“Cục Dị Sự?”

Tôi vô thức lặp lại.

Con mắt đỏ ngoài cửa hang khẽ co lại.

“Mau đi.”

Giọng nói trong đầu tôi trở nên gấp gáp.

“Không thể để bọn chúng nhìn thấy con.”

Tôi còn chưa kịp hỏi, dưới núi lại truyền đến tiếng nổ.

ẦM!

Ánh lửa bùng lên.

Cả sườn núi bị nhuộm đỏ.

Một đứa trẻ trắng bệch bỗng rít lên.

“Chúng mang đến thứ đó!”

Những đứa trẻ khác đồng loạt lùi về phía sau, trên mặt lần đầu tiên xuất hiện vẻ sợ hãi.

Tôi nhìn chúng.

“Thứ gì?”

Đứa trẻ ngẩng đầu.

Giọng nói run rẩy.

“Lưỡi rồng.”

Tim tôi chợt trầm xuống.

“Đó là cái gì?”

Con mắt đỏ ngoài cửa chậm rãi khép lại.

Qua rất lâu, giọng nói mới vang lên.

“Là xương của đồng loại.”

“Một thanh đao được mài từ sừng và xương rồng.”

“Có thể g.i.ế.c mẹ.”

Tôi ngây người.

Bên dưới.

Giọng của thầy Mã lại vang lên:

“Hứa Hoài!”

“Ta biết ngươi đang ở đâu!”

“Con nghiệt long kia đã ăn sạch cả thôn!”

“Nếu ngươi không xuống, nó sẽ tiếp tục g.i.ế.c người!”

Tôi siết c.h.ặ.t bàn tay.

Ngoài cửa, giọng nói dịu dàng kia khẽ nói:

“Mẹ không ăn bọn họ.”

Tôi sững lại.

“Không phải mẹ?”

“Mẹ chỉ c.ắ.n đứt xích.”

“Những đứa trẻ vừa sinh ra đã đói.”

“Máu và thịt của người sống hấp dẫn chúng.”

Giọng nói kia rất nhẹ.

Nhưng càng nhẹ, tôi càng lạnh sống lưng.

Nó không nói dối.

Đối với nó.

Những sinh vật kia đúng là trẻ sơ sinh.

Chúng chỉ đang ăn.

Giống như trẻ con b.ú sữa.

Chỉ là…

Sữa của chúng là m.á.u người.

Tôi nhìn ra ngoài.

Dưới núi.

Ánh lửa mỗi lúc một gần.

Từng bóng người đang đi lên.

Không nhiều.

Chỉ khoảng bảy, tám người.

Nhưng ai cũng mặc áo khoác đen.

Trên lưng đeo những chiếc hộp dài.

Thầy Mã đi phía trước.

Mặt ông ta tái nhợt.

Một cánh tay còn đang chảy m.á.u.

Đột nhiên.

Ông ta ngẩng đầu.

Khoảng cách rất xa.

Nhưng tôi có cảm giác…

Ông ta đang nhìn thẳng vào mắt mình.

Ông ta cười.

“Hứa Hoài.”

“Ta biết ngươi không phải người.”

Tim tôi đập mạnh.

“Nhưng ngươi cũng không phải rồng.”

“Cô chỉ là một cái chìa khóa.”

Trong đầu tôi như có thứ gì nổ tung.

Chìa khóa?

Ông ta tiếp tục nói:

“Ba mươi năm trước, chúng ta nhốt con nghiệt long này, không phải vì muốn g.i.ế.c nó.”

“Mà vì nó đang canh giữ một thứ.”

Một người áo đen bên cạnh mở chiếc hộp.

Bên trong.

Là một thanh đao trắng như ngọc.

Vừa nhìn thấy thanh đao ấy.

Tất cả những đứa trẻ trong hang đều rú lên.

Con mắt đỏ ngoài cửa cũng co rút dữ dội.

Thầy Mã cười.

“Ngươi biết dưới hồ chứa có gì không?”

Ông ta giơ ngón tay.

Chỉ xuống mặt đất.

“Bên dưới con nghiệt long…”

“Còn có một cánh cửa.”

Một cơn gió lạnh đột nhiên thổi qua.

Trong đầu tôi chợt hiện lên những giấc mơ kỳ lạ từ thuở bé.

Tôi từng nhiều lần mơ thấy một cánh cửa màu đen.

Trên cửa có vô số con mắt đỏ.

Phía sau cửa…

Có thứ gì đó đang gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Giống hệt tiếng gõ ngoài hang hôm trước.

Thầy Mã nhìn tôi.

Ánh mắt sáng quắc.

“Ba mươi năm trước, cửa sắp mở.”

“Là mẹ ngươi đã dùng thân mình trấn áp nó.”

“Nó sinh ra ngươi.”

“Một nửa huyết mạch của ngươi thuộc về nó.”

“Nửa còn lại…”

Ông ta cười đến quỷ dị.

“… thuộc về thứ đang ở sau cánh cửa kia.”

Trong nháy mắt.

Cả người tôi lạnh toát.

Bên tai.

Đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Không phải từ ngoài hang.

Mà là…

Từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.

Rồi một giọng nói xa lạ cất lên.

Khàn khàn.

Trầm thấp.

Giống như đã ngủ rất lâu.

“Cuối cùng… ta cũng tìm được con.”

5 - Tiếng Khóc Từ Hồ Sâu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia