Ta và Bùi Tướng quân là phụng chỉ thành thân. Trong kinh thành đồn rằng hắn đã có người trong lòng từ lâu.
Đêm tân hôn lần đầu gặp mặt, hơi thở lạnh lẽo từ người hắn bao phủ lấy ta.
"Phu nhân, đêm nay nàng ngủ giường, ta ngủ đất."
Đúng lúc ta nghĩ hắn muốn giữ mình trong sạch vì người trong lòng kia thì bỗng nghe được tiếng lòng của hắn:
[Phu nhân trông yếu ớt quá, hay là đợi nuôi béo rồi hãy ăn vậy!]
01
Trong hôn phòng, nến long phượng vẫn cháy. Bùi Nguyên Lang mặt nghiêm nghị, ánh mắt u ám nhìn ta một cái rồi định thổi tắt nến.
Hắn cao tám thước, vết sẹo nhỏ trên mặt càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng. Ta không khỏi tự hỏi có phải mình vừa nghe nhầm không.
Ta thử dò hỏi: "Phu quân, đêm lạnh. Chi bằng cùng ngủ?"
"Được."
Bùi Nguyên Lang lạnh nhạt đáp, ta không nghe thấy tiếng lòng của hắn nữa. Chắc là do việc thành thân rườm rà quá nên sinh ra ảo giác.
Hắn không biểu cảm cởi bỏ hỉ phục đỏ rực, mặc áo đơn rồi chui vào chăn. Thân thể nóng bỏng của hắn dần tiến về phía ta, khiến ta không khỏi run rẩy.
[Phu nhân thơm quá. Muốn hôn ~]
Ta kinh ngạc nhìn hắn, hắn không hiểu nhìn lại ta, lên tiếng hỏi:
"Nàng không quen? Ta vẫn nên ngủ dưới đất đi."
Giọng hắn lạnh lùng, nói xong liền vén chăn định xuống giường.
"Cùng ngủ đi."
Ta giữ tay hắn lại, hắn gật đầu vô tình nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
[Tay phu nhân nhỏ xíu, thích ghê.]
Ta tin chắc mình có thể nghe được tiếng lòng của hắn. Chỉ là, sao vị Tướng quân này lại khác xa với lời đồn trong kinh thành thế. Chẳng phải nói hắn là hung thần ác sát, giế-t người như ngóe sao?
Lần đầu tiên ngủ chung với nam nhân, ta mất ngủ. Bùi Nguyên Lang cũng không ngủ được, hắn cứ căng thẳng, thỉnh thoảng lại thốt ra vài câu trong lòng.
[Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, ta muốn hôn phu nhân quá.]
[Không được không được, trông nàng thật yếu ớt, cảm giác gió thổi cũng bay luôn vậy.]
[Hu hu. Ta sợ lát ngủ rồi lỡ đè bẹp nàng thì sao!]
Ta đỏ mặt, mím môi không lên tiếng.
Trong bóng tối, hơi thở hắn bắt đầu gấp gáp, tiếng sột soạt khiến ta không nhịn được mở mắt ra. Vừa quay đầu đã thấy hắn chống tay nhìn ta chăm chú. Ta suýt giật mình, vội quay đầu sang hướng khác.
[Hu hu hu... làm phu nhân sợ rồi?]
[Muốn hôn quá.]
Bùi Nguyên Lang mặt lạnh tanh, ánh mắt sáng rực, bàn tay chai sạn xoay đầu ta lại.
"Phu nhân, tuy bọn ta là phụng chỉ thành thân, nhưng đêm tân hôn cũng nên làm chút gì đó chứ?"
Bốn mắt nhìn nhau, thân thể ôm nhau, ta nghe thấy tiếng tim đập ngày càng nhanh và nhiệt độ cơ thể tăng dần của hắn.
"Ừm..."
Ta nghe giọng mình yếu ớt như muỗi kêu.
