Ngày hôm sau, Thư Thụy lấy phần rau thịt đã kho từ đêm hôm trước ra khỏi hầm ngầm, cho vào nồi nước kho đang sôi sùng sục để đảo qua một lần, như vậy lớp thạch đông kết lại mới dễ dàng tan ra.

Tuy rằng vào tháng hè ăn đồ kho nguội cũng rất dễ chịu, nhưng đồ nóng hổi thì lúc nào cũng dậy mùi thơm hơn, chỉ cần không làm quá bỏng, vừa miệng là được.

Nồi thịt kho vừa sực nức mùi thơm, Thư Thụy bèn gắp vài loại rau thịt ra thái một đĩa nhỏ, buổi sáng cùng Lục Lăng ăn kèm với cháo và bánh màn thầu.

Dùng xong bữa sáng, Lục Lăng ra ngoài gian bếp rửa bát, còn Thư Thụy thì lo liệu thái sẵn tất cả đồ kho định mang đi bán trong ngày hôm nay.

Y nghĩ bụng, nếu cứ để nguyên kích thước ban đầu của móng giò, lòng mề hay nội tạng mà bán, rồi mỗi loại lại định một mức giá riêng, thì đồ đạc lỉnh kỉnh thế này, chỉ sợ chính y cũng chẳng thể nhớ hết giá cả của từng món.

Nếu bán theo cách đó thì chỉ hợp với những ai có cửa tiệm cố định, hoặc là có sạp hàng cố định thì mới tốt, bán lâu ngày thực khách nhớ giá thì sẽ tự nhớ mặt.

Nhưng Thư Thụy chỉ muốn nhân dịp ngày lễ để bán chút đồ ăn vặt kiếm lời, chứ không có ý định kinh doanh lâu dài cái nghề này.

Hơn nữa, hôm nay bên ngoài nhất định là người chen người, nếu bọn y đ.á.n.h xe ra lập sạp, cho dù không bị người của Nhai ty xua đuổi thì dòng người đông đúc thế kia xe ngựa cũng khó lòng xê dịch, tính ra một người hành động ngược lại lại linh hoạt hơn.

Chưa kể nếu chia thịt và rau ra rồi bán theo cân lượng thì lại phải mang theo một cây cân tiểu ly ra ngoài, cứ cân đo đong đếm từng ba lượng hai tiền thì phiền phức vô cùng.

Dứt khoát chọn cách tiện lợi nhất, y thái sẵn rau thịt từ trước, ra tiệm tạp hóa mua hai xấp giấy dầu để gói. Một phần cơm thịt kho lấy mười lăm đồng, phần mặn chay lẫn lộn mỗi thứ một nửa lấy mười ba đồng, còn phần thuần chay hoàn toàn thì lấy mười đồng.

Khách muốn mua loại nào, y chỉ việc gắp vào gói lại là xong, vừa nhanh ch.óng lại không sợ nhớ nhầm giá cả.

“Ta gánh cái thúng này ra ngoài là bán được hết mớ đồ kho hôm nay rồi, không cần nhiều nhân thủ thế đâu, hai người đi ngược lại lại bó chân bó tay. Hôm nay ngày hội, ngươi cứ đi mà chơi bời.”

Trước khi ra cửa, Thư Thụy sắp xếp với Lục Lăng như vậy.

Lục Lăng cũng không mở miệng đòi bám đuôi Thư Thụy, chỉ dặn dò y ra ngoài nhớ cẩn thận một chút.

Bên hông hắn có đeo một chiếc túi thơm màu vàng non, cứ lắc qua lắc lại trông vô cùng nổi bật. thỉnh thoảng hắn lại cầm lên ngắm nghía chú hươu nhỏ sống động như thật thêu trên đó, tâm trạng thoạt nhìn rất tốt.

Thư Thụy đoán chừng hôm nay tên nhóc này lại định chạy ra ngoài múa đao tiếp, y cũng không vạch trần hắn mà tùy ý để hắn đi, y vốn không phải hạng người hay áp đặt định kiến hay sở thích cá nhân của mình lên người khác.

Bước ra khỏi con hẻm, vừa mới qua giờ ăn sáng một chốc mà bên ngoài đã đông nghịt người rồi.

