Gã hậm hực định vứt túi tiền trong tay đi, vừa ngẩng đầu lên thì thấy trước mặt không biết từ lúc nào đã có một nam t.ử trẻ tuổi thanh tú đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, bên hông dắt một thanh trường đao, khiến người ta vô cớ cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

Trong lòng gã nam nhân "thịch" một tiếng, thầm hô không ổn, liền lách chân định chạy trốn...

Thư Thụy chạy một vòng quanh bến tàu, nhưng lại chẳng thấy tăm hơi tên trộm kia đâu nữa, mệt đến mức thở hồng hộc.

Vừa rồi túi tiền của y bị nẫng đi từ lúc nào y còn chẳng hay biết, Lục Lăng lại nấp ở trong tối, e là càng khó nhìn rõ hơn.

Y thầm tự an ủi vì trong túi tiền toàn là đá cuội, không tìm lại được thì thôi vậy, nhưng lại không khỏi lo âu, lần này không đắc thủ lại còn rút dây động rừng, về sau tên trộm kia chỉ có nước càng thêm cẩn trọng, muốn dùng chiêu này để bắt gã lần nữa sẽ khó lắm.

Cũng chẳng trách có nhiều người lên nha môn báo quan như thế mà quan phủ vẫn trì trệ không bắt được gã quy án, tên trộm này quả thật xảo quyệt và có thủ đoạn.

Có bản lĩnh này đi làm chút việc gì không tốt, sao cứ phải đi làm cái nghề trộm cắp không thấy ánh mặt trời này cơ chứ.

Thư Thụy đang ôm một bụng bực bội lẩm bẩm, bỗng nhiên trước mặt bỗng xuất hiện một chiếc khăn tay, y ngước mắt lên thì thấy Lục Lăng đã tìm tới từ lúc nào, đang nhíu mày nhìn y:

“Đã bảo ngươi chỉ lo dụ người ra là được, phần còn lại cứ giao cho ta, sao lại tự làm mình thành ra thế này.”

Thư Thụy nghe lời này, đôi mắt mở to, khó có thể tin nổi vội hỏi: “Chuyện thành rồi sao?”

Lục Lăng gật gật đầu, cảm thấy Thư Thụy không mấy tin tưởng năng lực làm việc của mình, bèn mím môi không nói gì.

Thư Thụy vui mừng khôn xiết, lập tức nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lục Lăng: “Dù sao thì vẫn là ngươi đáng tin nhất, ta bị cái lũ lưu manh địa phương kia cắt ngang, đều không biết tên trộm nẫng mất túi tiền từ lúc nào, cứ sợ người ta quá xảo quyệt thì ngươi cũng không đối phó nổi.”

Lục Lăng nhìn vị ca nhi đang cười rạng rỡ kia, nhúc nhích khóe miệng, tâm trạng lại tốt lên: “Đi thôi, đi về.”

“nghĩa mẫu, người với mẫu thân con giao tình sâu nặng, là biết tính khí của con mà. Con khó khăn lắm mới được cái chân sai dịch bên chỗ quản lý kia, mới nhậm chức chưa đầy ba tháng đã vội vã đi mở cửa sau cho người ta, chẳng phải sẽ để cho mấy lão cáo già bên đó nắm thóp làm cái cớ nói ra nói vào sao.”

“Cái chân sai dịch ở nha môn quản lý hải sự có khối người nhìn chằm chằm muốn làm, đợt trước còn có con trai của một vị sư gia muốn đi cửa sau gửi gắm vào. Loại người không có người cha người thúc nào lợi hại chống lưng như bọn con, nếu không cẩn thận một chút, chẳng phải sẽ bị người ta thế chỗ mất sao.”

Con nuôi của Trương thần bà là Đậu Tráng, nghe thấy nghĩa mẫu đến hỏi về chuyện mối cửa sau, trong lòng bực bội vô cùng.

Mấy ngày nay ở nha môn quản lý phải ngồi ghế lạnh, hắn ta cứ treo lơ lửng một nỗi lòng, cực kỳ sợ bị người ta nẫng mất chức vị, vốn dĩ đã không thuận lợi. Giờ đây về nhà cũng chưa được yên ổn, thân thích người quen lại muốn đi cửa sau nhờ vả chuyện công vụ của hắn ta, trong lòng làm sao mà thoải mái cho được.