Trước khi xuất giá, mẹ từng kéo ta lại giảng giải về phòng the, ta hiểu hắn đang nghĩ gì. Chỉ là nhất thời hơi ngượng, cũng có chút sợ.
Bùi Nguyên Lang được ta gật đầu, lập tức lật người đè lên, hơi thở nam tính quấn quanh ta, hắn nhìn chằm chằm môi ta, mắt càng lúc càng sâu.
[Trông thật mềm thật ngọt.]
Hắn cúi đầu ngậm lấy môi ta, bắt đầu nếm thử từng chút một, lưỡi mềm chạm nhau, cả hai đều bắt đầu căng thẳng. Tay hắn bắt đầu không an phận mò mẫm khắp nơi, ta chỉ có thể cứng đờ người đáp lại, nhắm mắt không dám nhìn hắn.
[Sao lại nhắm mắt? Sợ ta?]
Bùi Nguyên Lang khựng người, những nụ hôn vụn vặt rơi xuống cổ ta, tiếng thở gấp bên tai.
[Không nhịn được nữa, nếm thử đã!]
Ta lập tức mở mắt, đã thấy hắn tự cởi sạch sẽ, đường nét cơ bắp rõ ràng, cánh tay rắn chắc ôm ta lên, rồi lột sạch xiêm y của ta.
Trong lúc hoảng loạn gấp gáp, ta chạm phải đôi mắt đầy d.ụ.c vọng của hắn.
"Phu quân!"
"Ưm..."
Những lời còn lại đều bị chặn lại, hắn nóng lòng nuốt chửng ta.
Chăn đỏ cuộn lên, đêm đó chinh chiến, đêm đó gọi nước mấy lần.
Trước khi ngủ thiếp đi, ta chỉ có một suy nghĩ: thể lực phu quân thật kinh người!
02
Ngày hôm sau ta bị đ.á.n.h thức. Vừa mở mắt đã thấy Bùi Nguyên Lang đang véo má ta, thấy ta tỉnh hắn ngượng ngùng buông tay.
"Phu nhân, bọn ta phải dâng trà rồi."
Hắn lật người xuống giường chỉnh trang quần áo, mặt bình thản nói với ta.
"Vâng, phu quân."
Nghĩ là không còn sớm nữa, ta vội vàng dậy rửa mặt thay đồ.
Nha hoàn đứng ngoài cửa đưa khăn và nước sạch, ta vừa định đón lấy rửa thì Bùi Nguyên Lang đã nhanh tay cầm lấy trước, thấm ướt khăn rồi cẩn thận lau mặt cho ta.
"Phu quân, không được!"
Ta không nhịn được kêu lên, từ xưa đến nay đều là nữ nhân hầu hạ nam nhân. Sao có thể để phu quân phục vụ ta rửa mặt?
"Thời gian không còn sớm, để ta làm nhanh hơn."
Ta định nói ta rửa mặt cũng rất nhanh. Nhưng Bùi Nguyên Lang không nghe ta phản đối, cứ khăng khăng lau mặt và chọn quần áo cho ta.
Đứng trước đống quần áo, hắn mặt lạnh tanh đứng bên cạnh ta, nghiêm túc suy nghĩ.
"Phu quân, để ta tự chọn đi."
Ta không nhịn được ngắt lời hắn, tùy tiện chọn một chiếc trường sam màu trắng.
Hắn gật đầu đồng ý, rồi xoay người đi ra.
[Phu nhân yêu ta quá. Cố ý chọn đồ đôi!]
Ta liếc nhìn, thấy Bùi Nguyên Lang mặc một chiếc trường sam màu bạc trắng, trông rất có khí độ quý công t.ử. Nhưng nhìn bộ đồ trong tay, ta vẫn không nhịn được muốn châm chọc. Đây chỉ là ta tiện tay chọn thôi mà.
03
Trước khi ra khỏi cửa, Bùi Nguyên Lang khoác cho ta chiếc áo lông cáo.
"Nghe nói phu nhân thân thể yếu ớt hay bệnh, giờ đang mùa đông lạnh, đừng để bị cảm."