Thư Thụy tự nhiên biết tiểu t.ử ngốc này đang nhìn mình, trên mặt y vẫn giữ nụ cười hòa nhã, nhưng dưới tay lại âm thầm giật giật tay áo hắn, không cho hắn lên tiếng.
“Chuyện này sao có thể không biết xấu hổ thế được, vốn là do tiểu Lục huynh đệ làm việc lanh lợi nên ta mới dặn dò hắn từ sớm. Người tìm việc ở bến tàu tuy nhiều, nhưng người làm việc thật sự xuất sắc, gọn gàng thì lại ít. Nếu ta không dặn trước tiểu Lục huynh đệ, thuyền nhà khác cũng tranh nhau thuê hắn đi làm công rồi.”
Thư Thụy cảm thấy người này không hổ là quản sự chuyên chiêu mộ nhân công, lời nói ra từ miệng thật là xuôi tai, dễ nghe.
“Tính tình hắn vốn khờ khạo, lạnh lùng thế này, không gây chuyện đã là tốt lắm rồi. Quản sự bao dung lại có mắt nhìn người, lý ra chúng ta phải mời ngài một bữa cơm mới đúng.”
Hai bên lại đẩy đưa qua lại vài câu, Cung quản sự kia còn muốn đưa tiền cho Thư Thụy, nhưng Thư Thụy đời nào chịu nhận.
Được người ta hiếu kính một bữa cơm, Cung quản sự tự nhiên cũng vui vẻ, huống chi thấy Thư Thụy ăn nói khéo léo, nói đến mức khiến trong lòng gã vô cùng thoải mái. Gã liền nhận lấy hộp cơm, thấy hai người tuổi còn trẻ nên liền ân cần dặn dò thêm mấy câu.
“Hai vị làm ăn ở chỗ này, vừa rồi lại buôn bán hồng hỏa như thế, phải để tâm một chút đấy. Lũ trộm cắp trên bến tàu có đôi tay nhanh nhạy lắm, lợi hại vô cùng. Lắm phu khuân vác vừa nhận tiền công đi trước, theo sau đã bị móc mất tiêu, công sức làm lụng cả ngày coi như đổ sông đổ biển.”
“Mấy ngày trước có mấy phu khuân vác còn rủ nhau lên nha môn báo quan. Mỗi bến tàu có thuyền hàng đến, phủ nha lại phái thêm hai tuần bổ tới, chỉ là cũng chẳng có tác dụng gì, túi tiền nào đã lọt vào mắt bọn trộm thì kiểu gì cũng mất.”
Cung quản sự hạ thấp giọng nói: “Hôm qua ta còn nghe nói có một sai nha bị kẻ trộm nẫng mất túi tiền, làm trò cười cho thiên hạ.”
hồi đầu Thư Thụy mới đến bến tàu đã nhận ra chỗ này có chút hỗn loạn, chỉ là không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này, thảo nào lúc đi qua Lục Lăng cứ nhìn chằm chằm trông chừng y.
Y tạ ơn lòng tốt của Cung quản sự: “Chúng ta tới lần này cũng không biết lần sau khi nào mới gặp được cơ hội tốt như hôm nay để tới bán đồ ăn, chỉ mong tên trộm kia sớm ngày sa lưới thì tốt, trả lại sự yên bình cho bến tàu, phu khuân vác kiếm được chút tiền chẳng dễ dàng gì.”
Cung quản sự nghe vậy liền nói: “Món ăn này của ngươi có sự khéo léo, làm lại nhanh mà giá cả phải chăng, ta nghe các phu khuân vác đều khen hương vị rất ngon, sao không thử kinh doanh lâu dài? Không chỉ kiếm thêm được chút tiền phụ giúp gia đình, mà cũng là làm một việc tốt, giúp phu khuân vác trên bến tàu mua đồ ăn dễ dàng hơn.”
Thư Thụy nói: “Cũng muốn kinh doanh lâu dài lắm chứ, chỉ là thuyền lớn không phải ngày nào, giờ nào cũng đến, ta ở đây cũng khó mà canh chuẩn giờ giấc để chuẩn bị cơm nước. Nếu buổi trưa không có thuyền, cơm canh chuẩn bị nhiều bán không hết, gặp ngày trời nóng thì đúng là rắc rối lớn; còn nếu lúc có thuyền lại chuẩn bị ít quá, phu khuân vác không mua được lại sinh lòng oán trách.”
Cung quản sự nghe xong gật gật đầu, làm chút buôn bán nhỏ đồ ăn thức uống chính là có những điểm bất tiện này.
Nhưng gã cũng là người nhiệt tình, bèn nói: “Nếu ca nhi cùng tiểu Lục huynh đệ muốn kinh doanh ở chỗ này, chi bằng đi tìm chút cửa nẻo quan hệ, như vậy có thể biết trước liệu có thuyền vào bến hay không.”
Thuyền lớn trước khi vào cảng, trước tiên sẽ phái thuyền nhỏ đến nha môn quản lý hải sự bên này của phủ thành để báo cáo, sai dịch của nha môn quản lý trước nửa ngày một ngày là có thể biết được có thuyền lớn cập bến hay không.
Việc này một là vì thuế quan của thuyền hàng, hai là vì cân nhắc an toàn, thuyền lớn nào không báo cáo trước là không được phép cập bến, thuyền bè chính quy đều sẽ báo cáo, trừ phi là bọn thuyền lậu trên biển.
trước đây Thư Thụy sống ở nông thôn, tuy gần trấn trên nhưng trấn nhỏ cũng không có bến tàu, thế nên vẫn chưa biết có những mối manh này.
Cung quản sự nói: “Có điều mấy lão cáo già ở nha môn quản lý hải sự không dễ chung đụng đâu, ngày thường nhận nịnh nọt nịnh bợ nhiều rồi, mắt cao hơn đầu, không dễ dàng để mắt tới người thường đâu.”
Thư Thụy cũng biết từ xưa đến nay muốn đi cửa sau đều không dễ dàng, đặc biệt là loại người từ nơi khác đến như bọn họ, ở chỗ này không quyền không thế lại không có nhân mạch, ai thèm để mắt tới ngươi chứ.
Tuy nhiên hôm nay có thể biết được nhiều điều từ chỗ Cung quản sự như vậy đã là tốt lắm rồi.
Hai bên trò chuyện một hồi lâu, Cung quản sự mới xách hộp xiên quay về thuyền ăn, Thư Thụy cũng cùng Lục Lăng thu dọn nồi niêu xoong chảo, mỗi người đ.á.n.h một chiếc xe bò đi về.
Về đến nhà đã quá giờ Ngọ, hai người ăn cơm với chỗ thức ăn còn thừa lại trong nhà.
Lục Lăng vẫn còn có chút hậm hực chuyện Thư Thụy mang phần cơm của hắn cho Cung quản sự, liền hỏi y trong hộp cơm đó là những món gì.
thực ra Thư Thụy có dùng nồi nhỏ làm riêng cho Lục Lăng hai đĩa thức ăn, tuy đều là những món đơn giản ngày thường nhưng thức ăn nấu nồi nhỏ vị sẽ ngon hơn nồi lớn một chút, cơm cũng không phải cơm độn đậu, mà là cơm gạo tẻ xào trứng.
Y khẽ ho một tiếng, nói: “Đều giống nhau cả thôi, chỉ là ta sợ đến lúc đó bán hết sạch không có cơm cho ngươi ăn nên mới lấy riêng một hộp cơm đựng một phần. Dù sao buổi chiều cũng không có việc gì làm, về nhà ăn cũng như nhau cả mà.”
“Hơn nữa, Cung quản sự coi trọng ngươi, chúng ta có thể không hiếu kính một chút sao? Người ta cũng không tệ, đã kể cho chúng ta nghe nhiều tin tức như vậy.”
Lục Lăng nghe vậy thì không cằn nhằn nữa: “Về nhà ăn cùng ngươi, ngươi tặng người ta rồi không phải ta không vui.”
Thư Thụy thầm nghĩ không phải không vui cái gì chứ, rõ ràng là đang xị mặt ra kìa.
“Hôm nay ngươi cũng mệt mỏi rồi, lát nữa ta ra ngoài trả xe lừa sẽ mua một con cá lóc đen về nấu canh cá cho ngươi. Nếu trên sạp thịt có thịt dê có xương thì mua một miếng ngon về làm thịt dê nướng, nếu ngươi muốn uống rượu, ta cũng tiện thể mang về một bình rượu quýt vàng.”
Lục Lăng nhìn Thư Thụy, lông mày hơi nhướng lên: “Tốt như vậy sao?”
Thư Thụy nói: “Tất nhiên ta không phải là loại người đối xử bạc bẽo với người khác rồi.”