Sắc mặt Bạch Ngọc Trúc biến đổi. Xem ra bà ta đã đến muộn một bước, vợ chồng em gái đã biết chuyện Trình Văn muốn hủy hôn. Bà ta vội ra hiệu cho Khương Tương Lan. Khương Tương Lan lập tức ôm lấy tay Khương Nhượng định kéo cô ra ngoài.
"Nhượng Nhượng, chuyện của người lớn chúng mình đừng nghe làm gì, em đi ra ngoài chờ với chị."
Khương Nhượng gạt tay cô ta ra: "Tôi 21 tuổi, cô 22 tuổi. Cô thích làm bé cưng ngoan ngoãn thì cứ tiếp tục, còn tôi phải đi kiếm tiền. Chẳng ai rảnh rỗi nuông chiều tôi như cục cưng đâu. Cô muốn Trình Văn thì cứ việc lấy, đợi ngày mai tôi dứt chuyện từ hôn xong, cô vội vàng mà hốt hắn về đi."
Trình Văn vốn thích cái vẻ đơn thuần, đáng yêu không nhuốm bụi trần này của Khương Tương Lan. Hắn cho rằng đó là sự thuần khiết, không thế tục, là tâm hồn tri kỷ hoàn hảo. Để rồi xem sau này khi Khương Tương Lan về nhà họ Trình ở suốt ba năm, vướng vào mắm muối tương cà, liệu hắn có còn thấy cái "tâm hồn tri kỷ" ấy ăn thay cơm được hay không!
Đến cơm còn chẳng có mà ăn thì mơ mộng gì đến đuổi theo giá trị tinh thần!
Đuổi được hai mẹ con Bạch Ngọc Trúc đi thì chiếc xe khách của chú Hai Triệu cũng đã quay lại. Cố Thanh Thành không nói dối, anh thực sự đã mua linh kiện mang về cho chú Hai Triệu sửa xe.
Nhà họ Diệp đ.á.n.h xe bò đến đón Diệp Hồng Ngọc, mẹ Khương liền gửi gắm Khương Nhượng đi nhờ xe nhà họ Diệp về làng.
Khương Nhượng và Diệp Hồng Ngọc mỗi người ngồi một bên thùng xe bò. Diệp Hồng Ngọc giận dỗi không buồn nói năng gì. Lúc nãy sau khi xe khách sửa xong, Cố Thanh Thành vẫn phải quay lại huyện Cổ Hà, cô ả nán lại đòi ngồi xe Jeep về nhưng Cố Thanh Thành nhất quyết không cho, lý do là anh chưa lập gia đình, đêm hôm chở một cô gái trẻ đi cùng là không tiện.
Thế tại sao Khương Nhượng lại được ngồi? Khương Nhượng dù sao cũng là gái đã có chồng cơ mà!
Diệp Hồng Ngọc ấm ức gặng hỏi Khương Nhượng về anh thanh niên lái xe Jeep: "Nhượng Nhượng này, nhà Cố Thanh Thành ở Lạc Thành à? Cô với anh ấy quen nhau thế nào đấy? Cô ngồi xe anh ấy không sợ Trình Văn ghen à?"
Khương Nhượng hờ hững đáp một câu: "Tôi với anh ấy không quen. Anh ấy ở nhà khách của huyện, nếu cô muốn hóng hớt thì giờ quay đầu lại nhà khách mà hỏi thẳng anh ấy đi."
Ông Diệp đang đ.á.n.h xe phía trước thấy thái độ Khương Nhượng hôm nay có vẻ gay gắt liền ho hắng một tiếng: "Hồng Ngọc, không có việc gì thì đừng có đi dòm ngó thanh niên nhà người ta. Hai đứa không cùng một đẳng cấp đâu."
Diệp Hồng Ngọc dâng lên cục tức. Thế Khương Nhượng thì cùng đẳng cấp với anh ấy chắc?
Ở nông thôn mọi người đều ngủ sớm, hơn 9 giờ tối không gian đã tối đen như mực. Nhưng nhà họ Khương vẫn thắp đèn sáng choang. Khương Nhượng biết anh chị đang ngồi chờ mình. Cô đẩy cửa bước vào, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra trong ngày, chỉ giấu đi đoạn kỳ ngộ ở tiệm tạp hóa. Cô nói thêm rằng cha cũng ủng hộ việc từ hôn, dặn ngày mai sang làm cho xong xuôi để rũ bỏ sạch sẽ với nhà họ Trình.
Đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, Khương Nhượng trằn trọc không sao ngủ được. Cô cứ suy nghĩ mãi về tiệm tạp hóa kia. Kiếp trước cô mới chỉ bước vào đó đúng một lần nên chưa hiểu rõ mọi quy tắc. Đợi từ hôn xong, cô sẽ về làng thu gom ít trứng gà với gà mái già rồi vào đó thêm chuyến nữa.
Trời vừa hửng sáng cô đã phải dậy sửa sang lên đường. Vương Lục Mai dúi vào túi Khương Nhượng hai quả trứng luộc để cô ăn lót bụng đi đường.
