Diệp Tuấn đỏ mặt lên tiếng: "Nhượng Nhượng, cậu lên xe nhà tớ đi nhờ ra huyện này."
Diệp Tuấn cùng anh trai Diệp Đại đang chở Diệp Hồng Ngọc lên huyện để bắt xe đi Lạc Thành xem mắt lần nữa.
Bác gái của Diệp Hồng Ngọc là Chủ nhiệm Diệp ở Xưởng chè, rảnh rỗi lại lo giới thiệu đối tượng cho cháu gái. Lần này bà còn xếp cho Diệp Hồng Ngọc một công việc tạm thời ở Xưởng chè, nếu xem mắt không thành thì để cô ả ở lại Lạc Thành đi làm, vừa làm vừa tìm đối tượng tiếp.
Khương Nhượng cũng nhận ra Diệp Tuấn có chút ý đồ với mình. Thế nhưng trong mắt người trong thôn bây giờ, cô chẳng khác nào gái một đời chồng, làm sao sóng đôi nổi với đứa con trai chưa vợ của Bí thư chi bộ thôn.
Khương Nhượng không muốn gây hiểu lầm nên lắc đầu từ chối. "Không cần đâu, tớ tự đi bộ lên huyện cũng kịp chuyến xe mà."
Diệp Hồng Ngọc ngồi chễm chệ trên xe bò, liếc Khương Nhượng một cú sắc lẹm: "Cũng biết tự lượng sức mình đấy. Đối tượng của anh trai tôi được nhà tôi nhắm rồi, chắc chắn không phải cô đâu."
Diệp Tuấn vừa giận vừa xấu hổ, quát lớn vào mặt Diệp Hồng Ngọc: "Anh không đi Lạc Thành nữa, để đại ca chở em đi!" Nói rồi cậu nhảy xuống xe bò rối rít xin lỗi Khương Nhượng, rồi lủi thủi đi ngược về thôn.
Trong thôn có chuyện gì cũng chẳng giấu nổi. Chuyện Khương Nhượng vạch ra ranh giới rõ ràng với nhà họ Trình ai nấy đều biết, mà chuyện Diệp Hồng Ngọc lên Lạc Thành xem mắt lại lần nữa cũng thành chủ đề cho người ta bàn tán xôn xao.
Kiếp trước, gia đình đối tượng xem mắt thứ hai của Diệp Hồng Ngọc cũng có một cô em chồng ăn nói xéo sắc giống hệt cô ả.
Khương Nhượng thản nhiên đáp: "Tôi nghe nói đối tượng xem mắt lần này của cô nhà cũng có hai anh trai và một cô em gái. Thế thì chúc cho cô em chồng tương lai của cô ăn nói cũng thiếu đức hạnh giống hệt cô nhé."
Diệp Hồng Ngọc vừa xấu hổ vừa tức giận, định c.h.ử.i lại nhưng rõ ràng là mình gây sự trước.
Hơn nữa Khương Nhượng nói chẳng sai tí nào, đối tượng xem mắt lần này quả thực có một cô em gái chưa gả.
Cô ả bắt đầu thấy sờ sợ. Đối phương là người thành phố, nếu lúc xem mắt mà cô em đó cũng thốt ra những lời tương tự thì cô ả biết giấu mặt vào đâu.
Đại ca nhà họ Diệp đã lập gia đình, tính tình trầm ổn, cũng bất bình vì cô em gái ăn nói tào lao. Ban đầu tính để Diệp Tuấn đi cùng Diệp Hồng Ngọc lên Lạc Thành, giờ Diệp Tuấn đã tức bỏ về.
Anh ấy cất lời trách mắng: "Mày làm anh hai mày tức bỏ về rồi đấy, chút nữa tự mà vác đồ vào thành phố. Anh chỉ chở mày ra tới huyện thôi đấy."
Khương Nhượng thong thả bước đi phía sau, tiếng cãi vã của hai anh em đằng trước dần xa khuất. Chút va chạm nhỏ này cô chẳng để trong lòng.
