Sáng nay kiếm được tiền, bản thân y cũng đã chịu không ít mệt nhọc, làm chút đồ ăn ngon để tự thưởng cho mình một hai bữa, chẳng phải cũng là vì kế hoạch lâu dài hay sao? Y tuyệt đối không phải loại người tiếc rẻ chuyện ăn mặc.

Ăn cơm xong, Lục Lăng dọn dẹp bát đũa mang đi rửa, Thư Thụy cũng không tranh giành với hắn.

Y đi vào trong phòng, lấy chiếc gương trong hòm xiểng ra soi soi. Bên ngoài trời nóng, trên mặt đổ mồ hôi nên lớp phấn trang điểm đã bị lem luốc đôi chút. May mà trước khi ra cửa y đã dặm phấn rất dày vào da, không đến nỗi bị trôi sạch, y liền cầm hộp phấn lên dặm lại một chút.

Xong xuôi đâu đấy, y mới lấy hộp đựng tiền ra. Chiếc hộp gỗ dài nhưng không sâu, tiền bên trong đã đầy ắp.

Thư Thụy không chê phiền phức mà đếm qua từng đồng một, không ngờ lại đếm được tới tám trăm hai mươi ba đồng tiền đồng. Y dùng dây thừng bện xâu thành tám xâu, trong lòng cũng giống như mấy xâu tiền này, trĩu nặng niềm vui.

Trừ đi tiền rau, gạo, dầu, tương cùng tiền thuê xe các loại chi phí vốn liếng, y tính toán một chuyến đi bến tàu này kiểu gì cũng kiếm lời được sáu trăm năm mươi đồng.

Sáng nay Lục Lăng đi bốc dỡ hàng cũng kiếm được bốn trăm đồng. Tính ra thì việc này còn kiếm được nhiều tiền hơn cả đi kéo hàng, chỉ là số tiền này kiếm được cũng chẳng dễ dàng gì hơn so với kéo hàng cả.

Thư Thụy ôm đống tiền đồng, trong lòng không khỏi nghĩ, chẳng cần ngày nào cũng kiếm được như thế này, chỉ cần mười ngày mà gặp được ba năm lần, vậy thì chuyện tu sửa khách điếm y cũng không cần phải sầu não nữa rồi.

Nghĩ tới đây, y lại không nhịn được nhớ tới lời của Cung quản sự. Nếu thật sự có thể đi cửa sau để biết trước tin tức thuyền bè vào bến thì tốt biết mấy.

Y đảo mắt liên hồi, trong lòng thầm nghĩ vẫn phải đi chuẩn bị quà cáp để khơi thông các mối quan hệ mới được.

Chiều muộn, Thư Thụy ra ngoài trả xe lừa, lại mua thêm thịt. Thịt dê tươi roi rói, vừa vặn lúc y đến thì gã đồ tể mới mổ dê xong và vận chuyển tới.

Thư Thụy vốn còn sợ buổi chiều muộn thế này, thịt trên chợ đều là đồ bán thừa không còn tươi nữa, không ngờ buổi chiều vẫn có heo dê mới mổ mang đến.

Dù sao thì phủ thành vẫn phồn vinh hơn, rau thịt lúc nào đi cũng không thiếu người bán, chẳng giống như trên trấn nhỏ, chỉ có buổi sáng đi chợ mới tranh mua được rau thịt tươi ngon.

Thư Thụy nghĩ bụng đã chuẩn bị làm thịt nướng để ăn, người đông thì ăn mới náo nhiệt. Trước đây y từng nói muốn mời Dương nương t.ử và Tình ca nhi qua ăn cơm mà vẫn chưa thực hiện được, vừa hay hôm nay mua được thịt ngon, dứt khoát là gọi cả hai cùng qua ăn bữa tối.

Chỉ là không khéo, lúc y đến khách điếm tìm Tình ca nhi thì bên đó khách khứa đông đúc, công việc bộn bề, bà chủ lại trông chừng rất nghiêm, hắn ta không thể ra ngoài ăn cơm được.

“Biết cái khó của hắn nên ta cũng không nài ép lâu, chỉ đợi đến lần sau gặp đúng ngày hắn được nghỉ rồi lại gọi hắn qua một thể.”

Thư Thụy cùng Dương nương t.ử đứng ở con hẻm nhỏ phía sau, hai người vừa đứng ngay cửa nhà vừa nói chuyện.

“Đi làm công cho người ta ở bên ngoài thì chịu thôi, không phải cứ muốn đi là đi được.”

Dương nương t.ử nói: “Hắn thích tay nghề nấu nướng của ngươi lắm, không qua được chắc là cũng tiếc hùi hụi cho xem.”

“Đợi món ăn làm xong, ta sẽ giữ lại cho hắn một đĩa, đã nói rõ với hắn rồi, buổi tối hắn tan làm thì mang về nhà ăn.”

“Vẫn là ngươi chu đáo nhất.”

Thư Thụy mỉm cười nói: “Lát nữa ngươi và A Tinh nhớ qua đấy nhé, ta mua không ít thịt dê đâu, lại còn có cả cá nữa, hai cái miệng bọn ta ăn không hết đâu.”

Dương nương t.ử vui mừng nói: “Ta đây không phải loại người mặt mỏng hay ngại đâu, nhất định sẽ tới. Ngươi cứ bận rộn trước đi, ta ở bên này dọn dẹp chút, hôm nay đóng cửa tiệm sớm một chút, lát nữa sẽ qua giúp ngươi một tay.”

Thư Thụy cười đáp một tiếng rồi quay về viện vào gian bếp. Y vén ống tay áo lên chuẩn bị rửa thịt, qua khung cửa sổ thì nhìn thấy Lục Lăng từ phía sảnh ngoài đi ra.

Y bước ra ngoài phòng, trông thấy đối phương dùng một cây gậy gỗ xiên một con rắn dài ngoằng, cả người y liền rùng mình một cái: “Ngươi kiếm đâu ra cái thứ này thế, mau vứt đi!”

Nghĩ đến đêm mưa hai ngày trước, Thư Thụy liền cảm thấy trên người như có một mùi dính nhớp khó chịu dâng lên.

“Sớm đã tắt thở rồi.”

Lục Lăng thấy Thư Thụy sợ đến mức nhảy dựng lên trốn sau cây cột bên cạnh gian bếp, hắn liền ném con rắn c.h.ế.t vào trong chiếc hũ sành vỡ, bốc ít đất lấp lên. Buổi sáng sau khi Thư Thụy đập trứng gà cũng bỏ vỏ vào trong đó, dùng làm phân bón đất rất tốt.

“Mấy gian tiệm ta đều đi tuần xem qua hết rồi, đ.á.n.h bả c.h.ế.t không ít chuột, rắn thì chỉ có mỗi con này.”

Thư Thụy nghe nói đã c.h.ế.t rồi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm từ sau cây cột bước ra.

Cứ phải nói là tiểu t.ử ngốc này tâm địa xấu xa lắm, chắc chắn là lúc nãy y không cho hắn cùng ra ngoài mua thức ăn nên hắn mới cố ý nhặt con rắn c.h.ế.t về để hù dọa y đây mà.

“Nhớ mang đi chỗ nào xa xa chút, để ta nhìn thấy là nổi hết cả da gà lên rồi.”

Lục Lăng lấp đất xong xuôi, bèn bê chiếc hũ sành ra khỏi viện, đặt ở ngoài góc tường bên ngoài.

Trong ngõ nhỏ có một ông lão gánh đào đi qua bán, hắn tiến lên phía trước nhặt lấy hai quả hồng phấn hồng, nhét vào bọc mang về viện.

Buổi tối, gian bếp tỏa hương thơm ngào ngạt.

Thư Thụy ở trước bếp dọn dẹp rau dưa, Lục Lăng cũng không nhàn rỗi, chẻ củi nhóm lửa, chốc chốc lại lại gần bệ bếp nhặt hai củ tỏi để bóc, một lát sau lại đi nhấc nắp nồi canh cá đang hầm trên lò ra xem.

Trời dần dần tối hẳn xuống, hắn đi thắp hai ngọn đèn, rồi treo đèn l.ồ.ng lên.

Miếng thịt dê non đỏ hỏn xèo xèo vang lên trên chiếc chảo sắt nóng bỏng, rắc thêm chút tiêu và hoa tiêu đã xay thành bột mịn, hương thơm lại càng thêm phần dụ người.

Thư Thụy dùng đũa nếm thử vị, thịt cừu lần này rất ngon, canh chuẩn lửa, trong thịt vẫn còn giữ được nước ngọt tươi.

Đôi mắt y hơi cong lên, trong lòng vô cùng mãn nguyện vì tay nghề của mình không hề bị thụt lùi. Y quay đầu lại liền thấy Lục Lăng vừa treo đèn l.ồ.ng xong không biết từ lúc nào đã lại ghé sát vào bên bệ bếp đứng canh, thế là y lại dùng đũa gắp một miếng: “Ngươi nếm thử xem đã vừa miệng chưa.”

Lục Lăng ngửi thấy mùi thơm, lập tức nghiêng người rướn tới c.ắ.n lấy miếng thịt dê.

Một gương mặt tuấn tú đột nhiên phóng đại ngay trước mắt, trái tim Thư Thụy bỗng nảy một cái thình thịch: “Chỉ... chỉ biết há miệng chứ không biết dùng tay, đến đón lấy một cái cũng lười nữa.”

Chương 13: Chương 52 - Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia