Khi tỉnh lại, tôi nghe thấy tiếng chim hót.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi lên mặt.

Tôi mở mắt.

Đây vẫn là hang đá sau núi.

Nhưng mọi thứ đều yên tĩnh.

Không có tiếng trẻ con khóc.

Không có tiếng gào thét.

Không có mùi m.á.u.

Tôi chậm rãi ngồi dậy.

Trên người không có vết thương.

Lòng bàn tay cũng sạch sẽ.

Những chiếc vảy trắng đã biến mất.

Tôi ngơ ngác nhìn hai tay mình.

Giống như tất cả chỉ là một giấc mơ.

Cho đến khi…

Tôi nhìn thấy chiếc la bàn cũ của bố.

Nó nằm bên cạnh tôi.

Phía dưới có một chiếc vảy màu trắng.

Mỏng như ngọc.

Dưới ánh nắng, nó phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Tôi run tay cầm lấy.

Nó vẫn còn hơi lạnh.

Nước mắt bỗng rơi xuống.

Tôi biết.

Tất cả đều là thật.

Tôi đứng dậy, đi ra khỏi hang.

Sau núi…

Không còn thôn nữa.

Những ngôi nhà đã bị trận lũ m.á.u cuốn trôi.

Chỉ còn nền móng đổ nát.

Người của Cục Dị Sự đã đến.

Họ kéo dây phong tỏa khắp nơi.

Từng chiếc xe đỗ đầy chân núi.

Mấy người mặc đồ đen nhìn thấy tôi, lập tức biến sắc.

Nhưng không ai tiến lên.

Bởi vì phía sau tôi…

Có một bóng người.

Tôi chậm rãi quay đầu.

Là thầy Mã.

Chỉ trong một đêm, ông như già đi hai mươi tuổi.

Tóc đã trắng hết.

Ông nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng cúi đầu.

“Xin lỗi.”

Tôi không nói gì.

Ông lại khẽ nói:

“Ta đã nghĩ… chỉ cần mở cánh cửa, ta sẽ gặp lại vợ và con.”

Giọng ông khàn đặc.

“Hai mẹ con họ mất trong trận động đất ba mươi lăm năm trước.”

“Ta vẫn luôn không thể buông xuống.”

Tôi im lặng.

Một lúc lâu sau mới hỏi:

“Còn mẹ tôi?”

Thầy Mã ngẩng đầu.

Ánh mắt ông đỏ hoe.

“Nghiệt…”

Ông dừng lại.

Rồi đổi giọng.

“Bà ấy đi rồi.”

Tim tôi chợt nhói lên.

“Đi đâu?”

Ông nhìn về phía hồ chứa cũ.

Giọng rất nhẹ.

“Khi cánh cửa đóng lại, thứ huyết mạch trong người cô cũng biến mất.”

“Chìa khóa không còn.”

“Cánh cửa sẽ không bao giờ mở nữa.”

“Người canh cửa… cũng không cần tồn tại nữa.”

Tôi đứng c.h.ế.t lặng.

Một cơn gió thổi qua.

Tôi bỗng nhớ đến câu nói cuối cùng của bà.

‘Lần này… mẹ sẽ canh cho con.’

Hóa ra.

Đó là lời từ biệt.

Tôi đi đến hồ chứa cũ.

Nơi đó không còn nước.

Chỉ còn một hố sâu khổng lồ.

Chính giữa hố…

Mọc lên một cây nhỏ.

Lá cây trắng như ngọc.

Trên cành chỉ có một đóa hoa.

Màu đỏ.

Giống như mắt của bà.

Tôi ngồi xuống.

Ngồi suốt một ngày.

Đến khi mặt trời lặn.

Tôi mới đặt chiếc vảy trắng xuống dưới gốc cây.

Khẽ nói:

“Mẹ.”

“Con đến thăm người.”

Gió núi chợt nổi lên.

Đóa hoa đỏ khẽ rung.

Giống như có ai đó…

Đang nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Một năm sau.

Tôi rời khỏi nơi ấy.

Người của Cục Dị Sự từng mời tôi gia nhập.

Tôi từ chối.

Tôi chỉ mở một quán nhỏ dưới chân núi.

Bán trà, bán mì.

Cuộc sống rất bình thường.

Mỗi năm đến tiết Thanh minh, tôi đều mang một bình nước và vài chiếc bánh lên núi.

Một phần đặt trước mộ bố.

Một phần đặt dưới gốc cây trắng.

Tôi nói với bố rằng tôi sống rất tốt.

Tôi nói với mẹ rằng năm nay hoa lại nở.

Tôi nói với họ…

Con gái của hai người đã trưởng thành rồi.

Năm thứ năm.

Tôi lên núi như thường lệ.

Đặt bánh xuống.

Đang định rời đi…

Bỗng nghe thấy phía sau có tiếng bước chân.

Rất nhẹ.

Tôi quay đầu.

Không có ai.

Chỉ có cơn gió thổi qua cành cây.

Đóa hoa đỏ khẽ lay động.

Sau đó…

Một cánh hoa rơi xuống.

Đáp lên lòng bàn tay tôi.

Vẫn còn hơi lạnh.

Giống như nhiệt độ của một bàn tay.

Tôi đứng rất lâu.

Rồi mỉm cười.

Khẽ nói:

“Con biết.”

“Con không còn cô đơn nữa.”

Trên đỉnh núi.

Gió xuân thổi qua.

Hoa trắng rung rinh.

Giống như có ai đó…

Đang dịu dàng đáp lại.