Thư Thụy đi thẳng về phía thành miếu, buổi sáng người ta tập trung cầu phúc, buổi trưa đến xế chiều là khu vực đầm sen, còn buổi tối là phía cầu Phong Vũ, y đã ghi nhớ kỹ càng lộ trình di chuyển của dòng người trong ngày.

Vừa mới đặt chân vào phố thành miếu, tai y đã tràn ngập tiếng người nhao nhao náo nhiệt.

Thư Thụy nhìn thấy mấy đoàn múa, tay rước đèn hoa sen cầu phúc, cứ múa một điệu lại tiến một bước chậm rãi xuyên qua khu phố thị, từ từ tiến về phía bên ngoài miếu đường, hai bên đường chật kín bách tính đứng vây xem.

Đi tiếp lên phía trước một đoạn có một khoảng sân rộng, một nửa dùng làm nơi dừng xe ngựa, nửa còn lại lại biến thành giang sơn của những tiểu thương bày sạp bán hàng.

Thư Thụy ghé mắt qua ngó một cái, thấy người ta bán đủ loại rượu t.h.u.ố.c ngâm rắn rết, linh chi khô; rồi những chú chim lông vũ sặc sỡ đang hót chiêm chiếp trong l.ồ.ng; lại có cả tượng gốm nhỏ, vỏ sò vỏ ốc với đủ loại kích thước hình dáng khác nhau... Tóm lại là kỳ trân dị thú, không thiếu thứ gì.

Cảnh tượng náo nhiệt thế này khiến Thư Thụy thoáng nhớ lại thuở ấu thơ dường như cũng có những ký ức mơ hồ tương tự, chỉ nhớ là tiếng người rộn rã, còn tình cảnh chi tiết thế nào thì không cách nào nhớ ra nổi nữa.

Nhưng hôm nay cảnh tượng ấy sờ sờ tái hiện trước mắt, y lại nhớ ra, hồi nhỏ ở phủ Triều Tịch, cha y có công vụ tại thân, ban ngày không thể cùng y và nương ra ngoài dạo phố, đều là nương dắt tay y đến khu thành miếu này chơi.

Đến buổi chiều, cha y tan ca trở về, cả nhà ba người lại cùng nhau đi thả đèn.

Thư Thụy nhớ lại chuyện cũ, giữa khung cảnh náo nhiệt này lại không kìm được sinh ra một tia sầu muộn.

Nhưng chỉ trong chốc lát y đã phấn chấn tinh thần trở lại, hao phí hơn mười năm ánh sáng, chẳng phải y đã bình an trở về rồi sao.

“Đồ kho đây, đồ kho vừa mới ra lò đây! Thơm ngon sần sật, ăn ngon giá rẻ đây!”

Thư Thụy cất tiếng rao lớn.

Buổi sáng canh giờ còn sớm, phần lớn mọi người đều đã ăn lót dạ từ nhà mới ra cửa, bằng không thì cũng ngồi ở các sạp hàng ăn mì ăn màn thầu.

Món ăn vặt lúc này xem ra chưa được đắt hàng cho lắm, Thư Thụy rao rả họng một hồi lâu mà chỉ có ba bốn người tiến lại hỏi han, người thực sự ra tiền mua cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chẳng riêng gì y, những người bán bánh ngọt, bánh nướng bên cạnh việc làm ăn cũng chẳng mấy khấm khá, trái lại mấy người bán hồ lô đường xâu thành từng xiên ngọt lịm trông bắt mắt lại rất được lòng đám con nít đang cưỡi trên cổ cha chúng, bán được không ít.

Thư Thụy thấy tình hình này không ổn, bèn nhanh ch.óng chuyển địa bàn, chui tọt đến trước mấy sạp hàng bán đồ ăn sáng để rao bán.

“Ca nhi, đồ kho của ngươi giá cả thế nào, thái cho ta một đĩa nếm thử vị xem sao.”

Thư Thụy thấy chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm, liền vội vàng lấy ra một ít đồ cho khách ăn thử.

Mấy vị thực khách nếm thử thấy hợp khẩu vị, nước kho đậm đà vừa miệng, bèn hỏi giá y.