Đến huyện thành, Khương Nhượng theo thói quen ghé vào bệnh viện huyện thăm cha mẹ. Cô và Khương Vệ Dân đã thống nhất kịch bản, việc cô đi đi về về qua tiệm tạp hóa ra ngoài cứ lấy cớ là đi Dương Thành lấy hàng, dù sao tiệm tạp hóa cũng thay đổi tem nhãn hàng hóa nên nguồn gốc sẽ không gây nghi ngờ.
Tại phòng khám bệnh viện huyện, Khương Nhượng vô tình đụng mặt Cố Thanh Thành. Dưới cằm anh bị một vết cắt dài chừng hai đốt ngón tay đang chảy m.á.u. Cô y tá trẻ cầm kim chỉ đã tiệt trùng chuẩn bị khâu vết thương, vì phải ghé sát vào gương mặt đẹp trai mê người kia mà ngại đến đỏ bừng mặt.
Cố Thanh Thành bảo: "Thôi bỏ đi, khỏi khâu. Vết thương nhỏ này không khâu cũng tự lành."
Người đàn ông hơi đứng tuổi ở bên cạnh cất tiếng: "Mùa hè không xử lý kỹ là nhiễm trùng đấy. Cậu chờ đó, tôi đi tìm bác sĩ nam sang đây."
Đồng nghiệp của Cố Thanh Thành đi tìm bác sĩ, Cố Thanh Thành đứng dậy bảo với cô y tá: "Cô cứ làm việc đi, tôi không khâu đâu."
Nói rồi anh sải bước đi ra ngoài, ngay cửa phòng khám suýt chút nữa va phải Khương Nhượng đang ôm hũ rượu.
Ánh mắt anh hiện lên vẻ kinh ngạc: "Nhượng Nhượng..."
Khương Nhượng ngẩng đầu nhìn vết thương dưới cằm anh vẫn đang rỉ m.á.u, tốt bụng nhắc nhở: "Anh nên khâu lại đi thì hơn. Để tôi dẫn anh đi tìm bác sĩ Triệu, bác ấy là anh em ruột với chú hai Triệu lái xe đấy."
Khương Nhượng thầm nghĩ chắc gã này chê y tá thực tập khâu không khéo sẽ để lại sẹo. Trình Văn ngày trước rất hay làm điệu, cực kỳ coi trọng ngoại hình, Cố Thanh Thành là bạn hắn, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, e là cũng thế thôi.
Cô dẫn anh sang phòng khám tìm bác sĩ Triệu, chỉ vài phút sau vết thương dưới cằm Cố Thanh Thành đã được sát trùng, khâu lại và băng gạc gọn gàng.
Tổng cộng phải khâu sáu mũi mà Cố Thanh Thành chẳng hề nhíu mày lấy một cái.
Bác sĩ Triệu hỏi sao lại bị thương ở vị trí này, Cố Thanh Thành liếc nhìn Khương Nhượng rồi đáp đại: "Bắt mấy kẻ xấu, bị mảnh thủy tinh vỡ quẹt trúng thôi ạ."
Lại sợ người ta nghĩ mình kém cỏi, anh giải thích thêm lúc đó đang bế một đứa trẻ nên mới không né kịp, may là đứa trẻ không bị làm sao.
Khương Nhượng nhìn anh thêm một cái, thầm nghĩ không ngờ Cố Thanh Thành lại là người tốt hay làm việc nghĩa. Vết thương của anh đã xử lý xong, Khương Nhượng chào bác sĩ Triệu một tiếng rồi đi về phía phòng bệnh thăm cha.
Cố Thanh Thành vội đuổi theo vài bước rồi lên tiếng: "Nhượng Nhượng, đã đến đây rồi, hay để anh đi cùng em vào thăm bác trai bác gái nhé?"
Khương Nhượng đỏ bừng mặt, biết ngay gã này chẳng đàng hoàng gì.
Cô vừa mới hủy hôn xong mà đã dẫn người đàn ông khác vào thăm bố mẹ, người ngoài nhìn vào lại xì xào bảo cô không chịu nổi cô đơn đi tìm người mới bên ngoài, lúc đó thì giải thích thế nào cho sạch được.
Cố Thanh Thành gãi gãi đầu: "Có phải không hợp lý lắm không?"