Khương Nhượng bóc vỏ một quả, nhân lúc Khương Vệ Dân không chú ý liền nhét tọt vào miệng anh ấy, cười nói: "Anh cũng ăn một quả đi."
Khương Vệ Dân vừa tức vừa thương em gái, đành phải nuốt ậm ừ xuống: "Anh là đàn ông sức dài vai rộng ăn trứng gà làm gì! Cơ thể em yếu ớt mới cần phải tẩm bổ."
Khương Nhượng ăn quả trứng còn lại: "Sức khỏe em tốt lắm, chẳng yếu tẹo nào đâu."
Đến bến xe, chú Hai Triệu báo xe cần phải bảo dưỡng toàn bộ để tránh lại hỏng hóc giữa đường, nhanh nhất cũng phải chiều mới khởi hành được. Khương Nhượng cảm thấy hơi nản lòng, cho rằng điềm báo này không tốt, e rằng chuyến đi từ hôn hôm nay sẽ không mấy suôn sẻ.
Đúng lúc này, Cố Thanh Thành cũng chuẩn bị quay về Lạc Thành. Anh bước xuống xe lên tiếng: "Nhượng Nhượng, nếu cô đang vội thì lên xe tôi đi nhờ này."
Khương Vệ Dân quay sang hỏi Khương Nhượng: "Cậu thanh niên này là ai thế?"
Khương Nhượng liếc nhìn anh một cái. Cằm Cố Thanh Thành đã lúm nhúm râu quai nón, dưới quầng mắt còn hằn lên vết thâm quầng nhè nhẹ, trông như thể cả đêm qua không chợp mắt.
Cô đáp: "Là bạn của Trình Văn, em cũng không quen lắm."
Khương Vệ Dân hiện tại cực kỳ dị ứng với bất cứ ai hay việc gì liên quan đến Trình Văn. Anh ấy hừ lạnh một tiếng về phía Cố Thanh Thành: "Vừa hay, cậu về chuyển lời giùm tới Trình Văn, chiều nay chúng tôi sẽ kéo qua tận nhà từ hôn rồi dọn sạch đồ hồi môn về. Bảo hắn cứ ở nhà mà chờ, chờ tôi qua đ.á.n.h gãy chân hắn!"
Cố Thanh Thành nghe xong mà mừng như mở hội, hệt như vừa được sét đ.á.n.h trúng gáy... Tiểu tiên nữ muốn từ hôn... Tiên sư nó chứ, ông trời cuối cùng cũng chịu mở mắt rồi!
Tuy không rõ nguyên do nhưng chắc chắn là do Trình Văn tồi tệ. Cố Thanh Thành vội vàng phân bua: "Em với Trình Văn cũng chẳng thân thiết gì đâu! Chẳng qua là từng giao thủ vài trận ở đại hội võ thuật thôi. Biết trước hắn là loại cặn bã như thế này, em đã ra tay đ.ấ.m cho hắn vài cú giúp anh rồi."
Sắc mặt Khương Vệ Dân có phần dịu lại nhưng giọng điệu vẫn lạnh như băng: "Đừng có nhận anh em bậy bạ. Dân chân đất chúng tôi không dám trèo cao làm họ hàng với các cậu."
Cố Thanh Thành lúc này đâu dám ngoái nhìn Khương Nhượng, sợ bị cô đ.á.n.h giá là kẻ thiếu đứng đắn. Nhưng cái bản mặt anh hễ cười lên một cái là lại hiện rõ vẻ ngông nghênh: "Xe chú Hai Triệu chẳng biết sửa đến bao giờ đâu, hai người cứ lên xe tôi đi cho nhanh."
Khương Nhượng không muốn đi nhờ xe anh nhưng Khương Vệ Dân thì có chút do dự. Anh ấy chỉ muốn nhanh ch.óng sang bên đó để giải quyết dứt điểm chuyện hôn sự của em gái.
Cố Thanh Thành nhìn thấu sự đắn đo của Khương Vệ Dân liền nhanh tay mở sẵn cửa ghế sau: "Tôi lái xe vừa nhanh lại vừa êm, đảm bảo đúng một tiếng là đưa hai người tới Lạc Thành."
Đúng lúc này, chú Hai Triệu mồ hôi đầm đìa chạy xộc tới: "May quá rồi! Tài xế Vương bị tào tháo đuổi đang kẹt cứng trong nhà vệ sinh không ra được. Hôm nay tuyến xe của chú ấy không chạy được nên chú đã mượn tạm xe chú ấy rồi, chúng ta có thể xuất phát ngay bây giờ!"
Khương Nhượng kéo nhẹ gấu áo Khương Vệ Dân quay người bước đi. Cô đã bảo rồi mà, chỉ cần rời xa Trình Văn là vận khí của cô sẽ ngày một tốt lên. Chú Hai Triệu thế mà lại mượn được cả xe khách khác, đây đúng là vận may kiểu gì không biết!