“Ta còn chưa rửa tay mà.”
Thư Thụy mở to mắt nhìn hắn, định bụng nói hắn đã sai còn lý sự cùn, vừa vặn lúc này Dương Xuân Hoa dẫn theo Tống Hướng Học đi vào trong viện, y mới ngậm miệng lại, hơi cúi đầu né đứng xa Lục Lăng ra một chút.
Hoàng hôn buông xuống, mấy người cùng ngồi dùng cơm trong viện, Dương Xuân Hoa còn ôm theo nửa quả dưa hấu qua cắt ăn.
Nàng gắp một miếng thịt dê, thịt mềm thơm ngậy, trong miệng toàn là dư vị thơm ngon: “Tay nghề này của Thiều ca nhi, lý ra việc buôn bán phải dễ làm lắm, sau này đợi chỗ này thu xếp sửa sang xong xuôi, bảo đảm sẽ náo nhiệt.”
Thư Thụy ăn liền mấy miếng thịt dê, cảm thấy trong miệng có chút dầu mỡ, bèn lấy một miếng dưa hấu ăn. Quả dưa này vỏ dày, ruột cũng không đỏ, vị không tính là ngọt nhưng lại thanh mát, vừa hay dùng để giải ngấy rất tốt:
“Chuyện mở lại tiệm còn chưa biết đến khi nào, trước mắt vẫn cứ trông vào việc buôn bán trên bến tàu đã.”
Nói xong, Thư Thụy bèn thuận miệng hỏi Dương Xuân Hoa một câu: “Dương nương t.ử kinh doanh cửa tiệm, nhân mạch giao thiệp rộng, có quen biết ai bên chỗ nha môn quản lý hải sự không?”
“Hải sự sao, ồ... bên đó ta thật sự không quen biết ai, nếu ngươi nói là phủ nha thì ta lại có quen biết hai người sai nha.”
Dương Xuân Hoa hỏi Thư Thụy: “Sao thế, đột nhiên lại nghe ngóng chuyện bên đó, hay là trong nhà có thuyền sắp đến?”
“Đâu ra cái bản lĩnh đó chứ ạ.”
Thư Thụy nói: “Chỉ là ta nghe người ta bảo bên nha môn quản lý hải sự biết trước chuyện thuyền bè ra vào bến tàu, ta muốn làm cái nghề bán đồ ăn này cho thuận lợi thì chẳng phải phải nghe ngóng cho rõ ràng sao.”
Dương Xuân Hoa nghe xong liền hiểu ra, nàng trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta thì không quen, nhưng trong ngõ này lại có một người có mối đấy.”
Thư Thụy nghe thấy lời này, đôi mắt liền sáng lên.
Dương Xuân Hoa cũng không úp mở làm kiêu với y, liền nói:
“Chính là Trương thần bà, cái người mua thức ăn chỗ ngươi về chiêu đãi muội muội ấy, bà ta có một đứa con nuôi, nghe nói mới vào nha môn quản lý hải sự làm việc.
Đợt trước bà ta đến tiệm của ta mua vải rồi khoe khoang với ta, bảo là con nuôi bà ta nhờ có bà ta bói cho một quẻ mới được cái việc béo bở đó đấy. Con nuôi con gái nuôi của bà ta không ít đâu, những người kia cứ tin vào cái trò đó, thích gửi gắm con cái ở chỗ bà ta để được thần tiên chân nhân phù hộ độ trì.”
“Cũng không biết là thật hay giả, lắm lúc Trương thần bà hay nói khoác để ra vẻ vẻ vang một chút. Nếu ngươi đã có lòng thì vẫn phải đến hỏi kỹ lại mới được.”
Thư Thụy nghe được những điều này thì trong lòng đã vui mừng một trận, y nói: “Ta và huynh đệ từ nơi khác tới, tin tức không thông suốt, thật hay giả thì cũng chỉ có thể lần mò nghe ngóng xem sao. Nếu Trương nương t.ử thực sự có mối manh, dù sao cũng là hàng xóm cùng một con ngõ, chẳng phải vẫn dễ đi hơn cửa nẻo bên ngoài sao.”
Y lại hỏi Dương nương t.ử về sở thích của Trương thần bà kia, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Trò chuyện phiếm xong, Thư Thụy lại gọi Dương Xuân Hoa ăn thịt.
Tống Hướng Học nếm được vị ngon của thức ăn, rất thích ăn món thịt dê kia, chỉ là đi làm khách nhà người ta, cậu ngại không dám cứ chăm chăm gắp thịt, sợ người ta cười chê là chưa từng được ăn đồ ngon.
Thư Thụy nhìn thấu tâm tư của đứa trẻ, cười gắp hai đũa thịt dê bỏ vào bát cậu: “A Tinh còn nhỏ, không uống được rượu thì ăn nhiều thịt một chút, thế mới mau lớn.”
