Hắn nắm tay ta mân mê, dẫn ta đến đại sảnh.
Dọc đường ta và hắn im lặng xa lạ, bề ngoài hắn bình tĩnh nhưng trong lòng vui sướng điên cuồng.
[Tối qua có phải ta quá mãnh liệt không? Nàng trông mệt mỏi quá.]
[Huhu, nhưng thật sự không kiềm chế được. Mùi vị của phu nhân quá tuyệt vời.]
[Không uổng công ta khổ tâm cầu xin Thánh thượng tứ hôn...]
Lòng ta phức tạp, ngày đó thánh chỉ ban xuống chỉ nói là tứ hôn. Không ngờ lại là Bùi Nguyên Lang chủ động cầu hôn. Nhưng chẳng phải trong kinh thành đồn đại Bùi Tướng quân luôn có một người trong lòng sao?
Ta với hắn mới gặp lần đầu, chẳng lẽ hắn nhắm vào quyền thế nhà ta?
Nhưng ta cũng chỉ là nữ nhi của Lễ bộ Thị lang, đâu phải người có thể giúp hắn thăng quan tiến chức?
Đang mải suy nghĩ lung tung, Bùi Nguyên Lang bỗng kéo ta một cái. Ta ngẩng đầu nhìn, trong đại sảnh đã ngồi đầy người. Ta vội đón lấy trà từ tay nha hoàn cung kính dâng lên, quỳ xuống lặng lẽ quan sát mọi người.
Lão phu nhân có vẻ không vui, ánh mắt mang chút chê bai, bà để ta quỳ lâu mới nhận lấy trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi nói: "Đã gả vài Tướng quân phủ thì sớm khai chi tán diệp đi.”
"Vâng, mẹ."
Dù không hiểu vì sao lão phu nhân có phần ghét bỏ ta, nhưng trưởng bối là lớn, ta chỉ có thể cúi đầu vâng dạ.
Bùi Nguyên Lang đứng bên không lên tiếng, sắc mặt hắn có chút âm u. Ta theo ánh mắt hắn nhìn sang, liền thấy bên cạnh lão phu nhân có một nữ t.ử áo xanh tư thế hiên ngang. Ta đoán đó chính là người trong lòng Bùi Nguyên Lang, Thẩm Khinh Vân - cô nhi của phó Tướng quân đời trước. Cũng là thanh mai trúc mã đã đính ước với Bùi Nguyên Lang từ nhỏ.
So với nàng ta, từ nhỏ ta đã thể nhược nhiều bệnh, năm trước không may rơi xuống nước càng thêm yếu ớt.
Ta không khỏi buồn bã. Gia đình từng mời danh y đến chẩn bệnh, đoán rằng ta cả đời e khó có thai. Sau này, e rằng những ngày trong phủ sẽ là cực hình.
04
Bùi Nguyên Lang là nhi t.ử độc nhất của Tướng quân phủ. Từ khi lão Tướng quân chiến t.ử sa trường, Bùi Nguyên Lang một mình gánh vác môn đình Tướng quân phủ. Theo lý thì người lão phu nhân ưng ý làm nhi tức phụ phải là Thẩm Khinh Vân.
Thẩm Khinh Vân và Bùi Nguyên Lang từ nhỏ đã có hôn ước, tại sao Bùi Nguyên Lang còn phải cầu hôn ta với Thánh thượng?
Ta đi theo sau Bùi Nguyên Lang, từng bước trở về tiểu viện.
[Hình như phu nhân đang thất thần, đang nghĩ gì vậy? Sắc mặt đầy lo âu.]
Ta bỗng lại nghe được tiếng lòng của Bùi Nguyên Lang. Lúc nãy ở tiền sảnh, ta một câu cũng không nghe được. Ta đang nghĩ, có phải chỉ khi hai người bọn ta ở riêng ta mới nghe được tiếng lòng của hắn không?
"Phu quân? Ta..."
Ta định xác nhận lần nữa, nhưng phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
"Nguyên Lang ca ca."
Thẩm Khinh Vân vội vã chặn hai người bọn ta lại.
Ta đứng sang một bên nhìn nàng ta, trong mắt nàng ta mang chút khiêu khích liếc nhìn ta.
"Khinh Vân, có chuyện gì?"
Bùi Nguyên Lang giọng lạnh nhạt, nhưng đôi mắt tràn đầy dịu dàng.
"Thanh di gọi huynh vào phòng bàn việc."
Thanh di mà nàng ta nói là mẹ của Bùi Nguyên Lang.
Bùi Nguyên Lang bảo ta về viện trước, hắn và Thẩm Khinh Vân sóng vai đi cùng nhau.
Bóng dáng hai người vô cùng xứng đôi, ta nghĩ nếu phu quân muốn, ta có thể giúp hắn nạp Thẩm Khinh Vân làm thiếp.
05
Sau khi thành thân, ta và Bùi Nguyên Lang đối xử với nhau như khách.
Bên ngoài hắn tỏ ra lạnh lùng và cao quý, nhưng thực ra trong lòng lại rất nhiều chiêu trò.
Vào một ngày đông giá rét tháng chạp, hắn chỉ mặc một lớp áo đơn, đứng dưới tuyết lớn bên gốc mai múa đao luyện kiếm, thân hình bay bổng, ra đòn cực nhanh.
Ta ôm lò sưởi, mặc áo bông vẫn thấy lạnh.
"Phu quân, có muốn nghỉ một lát không?"
Lo hắn bị cảm lạnh, ta muốn gọi hắn vào nhà uống chút trà nóng để sưởi ấm.
Hắn ngừng múa đao, nhìn ta với vẻ mặt bình thản gật đầu: "Được."
Hắn giao v.ũ k.h.í cho thị vệ bên cạnh rồi bước về phía ta. Luồng khí lạnh quanh người hắn cũng theo đó mà đến, khiến ta không nhịn được mà run lên.
[Không xong rồi. Quên mất phu nhân thể yếu.]
Vào nhà xong hắn vội vã phủi tuyết trên người, rồi lùi lại cách xa ta vài bước, sau đó ngồi xuống ghế uống chén trà nóng.
[Ưm... trà phu nhân pha thơm quá.]
[Chắc chắn là phu nhân lo lắng cho ta, sợ ta bị cảm. Yêu quá đi!]
"Phu nhân, sao nàng biết ta thích uống trà Bích Loa Xuân?"
Hắn nhướng mày, khóe môi cong lên, ôm ta vào lòng cọ cọ.
"Ừm..."
Ta định nói đây là trà do thị nữ pha sẵn mang tới, nhưng thấy trong lòng hắn vui vẻ như vậy nên đành im lặng.
[Phu nhân không nói gì, phải chăng là thầm thương trộm nhớ ta nên ngại ngùng?]
Ta: "..."
Ai mà ngờ được vị Bùi Tướng quân danh tiếng vang xa lại là một kẻ tự luyến thế này.
06
"Phu nhân, bộ y phục hôm nay của vi phu thế nào?"
Bùi Nguyên Lang b.úi tóc cao, mặc một bộ y phục đen ôm sát người, thắt lưng đeo kiếm. Vết sẹo trên mặt kết hợp với vẻ mặt lạnh như băng của hắn, ta nghĩ cha ta nhìn thấy chắc sẽ tránh xa ba dặm.
"Ta thích phu quân mặc bộ kia hơn."
Ta đưa cho hắn bộ y phục màu xanh ngọc bên cạnh, hắn cầm lấy rồi im lặng.
[Hu hu... phu nhân không thích ta mặc đồ đen.]
Ta không nhịn được đưa tay lên trán cười khổ, ai lại mặc đồ đen đi dự tiệc thọ của nhạc phụ chứ.