Trương thần bà thấy Đậu Tráng xị mặt ra, giọng điệu cũng chẳng mấy khách khí, trong lòng bà ít nhiều gì cũng có chút không vừa ý.

Chỉ là nhận tiền của người ta thì há miệng mắc quai, tuy rằng cũng chẳng phải lễ vật quý giá gì cho cam, cũng chỉ có một vò rượu một con gà, chẳng đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng Dương Xuân Hoa cũng tới giúp vị ca nhi kia nói đỡ, ít nhiều gì bà cũng phải nể tình mặt mũi láng giềng lối xóm.

Hơn nữa, bà đã nhận lời đến truyền lời thì tự nhiên cũng phải tận chút sức lực, nếu ngay cả người cũng không gặp được, chẳng phải sẽ tỏ ra bà là kẻ vô năng sao.

Trên mặt Trương thần bà nở nụ cười, lại tiếp tục kiên nhẫn dùng lời ngon tiếng ngọt nói chuyện.

“Mẫu thân con cũng như muội muội của ta cả thôi, con là con của bà ấy, thì chẳng phải cũng là con của ta sao. nghĩa mẫu biết tính tình của con, nếu không phải người nọ nói là chuẩn bị một món lễ lớn, không phải vật dung tục, chắc chắn sẽ khiến con hài lòng, thì nghĩa mẫu biết con bận rộn công vụ, cũng không thèm qua đây làm phiền con nghỉ ngơi đâu.”

Trương thần bà nói: “Biết đâu thứ đó thực sự có ích cho con, nếu nghĩa mẫu không chạy chuyến này mà làm lỡ việc của con, chẳng phải cũng đáng tiếc lắm sao. Suy đi tính lại, vẫn là đến nói cho con nghe, ngược lại không ngờ làm con không vui, là nghĩa mẫu không đúng.”

Đậu Tráng thấy Trương thần bà nói lời nhún nhường như vậy, nét mặt mới giãn ra đôi chút.

Tuy rằng hắn ta không qua lại mật thiết với Trương thần bà, nhưng mẫu thân hắn ta lại cực kỳ tốt với bà, lại thường xuyên khen bà chu đáo ở bên tai hắn ta, lần này nếu đắc tội người ta, mẫu thân hắn ta nhất định sẽ không vui.

“Con cũng không phải giận nghĩa mẫu, chỉ là bên đó nhiều việc quá, khiến con có chút nóng lòng thôi. Con cũng coi nghĩa mẫu là người nhà thân cận, lúc này mới không kìm chế được tính khí.”

Đậu Tráng hỏi: “Người nọ có nói gì không, thứ gì mà lại không dung tục như thế?”

Trương thần bà thấy Đậu Tráng đã nguôi giận, liền thần thần bí bí nói: “Nói là món lễ lớn có trợ giúp cho công vụ của Nhị lang con, người đông miệng tạp, chỉ có thể đích thân nói cho con nghe mới được.”

trong lòng Đậu Tráng nghĩ bụng đúng là giả thần giả quỷ, hắn ta còn lạ gì những thủ đoạn muốn đi cửa sau này nữa chứ.

Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng hắn ta ít nhiều gì cũng dấy lên chút tò mò, mặt khác, hiện tại quả thực hắn ta cũng đang đau đầu vì chuyện công vụ.

Đậu Tráng đảo mắt một vòng, nghĩ bụng gặp y một mặt thì đã sao, nếu là đồ tốt thì vẫn còn có chỗ thương lượng, nếu không thành hoặc là kẻ mạo phạm người ta, đến lúc đó đuổi cổ đi là được.

Hắn ta làm ra vẻ mặt khó xử lại nhìn như bất đắc dĩ: “Cũng là nể mặt mũi của nghĩa mẫu, con mới phá lệ một lần này thôi đấy, nếu là người khác con tuyệt đối sẽ không thèm đoái hoài tới.”

Trương thần bà thấy Đậu Tráng đồng ý liền vui mừng trong lòng, lại kéo tay hắn ta nói thêm không ít lời thân mật, lúc này mới hớn hở quay về đưa tin.

Chương 55 - Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia