mẹ anh, em chuẩn bị cho chu đáo đi.”
“Được.”
Anh ta liếc tôi một cái.
“Đừng làm qua loa như lần trước, chọn khách sạn t.ử tế một chút, thực đơn thì em tự cân nhắc.”
“Em biết rồi.”
“Ừ.”
Anh ta cầm chìa khóa xe rồi rời đi.
Điều đáng nói là chiếc chìa khóa anh ta cầm chính là chìa của chiếc Bentley.
Chiếc Bentley có cốp xe cất giấu cả một gia đình khác của anh ta.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn xe anh ta rời khỏi khu biệt thự, sau đó mới cầm điện thoại lên.
Tin nhắn của Lâm Vi đã được gửi đến.
“Phương Dao, hai mươi sáu tuổi, từng là nhân viên phòng Hành chính của Địa ốc Lục Thị, đã nghỉ việc ba năm trước. Hiện đang sống tại khu biệt thự Hồ Phán Số 1, không có công việc ổn định. Dưới tên cô ta có một chiếc Porsche Cayenne và một căn biệt thự, đều được mua trong vòng nửa năm gần đây. Nguồn tiền đến từ tài khoản cá nhân của Lục Cảnh Thâm. Ngoài ra, cô ta hiện đang m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ bảy.”
Tháng thứ bảy.
Tôi và Lục Cảnh Thâm kết hôn mười năm nhưng vẫn chưa có con.
Vấn đề không nằm ở tôi, mà nằm ở anh ta.
Chất lượng tinh trùng của anh ta không tốt, bác sĩ từng khuyên nên làm thụ tinh ống nghiệm, nhưng anh ta lại chê phiền phức, nói cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Tôi đã chờ đợi cái “thuận theo tự nhiên” ấy suốt mười năm.
Kết quả là anh ta lại thuận theo tự nhiên với một người phụ nữ khác.
Ngay sau đó, Lâm Vi gọi điện tới.
“Vãn Tình, cậu đừng kích động.”
“Tớ không kích động.”
“Cậu định làm gì?”
“Ly hôn.”
“Bây giờ ly hôn luôn sao?”
“Chưa, tạm thời chưa đ.á.n.h rắn động cỏ. Tớ cần cậu giúp thêm một việc.”
“Cậu nói đi.”
“Điều tra toàn bộ cơ cấu cổ phần của Địa ốc Lục Thị cho tớ, bao gồm các thỏa thuận nhờ người đứng tên hộ, các công ty offshore ở nước ngoài, và cả những tài khoản ẩn nếu có. Tớ muốn biết rốt cuộc anh ta đã chuyển giấu bao nhiêu tài sản.”
Đầu dây bên kia lặng đi một lúc.
“Sở Vãn Tình, cậu nghiêm túc đấy chứ?”
“Tớ làm bảo mẫu không công cho anh ta mười năm rồi, bây giờ cũng đến lúc phải tính tiền lương.”
Lâm Vi khẽ bật cười.
“Được, tớ có một người bạn làm kiểm toán doanh nghiệp, ba ngày nữa sẽ có kết quả cho cậu.”
Cúp điện thoại, tôi mở tủ quần áo, bắt đầu thu dọn đồ đạc cho Lục Cảnh Thâm.
Anh ta có hai mươi bảy bộ vest, bộ nào cũng do chính tay tôi chọn.
Anh ta có bốn mươi ba chiếc cà vạt, chiếc nào nên phối với chiếc áo sơ mi nào, tôi đều nhớ rõ ràng.
Thi thoảng anh ta vẫn để quên đồ trong túi áo.
Quả nhiên là vậy.