Lại có cả những người trong thành, trái lại còn mua hẳn hai phần cơm canh mang về nhà ăn.
Bán đến lúc cuối cùng, những món chuẩn bị sẵn như thịt xào cần tây, đậu phụ rán hẹ và canh củ cải đều đã bán sạch sành sanh, ngược lại lần này cơm độn ngũ cốc hấp ra thì vẫn còn thừa lại một ít.
Cũng không phải vì cơm hấp độn hạt cao lương vị dở nên khó bán, mà là do không ít hộ trong thành chỉ mua riêng thức ăn, khiến cho hai bên không xứng đôi vừa lứa.
Vốn tưởng là phải thu dọn chỗ cơm độn thừa mang về, nhưng sau đó lại có hai phu khuân vác ăn chưa đủ no, muốn thêm chút cơm nữa để ăn.
Chuyện này lý ra là phải tính thêm hai đồng tiền, Thư Thụy thấy cơm thừa không nhiều, cũng cho họ một sự ưu đãi, lấy một đồng tiền là cho thêm cơm, chẳng mấy chốc chỗ cơm thừa cũng được giải quyết sạch sẽ.
Lần bán bữa tối này lại kiếm được bảy trăm hai mươi đồng, trừ đi chi phí vốn liếng thì cũng có hơn sáu trăm đồng, tiết kiệm được khoản chi mua bát gốm các loại, không tốn chi phí lớn như lần đầu tiên.
Kiếm tiền đồng thoải mái như thế này thật là vui, chỉ là không phải ngày nào cũng có thuyền hàng đến, lúc có thuyền đến lại phải canh đúng thời điểm tốt, điều này càng không dễ dàng gì, Thư Thụy như vậy cũng không thể gom góp đủ tiền để tu sửa cửa tiệm trong một sớm một chiều.
Tuy nhiên trong lòng y cũng nghĩ thoáng, đi làm ăn một chuyến ít nhất cũng kiếm được năm sáu trăm đồng, chẳng tới hai tháng, y nhất định cũng có thể tích góp đủ tiền mua ngói mới.
Ngày hôm đó, trời lại đổ mưa lớn. Phía bến tàu không có thuyền hàng đến, Lục Lăng không có việc làm, Thư Thụy cũng không cần phải đi bán thức ăn.
Trên phố chợ vì mưa lớn nên các cửa tiệm giữa phố cũng chẳng có mấy việc buôn bán.
Thư Thụy rảnh rỗi không có việc gì làm, nhìn thời tiết ngày một nóng lên, đã sắp bước sang tháng sáu rồi, y bèn đến tiệm của Dương Xuân Hoa lấy hai xấp vải, nói là để may cho Lục Lăng hai bộ y phục mùa hè.
Bên ngoài nước mưa từ hiên nhà trút xuống thành dòng thẳng đứng, Thư Thụy kê một chiếc bàn để cắt vải.
Lục Lăng ở phía khách đường gõ gõ đập đập, dạo này những lúc rảnh rỗi hắn đều đi sửa chữa lại chỗ bàn ghế cũ.
Những món đồ gỗ lâu năm cũ kỹ kia, có thứ đụng vào một cái là rời ra từng mảnh, cũng có thứ còn giữ được cái hình dáng bên ngoài, nhưng hễ dùng một cái là phát ra tiếng kêu kẽo kẹt ê răng.
Lục Lăng lần lượt dọn dẹp phân loại chúng ra, thứ nào thực sự không dùng được nữa thì làm củi đốt, thứ nào sửa sang lại mà còn dùng được thì giữ lại. Trong vài ngày, sửa sửa vá vá cũng đã thu dọn được bốn chiếc ghế dài, ba chiếc ghế ngắn và hai chiếc bàn vuông.
Số gỗ thừa còn lại, hắn lại cải tiến làm thành hai chiếc bàn dài. Một chiếc đặt vào trong phòng Thư Thụy để y chất đồ đạc, một chiếc đặt ở bên ngoài gian bếp, dùng để rửa rau cắt rau đều rất tiện lợi.
