tối muộn Thư Thụy nhận được tin tức, liền hẹn Đậu Tráng gặp mặt ở chỗ Trương thần bà.
Ngày hôm sau, vào giờ nghỉ trưa sau khi tan ca, Đậu Tráng liền tranh thủ thời gian ghé qua một chuyến. Hắn ta được Trương thần bà chiêu đãi bằng trà ngon bánh ngọt hết sức chu đáo, làm cho hắn ta ra dáng như một vị quan lớn thực thụ vậy.
Như thế chẳng phải càng có thể hù dọa người khác hơn sao.
Nhìn Thư Thụy đi tới, dáng vẻ cao cao gầy gầy, tướng mạo có phần tầm thường, ăn mặc lại giản dị, xem ra cũng không giống ca nhi của gia đình giàu có gì.
Đậu Tráng vừa thấy y liền sinh lòng khinh thường, càng ra vẻ ta đây, tay bưng một chén trà, thong thả nhấp từng ngụm nhỏ, đến chính mắt cũng không thèm nhìn y lấy một cái.
“Là ngươi nhờ nghĩa mẫu của ta đến bái kiến sao?”
từ trước đến nay Thư Thụy làm việc luôn cung kính nhún nhường, nhưng thực chất trong lòng lại rất có chủ kiến, y tự nhiên chẳng hề sợ hãi một gã nam nhân ngoài hai mươi tuổi làm sai dịch nhỏ quản lý hải sự ở nha môn này.
Hiện tại y đang nắm đồ tốt trong tay, tự khắc có tư cách, cũng chẳng thèm nói mấy lời hoa mỹ xảo trá, tốn sức nịnh hót lấy lòng, liền nhìn thẳng vào hắn ta mà nói: “Chính là tiểu dân.”
Chân mày Đậu Tráng khẽ động đậy, không nhịn được lại nhìn y thêm một cái.
Vị ca nhi này tuổi tác không lớn, nhưng nói năng gặp người lại chẳng có nửa phần cục tác e dè, tướng mạo tuy hơi xấu một chút nhưng đôi mắt lại rất có thần.
Bọn nhi lang của những gia đình bình dân hàn vi tầm thường khi gặp quan sai đều có chút khúm núm rụt rè, huống chi lại là một tiểu ca nhi.
Trong lòng Đậu Tráng "chậc" một tiếng, có chút không dám khinh thường y nữa, thế là đặt chén trà xuống, thu bớt vẻ kiêu ngạo lại.
“Ca nhi có chuyện gì thì cứ nói đi, công vụ của ta cũng rất bận rộn.”
Thư Thụy liền không vòng vo tam quốc nữa, nói thẳng với Đậu Tráng về mối quan hệ mà mình muốn đi cửa sau: “hằng ngày tiểu dân làm chút canh cơm, muốn làm chút buôn bán nhỏ ở bến tàu, chỉ là không thông suốt chuyện thuyền bè ra vào bến, thường xuyên đi tay không, khó lòng chuẩn bị đồ ăn thức uống cho kịp thời.”
Đậu Tráng nghe lời này liền hiểu ngay y muốn làm gì, hắn ta khẽ cười một tiếng: “Ca nhi đúng là khéo tính toán, chuyện thuyền bè ra vào bến là việc hệ trọng như thế, sao ta dám tùy tiện tiết lộ tin tức cho người ngoài, nếu là cái lũ phỉ nhân đạo tặc kia biết trước thuyền hàng vào cảng rồi mai phục trong thành, thì sẽ là đại họa thế nào chứ!”
Thư Thụy cũng cười.
Tuy nói việc rò rỉ tin tức thuyền hàng vào cảng quả thực có những rủi ro này, nhưng đây là Triều Tịch phủ, một phủ thành phồn vinh, là địa bàn đường thủy trọng yếu, có binh mạnh trú đóng đặc biệt, vả lại vì nhân khẩu đông đúc nên nơi đây còn là nơi đóng quân của triều đình.
Bọn thổ phỉ chán sống rồi thì mới dám gây sự hành hung ở trong thành.
Y biết hắn ta chưa nhìn thấy đồ tốt thì không dễ dàng lỏng miệng đồng ý.
“Nói đến trộm, bọn hãn phỉ thế nào thì tạm thời chưa biết, chỉ là nghe nói bến tàu gần đây tiểu tặc hoành hành, không chỉ làm cho các phu khuân vác làm lụng vất vả phải hoang mang, mà ngay cả các sai gia cũng đau đầu vô cùng.”
Thư Thụy thong thả nói: “Nếu lúc này vị sai gia nào bắt được gã quy án, nghĩ công lao này cũng không hề nhỏ, tuy không thể có thể lọt vào mắt xanh của Phủ công, nhưng nghĩ lại được cấp trên khen thưởng thì vẫn rất dễ dàng.”
Đậu Tráng bỗng nghiêng người về phía trước một chút, hắn ta nhìn Thư Thụy: “Ý của ca nhi là?”
Thư Thụy nói: “Ta có thể bảo đảm với sai gia, tiểu dân chỉ là một người dân lành muốn kinh doanh buôn bán nhỏ, không có bản lĩnh làm loạn sự yên bình trong thành, chẳng qua chỉ muốn tìm chút thuận tiện để mưu sinh qua ngày.
Nếu sai gia thương xót kẻ tiểu dân như ta, ta tự nhiên cũng sẽ phối hợp với công vụ của sai gia. tên trộm kia vô tình rơi vào tay huynh đệ của ta, kiểu gì thì cũng phải giải lên quan phủ, bọn tiểu dân chúng ta giải đi tuy cũng là làm một việc tốt cho bách tính, nhưng sao có thể có tác dụng lớn bằng sai gia giải đi.”
“Ai đi giao mà chẳng phải là giao?”
Trong lòng Đậu Tráng mừng rỡ, tên trộm trên bến tàu kia không phải ngày một ngày hai rồi, mãi mà không sa lưới, bên phía phủ nha khiển trách, bên nha môn quản lý hải sự này cũng khiển trách.
Cấp trên thì không muốn quản những việc nhỏ nhặt này, nhưng hết lần này tới lần khác bách tính cứ lên báo quan, thành ra không thể không quan tâm.
Tên trộm kia lại vô cùng tinh ranh xảo quyệt, không dễ bắt được, nếu quan phủ chỉ vì một tên móc túi mà hao binh tổn tướng phái nhiều quan binh đi lùng bắt thì lại không đáng, nói không chừng còn rước lấy trò cười.
Thế nên cấp trên cũng chỉ biết khiển trách các sai dịch tuần phòng quản lý trật tự làm việc bất lực, gây áp lực từ nhiều phía.
mỗi lần như vậy? Loại người mới như Đậu Tráng tự nhiên là kẻ đầu tiên bị mắng.
Trong lòng hắn ta nghĩ, nếu hắn ta thực sự có thể bắt được tên trộm kia để giải quyết một mối lo nghĩ của quan trên, về sau ai còn dám lớn tiếng quát tháo, xem nhẹ hắn ta nữa chứ.
Hơi nghĩ một chút, trong lòng hắn ta đã thấy lâng lâng.
Đậu Tráng thầm nghĩ, đây đâu phải là đến cầu xin mối manh cửa sau của hắn ta, rõ ràng chính là quý nhân của hắn ta mà.
Hắn ta lập tức thay đổi bộ dạng kiêu ngạo lúc nãy, giọng điệu ngày càng hòa nhã: “Nếu ca nhi thực sự có bản lĩnh đó, làm sao ta lại không giúp chứ. Chuyện thuyền bè ra vào bến chẳng qua chỉ là một việc dễ dàng thôi.”
Thư Thụy thấy vậy, mỉm cười hiểu ý.
Trương thần bà ở trong viện đi qua đi lại, rất muốn biết hai người ở trong nhà lớn đang nói chuyện gì, nhưng rốt cuộc vẫn có chừng mực không tiến lại gần nghe lén cuộc đàm thoại của hai người.
Một lát sau, chỉ thấy Thư Thụy đi ra trước, Đậu Tráng khách khí đi theo tiễn ở phía sau.
Trong lòng bà sinh lòng hiếu kỳ, đứa con nuôi kia của bà lúc nãy còn hùng dũng oai vệ như thế, sao lúc này lại đổi một khuôn mặt nhanh đến vậy.
Trương thần bà không vội hỏi gặng, cũng khách khí chào hỏi Thư Thụy, đợi y đi xa rồi mới hỏi Đậu Tráng: “Con trai của ta, chuyện đã bàn ổn thỏa chưa?”
Đậu Tráng vô cùng thân mật nói: “nghĩa mẫu à, về sau người chính là mẫu thân ruột thịt của con.”
Đậu Tráng kia giải tên trộm đi lĩnh công với quan phủ, ngược lại cũng giữ chữ tín, thông báo tin tức thuyền bè vào cảng cho Thư Thụy.
Qua hai ba ngày, Thư Thụy liền có được một lần thời gian thuyền hàng cập bến vào buổi chiều, y mang theo cơm canh đến đó bán một chuyến.
Vì là giờ cơm tối, các phu khuân vác ở bến tàu nếu có thể về nhà ăn thì sẽ về nhà ăn, cơm canh không phải là nhu cầu bức thiết như buổi trưa, nhưng ngặt nỗi cơm canh Thư Thụy làm hương vị quá ngon, những phu khuân vác có nhà ở xa tận thôn quê ngoài thành phần lớn đều mua cơm của y để ăn.