Y lại múc thêm cho nhóc một bát canh cá, Tống Hướng Học vốn hay rụt rè, bèn bưng bát lên cảm ơn Thư Thụy.
Hôm sau, Thư Thụy xách theo một con gà bọc lá sen, một vò rượu mơ tìm đến nhà Trương thần bà.
khi ấy Trương thần bà đang ở trong nhà làm hương, thấy Thư Thụy tới cửa thì vô cùng vui vẻ, lại trông thấy y mang theo không ít đồ, bà vốn là người tinh đời nên liền biết y có việc đến cầu xin.
“Có phải bên phía cửa tiệm ở không được thuận lợi? Chỗ ta có không ít pháp bảo tốt, cho ngươi dùng tạm hai thứ, bảo đảm có hiệu nghiệm.”
Thư Thụy không nhịn được cười, nghĩ thầm quả nhiên không hổ danh là thần bà.
Y nói: “Chỉ là lần này không vì những chuyện đó. Nghe danh nương t.ử có thần thông, ta đành mặt dày đến đây cầu xin chút việc.”
Thư Thụy nói rõ ý định của mình cho Trương thần bà nghe.
Trương nương t.ử nghe thấy Thư Thụy muốn đi cửa sau nhờ vả đứa con nuôi của mình, trong lòng không khỏi đắc ý một hồi, nhưng quay đầu lại liền lộ vẻ khó xử:
“Có điều đứa con nuôi kia của ta là người vô cùng chính trực, hiện tại lại mới nhận việc, giống như quan mới nhậm chức đốt ba bánh lửa, chính là lúc đang một lòng hướng về tiền đồ, cũng có khối người muốn đi cửa sau nhờ vả nó, nghe thân mẫu nó nói đều bị nó thẳng thừng gạt đi cả, e là không dễ dàng thông qua đâu.”
“Đều là hàng xóm láng giềng, ta thì bằng lòng giúp ngươi, nhưng cũng không quyết định thay nó được, giúp ngươi truyền lời một câu thì dễ, còn phải xem nó có chịu hay không thôi.”
Thư Thụy nói: “Trương nương t.ử thật có mắt nhìn người, con nuôi không chỉ có bản lĩnh mà phẩm hạnh cũng tốt. Mới nhậm chức việc béo bở thế này, điều quan trọng đầu tiên chắc chắn là phải làm thật tốt nhiệm vụ, không dễ có thời gian rảnh rỗi để quản những việc vặt vãnh của bọn ta đâu.”
“Hôm nay tới đây một chuyến, ta cũng đã hiểu rõ mọi chuyện thế nào rồi. Đứa con nuôi này của bà có đức hạnh tốt như vậy, ngược lại càng khiến trong lòng ta thấy yên tâm hơn.”
Quay về viện, Thư Thụy nghe thấy tiếng gõ gõ đập đập truyền từ phía sảnh trước đến, y bước qua đó, Lục Lăng đang ở sảnh lớn sửa chữa lại chỗ bàn ghế bị bỏ lại.
“Thế nào rồi? Bà ta có chịu giúp không?”
Lục Lăng thấy Thư Thụy về liền lập tức đặt công việc trên tay xuống.
Thư Thụy nói: “Trương nương t.ử thì bằng lòng truyền lời, chỉ là ý của bà ta vẫn là chúng ta tự chuẩn bị tốt lễ nghĩa nhờ vả người ta làm việc. Con nuôi bà ta mới đến đó làm việc, không dễ dàng nhận lễ của người khác, bà ta cũng chẳng có cách nào.”
Chân mày Lục Lăng khẽ động đậy: “Vậy đưa cho gã thêm chút tiền?”
Thư Thụy khẽ thở dài một tiếng: “Nói đến chuyện bỏ tiền, chúng ta cũng là vì muốn kiếm chút tiền nhỏ mới nghĩ đến việc đi cửa sau này, bản thân làm sao lấy ra nổi mấy đồng tiền để cầu người ta làm việc chứ. Theo như lời Trương nương t.ử nói thì con nuôi bà ta mới nhậm chức, tâm trí đều đặt vào công vụ, cho dù chúng ta có tiền đưa, cũng chưa chắc người ta đã đồng ý.”
Lục Lăng hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Bất kể mối này thật sự không màng tài lộc hay giả vờ không màng tài lộc, gã mới nhận việc, chắc chắn là muốn làm ra chút việc thực tế để đứng vững gót chân, điều này không thể sai được.”
Thư Thụy nhìn về phía Lục Lăng: “Thế nên ta lại nghĩ ra một kế, món quà này nếu chuẩn bị thành công, ta nghĩ gã sẽ không từ chối đâu.”