Hắn bận rộn một hồi, đi ra uống một ngụm nước trà, thấy phòng Thư Thụy đang mở cửa sổ, y đang ngậm một sợi chỉ màu trong miệng, hơi khom lưng đối diện với cửa sổ để cắt vải.
Hắn nhìn nhìn, cũng không đi qua phía sảnh trước nữa, một đầu cũng chui tọt vào trong phòng.
Ngày mưa ánh sáng không được tốt lắm, trong phòng không thắp đèn thì tối om om, cũng chỉ có chỗ trước cửa sổ là sáng sủa hơn một chút.
“Tới đúng lúc lắm, qua đây ta đo kích thước cho.”
Thư Thụy ngước mắt nhìn thấy người đang lấm la lấm lét chui vào phòng, bèn lấy chiếc thước mượn từ chỗ Dương Xuân Hoa, đo thử vóc dáng của hắn xem sao.
Lục Lăng giang hai tay ra, hết sức phối hợp.
Đôi mắt hắn dán c.h.ặ.t vào đỉnh đầu Thư Thụy, chỉ thấy một mái tóc mun đen bóng lại mềm mại, còn thoang thoảng mùi hương hoa nhài thanh đạm.
“May cho ngươi thêm một chiếc quần nữa đi.”
Thư Thụy nhón chân đo xong chiều rộng vai của Lục Lăng, lại hơi cúi người đo vòng eo cho hắn, nghe thấy lời này bèn nói: “Sao lại còn phải may riêng quần nữa?”
“Chiếc cũ bị rách rồi.”
“Hôm qua lúc ta giặt cũng không thấy rách, thật là lạ, phơi một ngày là rách sao?”
Lục Lăng nói: “Là chiếc ngươi không giặt cho ta ấy.”
Bàn tay đang cầm thước của Thư Thụy bỗng khựng lại, y ngước mắt lên nhìn Lục Lăng: “Thế thì làm sao mà rách được? Y phục bên ngoài ngày thường làm việc va quệt cào rách thì còn có lý do để nói.”
“Ta không mặc để làm cái gì cả, là lúc giặt tự tay xé rách.”
“...”
Ngày ngày cái sức trâu không có chỗ dùng, đi giặt quần áo cũng có thể dùng sức xé rách cho được.
Y thu thước lại, quay trở về trước cửa sổ, không thèm tranh luận với Lục Lăng, nhưng vẫn lấy ra một mảnh vải có màu nhạt và mềm mại hơn một chút.
Thư Thụy tay chân lanh lẹ, quần mặc sát người không tốn bao nhiêu vải, khâu vá tự nhiên cũng dễ dàng.
Y một lần làm liền hai chiếc, đưa cho Lục Lăng, bảo hắn giặt qua rồi mới được mặc.
Lục Lăng cầm chiếc quần ướm thử lên người mình hai cái, chợt nhận ra trống trải thiếu mất cái gì đó.
Một lát sau hắn mới nhớ ra điểm không giống: “Không thêu chữ sao?”
Miệng Thư Thụy mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng: “Ai thèm đi ăn trộm quần của ngươi chắc? Thích thêu thì tự đi mà thêu!”
Y mắng Lục Lăng hai câu, trong lòng nghĩ bụng chiếc quần trước đây còn chẳng biết là ai thêu cho hắn, mà hắn lại ghi nhớ kỹ chuyện phải thêu chữ mới thấy đúng như vậy, thế chẳng phải là nói người thêu chữ trước kia rất quan trọng với hắn sao.
Lục Lăng thấy Thư Thụy sầm mặt lại, không hiểu sao y bỗng nhiên lại không vui.
Hắn lén lút sờ vào hộp kim chỉ của Thư Thụy, nhưng cũng không đi ra khỏi phòng, quả thực liền đi ra một bên để tự châm kim thêu chữ.
Thư Thụy âm thầm ngó người kia đang vụng về thô kệch đ.â.m kim lên ống quần, xương chân mày cao gồ lên càng thêm phần cau lại.
Y cũng lười để ý đến hắn, tự lấy chỉ khâu y phục.
Hai người một người ngồi ở đầu phía Đông, một người ngồi ở đầu phía Tây, mỗi người đều chúi đầu làm việc kim chỉ của riêng mình.