“Tất cả đều đã thái sẵn rồi ạ, mặn chay lẫn lộn mười lăm đồng một phần, bên trong có lòng mề gà vịt, thịt đầu heo, móng dê, mực ống có đủ cả.”

Thư Thụy vén lớp vải mùng màu trắng đậy trên thúng ra cho nam nhân xem xét: “Rau chay cũng có nhiều loại lắm ạ, xà lách, măng tươi, củ sen giòn, lại có cả mộc nhĩ đặc sản trong núi rừng... Đại ca nhìn xem, măng ở chỗ ta toàn là chọn loại măng non, cứ như bẻ tận ngọn ấy.”

“Riêng chay thì mười đồng, còn ăn cả mặn lẫn chay thì mười ba đồng ạ.”

“Vẫn còn hơi ấm đấy, ngửi cũng thơm phức, thế thì cho ta một phần mặn chay lẫn lộn đi.”

Nam nhân kia nói giọng hào sảng, gã nghĩ bụng nếu chỉ ăn riêng chay mà mất mười đồng thì không đáng, lấy toàn thịt thì tốt hơn nhưng lại thèm một miếng rau xanh, may mà phần mặn chay lẫn lộn chỉ có mười ba đồng, còn tiết kiệm được hai đồng tiền.

Thư Thụy đáp một tiếng “Dạ có ngay”, đón lấy tiền đồng. Thấy người nọ đang ăn ở sạp mì nên y cũng không dùng giấy dầu gói lại, bèn mượn chủ sạp một chiếc đĩa trống, đong đủ lượng rồi xếp gọn gàng cho khách.

Nam nhân nhận lấy đĩa đồ kho, trút cả vào trong bát mì của mình, rồi gắp một đũa thật lớn tống vào miệng. Sợi mì quyện với phần đồ kho được ninh nhừ đậm đà, bóng bẩy vị tương khiến gã ăn đến độ mày mở mắt xòe, thỏa mãn khôn tả.

Những người xung quanh nhìn thấy cách ăn của nam nhân kia thì thèm đến chảy nước miếng, liền lục tục gọi Thư Thụy đi qua.

Cứ thế đi qua đi lại trong đám đông, Thư Thụy đã bán được mười mấy phần. Rời khỏi đó tiến về phía đầm sen, đi dọc theo bờ sông, trên sông có không ít thuyền hoa, bên trên là những văn nhân mặc khách đang ngâm thơ đối câu, cũng có cả những tiểu thư, công t.ử ca nhi của các gia đình quan lại phú hộ đang dạo chơi trên sông.

Thư Thụy nhìn thấy mấy tiểu thương lớn tiếng gọi với theo thuyền hoa: “Thuyền ơi cập bờ đi, có rượu Dương Cáo tự cất hảo hạng đây!”

“Chả cá, chả tôm, bánh trôi nước thịt băm đây…”

Nào ngờ lại có thuyền chèo sát vào bờ để mua đồ ăn vặt ăn thử cho biết cái thú hoang dã thật.

Thư Thụy thấy vậy liền vội vàng lách người lao tới, cũng lớn tiếng rao bán đồ kho.

Ai mà biết được một mụ già khom lưng, trông có vẻ yếu ớt gầy gò thế kia mà sức lực lại lớn đến lạ lùng.

Vừa thấy thuyền hoa cập bờ, mụ ta liền từ phía sau chen lấn lao lên, một cú huých cùi chỏ suýt chút nữa đã hất văng Thư Thụy đang đứng phía trước xuống sông. Cũng may y nhanh tay lẹ mắt bám c.h.ặ.t lấy lan can, bằng không đã nghe thấy một tiếng "tùm" rồi.

Thế mà mụ già kia lại tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, vội vàng chào mời món ăn của mình với người trên thuyền hoa.

“Trời đất ơi, bà bà, bát canh viên này của bà đã nguội ngắt rồi, váng mỡ sắp đóng bánh lại tới nơi rồi kìa, còn bảo người ta ăn làm sao được nữa.”

Người bước ra mua đồ ăn trên hoa thuyền là một tỳ nữ nhà giàu. Tuy là thân phận nô bộc nhưng áo quần là lượt, tóc cài trâm hoa, kiến thức xem ra còn rộng hơn bách tính tầm thường nhiều.

Nhìn thấy đồ ăn của mụ già kia không ngon, nàng ta liền dứt khoát không thèm lấy.

“Cô nương xinh đẹp ơi, nhà ai mà chịu khó bỏ nhiều mỡ như nhà ta chứ, chính vì canh viên của ta có nhiều mỡ nên mới đóng váng đấy. Thời tiết nóng nực thế này, ăn âm ấm mát mát mới tốt chứ.”

“Bà đừng có ở đây mà lừa ta, thời tiết có nóng đến mấy mà ăn cái thứ mỡ nguội trên nước canh vào bụng thì liệu có yên ổn được không?”

Vị tỳ nữ kia cũng là người ghê gớm: “Đi đi đi, không mua đồ của bà đâu, đi chỗ khác mà bán.”

ban đầu Thư Thụy vốn cũng cân nhắc xem có nên làm canh viên để bán hay không, chính là vì nghĩ đến chuyện canh nước lỏng bỏng phiền phức, sau lại tính hay là rán lên mang đi bán, nhưng lại sợ để nguội ăn sẽ mất ngon, bởi vậy mới đổi sang làm đồ kho hết.

Đồ kho ăn nóng cũng được, ăn nguội cũng xong, như vậy mới thuận tiện. Hiện tại nhìn lại, quả nhiên là y đã tính toán không tồi.

“Kìa, vị ca nhi kia, vừa nãy nghe ngươi rao có đồ kho, đưa lại đây cho ta xem thử xem nào.”

Thư Thụy bị chen lấn dạt sang một bên, vốn định tìm chiếc thuyền hoa tiếp theo, không ngờ lại được vị tỳ nữ kia gọi giật lại. Y liền vội vàng bước tới: “Tỷ tỷ nếm thử món rau thịt kho tươi ngon này của ta đi.”

“Mùi vị này của ngươi làm thì ngon đấy, nhưng lại thái vụn ra rồi trộn lẫn vào nhau mà bán thế này, tiểu thư và công t.ử nhà ta không ăn lòng mề nội tạng đâu.”

Vị tỳ nữ nhìn có vẻ tiếc rẻ.

Thư Thụy vốn biết rõ không ít con em nhà giàu ăn uống rất kén chọn, đủ kiểu kiêng kị, những thứ như lòng mề nội tạng là tuyệt đối không chịu đụng đũa.

Y bèn nói: “Chuyện đó cũng dễ giải quyết thôi ạ, ta sẽ không lấy phần nội tạng, chỉ chuyên gắp phần thịt và rau cho tiểu thư và công t.ử thôi.”

“Ngươi đúng là người chu đáo. Thế này đi, gói thêm một phần có cả nội tạng nữa, ta và mấy tiểu tỷ muội cũng ăn thử cho biết vị, coi như ủng hộ việc làm ăn của ngươi một lần.”

“Đa tạ tỷ tỷ.”

Thư Thụy một lèo bán được bốn phần đồ kho. Mụ già vừa chen lấn y lúc nãy dựng ngược đôi lông mày lên, đứng trong góc tối nguýt mắt lườm y.

Thư Thụy cũng chẳng thèm nể mặt mụ ta làm gì, thẳng thừng lườm ngược trở lại. Mụ già kia không biết lẩm bẩm c.h.ử.i rủa cái gì trong miệng, rồi hậm hực quay người đi về phía cầu Nguyệt ở phía trước.

Phía bên kia đã có thể nhìn thấy đầm sen rồi, đứng trên cầu phóng tầm mắt ra xa, cả một đầm sen hoặc là đang nở rộ, hoặc là đang còn chúm chím nụ hồng trông đẹp đẽ khôn tả.

Rất nhiều người chen chúc nhau lên cầu, dừng chân đứng lại ngắm cảnh. Người xem cảnh đông đúc thì những tiểu thương bán đồ ăn thức uống hay mấy thứ đồ chơi lặt vặt cũng kéo nhau lên đó mua bán theo.

Thư Thụy vốn cũng muốn qua đó, thừa dịp người đông để bán nốt số đồ kho còn lại trong thúng. Lát nữa trở về ăn bữa trưa, buổi chiều lại mang số còn lại ra bán tiếp.

Chỉ là lúc nãy y rao hàng suốt một lúc lâu, mặt trời đã lên cao, nắng rọi ch.ói chang làm cổ họng y khô khốc, rát cả giọng.

Thấy có một tiểu thương bán dưa hấu, những miếng dưa được bổ sẵn đỏ rực mọng nước khiến y không kìm được nuốt nước miếng ừng ực, bèn đi lại mua trước một miếng dưa để giải khát.

Thư Thụy ngồi trên chiếc bục đá ven sông, c.ắ.n một miếng dưa hấu giòn tan ngọt lịm, trong miệng lập tức tràn ngập vị ngọt mát. Y nghĩ bụng buổi trưa trở về làm đĩa rau gì đó thanh mát để ăn, cũng không biết Lục Lăng đã về nhà chưa.

“Rắc rắc, rầm rầm ầm…ầm…”

“C.h.ế.t người rồi, á á!”

Bỗng nhiên một trận tiếng la hét kinh hãi vang lên thất thanh. Thư Thụy nhìn về phía trước, miếng dưa hấu trên tay y rơi bộp một cái xuống đất.

Chỉ thấy một đoạn ở giữa cầu Nguyệt, lan can gỗ bị gãy đôi, mấy người lộn nhào ngã nhào xuống sông. Trên cầu lập tức xảy ra tình trạng hỗn loạn, chen lấn xô đẩy nhau, lại có thêm mấy người nữa không cẩn thận bị đẩy rơi xuống nước.

Vốn dĩ cây cầu này tính ra không cao, phủ Triều Tịch lại là nơi sông ngòi hướng ra biển thế này, phần lớn người dân đều biết bơi, rơi xuống nước cũng không đến mức mất mạng ngay lập tức. Ngặt nỗi lại có một chiếc thuyền hoa vừa vặn chèo đến quanh mạn cầu, người từ trên cao rơi xuống đập trúng vào thuyền. Trong lúc chao đảo lắc lư, người trên thuyền cũng hoảng loạn tột độ, cuối cùng thế nào lại làm lật cả thuyền!

“Trời đất ơi! Trời đất ơi, thế này thì làm sao bây giờ!”

“Mau báo quan đi! Mau báo quan mau lên!”

“Con ơi, con đừng chạy lung tung, mau về nhà đi.”

Trên cầu dưới bến hỗn loạn một mảnh, Thư Thụy đứng bật dậy, bị dòng người đang tháo chạy va quệt trúng mấy phát suýt ngã.

Ngày lễ ngày tết tốt đẹp là thế, nào có ai ngờ lại xảy ra tai họa như vậy. Tim y đập thình thịch liên hồi, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này khiến hồn vía y bay mất nửa phần.

Sai dịch tuần tra của Nhai ty kéo đến trước một chuyến. Thấy tai họa lớn, bọn họ vừa phải sơ tán đám đông, vừa phải xuống nước cứu người, vài nhân thủ hoàn toàn không xoay xở nổi, bèn vội vã đi truyền gọi thêm những sai dịch khác của Nhai ty đến tiếp ứng.

Rất nhanh sau đó, nơi này đã xuất hiện thêm rất nhiều nha dịch đầu đội mũ chùm, thân mặc công phục.

Thư Thụy tì người vào lan can gỗ bên bờ sông, chăm chú nhìn đám quan sai lao xuống nước cứu người, lần lượt kéo từng người lên bờ.

Người còn thở, người đã tắt thở đều có đủ cả, tiếng khóc lóc, tiếng kêu gào, tiếng gọi nhau hỗn loạn hòa vào một chỗ, thực sự khiến lòng người thắt c.h.ặ.t lại vì đau xót.

Bỗng nhiên, Thư Thụy nhìn thấy một bóng người nhanh nhẹn vọt lên từ dưới sông, một tay túm c.h.ặ.t lấy một nạn nhân rơi xuống nước.

Y chỉ nhìn thấy cái bóng lưng của người nọ, trông có vẻ quen mắt. Lúc đang không dám chắc chắn thì y chợt thoáng thấy một chiếc túi thơm lộ ra bên hông hắn, tim y lập tức đập thịch một tiếng.

“Lục Lăng, Lục Lăng!”

Thư Thụy cuống quýt gọi to hai tiếng về phía lòng sông.

Chương 82 - Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia