Giữa những âm thanh ồn ào náo nhiệt, người dưới sông nghe ra được một tiếng gọi quen thuộc liền quay đầu lại. Nhìn thấy y vẫn đang bình an vô sự tì người trên lan can gỗ, hắn mới xem như thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn xách hai nạn nhân một mạch nhảy vọt lên bờ, lập tức có quan sai tiến lên đón lấy.
Thư Thụy ở bờ bên kia sông, không biết sao tự dưng Lục Lăng lại chui từ dưới sông lên, chẳng lẽ lúc nãy hắn cũng ở trên cầu sao?
Trong lòng y rối như tơ vò, vội vàng men theo bờ sông gạt dòng người chạy sang bờ đối diện.
“Sao ngươi lại ở đây!”
Thư Thụy và Lục Lăng chạm mặt nhau ngay khúc quanh, y lập tức nhào tới nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn. Chỉ thấy Lục Lăng hoàn toàn ướt sũng như chuột lột, nước nhỏ tong tong từ trên người xuống đất, cũng may là không thấy có vết thương nào.
Hai mắt Lục Lăng cũng nhìn đăm đăm vào Thư Thụy: “Ta nghe nói cây cầu bên này bị hỏng xảy ra chuyện, lại còn bị lật thuyền, có không ít người rơi xuống sông. Sợ ngươi cũng ở đây nên ta chạy qua tìm một lượt.”
Thư Thụy khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Ta cũng là nhờ vận may tốt, vốn dĩ cũng định lên cầu đấy chứ, vừa vặn khát nước nên ngồi dưới này mua miếng dưa ăn, còn chưa kịp lên thì đã thấy lan can bị gãy, có người rơi xuống sông rồi.”
“Ngươi cũng thật là, tìm thì tìm, sao lại còn nhảy cả xuống sông mà tìm.”
Lục Lăng nói: “Nếu thật sự rơi xuống sông, lúc đầu không chịu lặn xuống tìm thì biết tìm ở đâu.”
Hắn cau c.h.ặ.t đôi lông mày, trong lòng cũng là một trận kinh hồn bạt vía. Buổi sáng nghe Thư Thụy bảo đi thành miếu trước rồi mới qua đầm sen bên này, tính toán canh giờ thì chẳng phải vừa vặn trùng khớp sao.
Nghĩ đến chuyện đó, hắn liền lao nhanh một mạch giẫm trên các mái nhà đến nơi này. Bên dưới người đông hỗn loạn, hắn nhảy xuống sông, nước bên dưới bị quấy đục ngầu, lại có thêm một chiếc thuyền hoa lật úp chặn lối nên cực kỳ khó tìm người.
Cũng may là Thư Thụy hoàn toàn không có ở dưới sông.
Hai bên kể lại cho nhau nghe tình cảnh của bản thân vừa trải qua, đều là một trận hú vía.
Thư Thụy chậm chạp nhận ra mình vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Lăng, mà hắn cũng dùng bàn tay to phản xạ siết c.h.ặ.t lấy tay y. Mặt y hơi ửng hồng, vội vàng buông lỏng ra.
“Vẫn còn không ít người ở dưới sông, quan sai cứu hộ hơi chậm, ta xuống dưới một lần nữa, ngươi cẩn thận đừng đứng quá gần bờ sông.”
Thư Thụy gật gật đầu: “Ngươi phải cẩn thận đấy.”
“Ừm.”
Lục Lăng đáp một tiếng, xoay người lại nhảy xuống sông tiếp.
“Ngươi nói xem ngày lành tốt thế này sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ. Lúc ta ở trong tiệm nghe người ta kể mà sợ đến mức lú lẫn cả người, cũng may là không có thời gian rảnh rỗi ra ngoài, bằng không nói không chừng tai họa lại rơi trúng đầu mình.”
“Cái vị quan phủ này cũng thật là, rõ ràng biết hôm nay là ngày hội, sao không chịu kiểm tra kỹ lưỡng mấy cây cầu với lan can này từ trước cơ chứ. Hôm nay xảy ra họa lớn, chẳng phải làm người ta phải uổng mạng vô ích sao.”
Lúc Thư Thụy trở về liền nấu chút nước cho Lục Lăng tắm rửa. Dương Xuân Hoa vốn đã bồn chồn không yên suốt nửa ngày trời vừa thấy hai người bọn y về tới liền vội vàng kéo Thư Thụy lại nói chuyện.
Liếc thấy toàn thân Lục Lăng ướt sũng, nàng liền vội dời ánh mắt đi chỗ khác, hỏi Thư Thụy có phải Lục Lăng đi cứu người hay không. Nghe bảo cả hai quả thực có mặt ở hiện trường, nàng lại càng sợ hãi hơn, liên tục thở dài than vãn mấy câu.
Thư Thụy cũng thở dài một hơi. Số người rơi xuống sông bên kia có đến mười mấy người, những ai bị thương hay sặc nước đều được cấp tốc đưa đến y quán gần nhất.
Nhưng không may là có bốn người lúc vớt lên thì đã không còn sống nữa rồi.
“Ngày lễ ngày tết thế này người đông ồn ào, chỉ cần sơ sẩy một chút là xảy ra chuyện ngay, không phải hỏa hoạn thì cũng là giẫm đạp lên nhau, lúc nào cũng nghe thấy có sự cố. Ngày hội náo nhiệt ai nấy đều đổ xô đi, bản thân mình vẫn phải tự chú ý giữ gìn mới được.”
Thư Thụy nói xong, kéo Dương Xuân Hoa lại gần nói nhỏ: “Nghe bảo trong số những người bị c.h.ế.t đuối còn có một vị quan gia.”
Dung Xuân Hoa kinh hãi: “Sao lại như thế được? Chẳng lẽ là cứu người ngược lại lại làm mất đi tính mạng của mình sao?”
Thư Thụy lắc đầu. Lúc Lục Lăng xuống cứu người thì vừa vặn vớt trúng gã, ban đầu cũng không biết đó là người làm quan. Người nọ bị chìm tận dưới đáy sông, trên đầu còn chịu một cú đập rất mạnh, hẳn là lúc thuyền lật đã va trúng gã.
Lúc vớt lên thì đã tắt thở rồi, người của Nhai ty nhận ra gã, lập tức thốt lên gọi Hà đại nhân.
Nghe đám đông bàn tán xôn xao, vị Hà đại nhân này là Điển sử của Công phòng, hôm nay vừa vặn đến phiên gã nghỉ.
Vốn dĩ việc đốc thúc sửa sang, xây dựng chính là chức trách của gã, triều đình bên trên đã phát tiền bạc xuống, vậy mà trong thành vẫn để xảy ra chuyện lan can năm xưa không sửa chữa dẫn đến gãy đôi. Đã vậy, từ dưới lòng sông, người ta lại vớt lên được vị danh ca nhi của Bảo Nguyệt lâu là Kỳ Hoa công t.ử. Người này mạng lớn, chỉ bị sặc vài ngụm nước.
Vị công t.ử này tự nhiên sẽ không đi chen chúc trên cầu Nguyệtvào những ngày thế này, trừ phi là ngồi trên chiếc thuyền hoa bị lật kia rồi rơi xuống sông, bằng không thì còn thế nào nữa?
Chuyện đã đến nước này, bảo sao không khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa.
Dương Xuân Hoa tặc lưỡi liên tục: “Nếu đúng như người ta nghĩ thì thật là nhân quả báo ứng rồi.”
Thư Thụy nói: “Gã muốn làm chuyện tham ô, dâm lạc rồi tự hại chính mình thì không ai thương tiếc gã cả, chỉ tội nghiệp cho những người bách tính vô tội phải mất mạng kia thôi.”
Dương Xuân Hoa cũng hùa theo: “Chẳng phải là thế sao.”
Hai người nói chuyện một hồi lâu, lại an ủi lẫn nhau vài câu mới chịu thôi.
Trong lòng Dương Xuân Hoa không yên, sợ Tống Hướng Học sau khi tan học lại cùng đồng môn chạy đi chơi bời lêu lổng. Nàng canh chừng giờ giấc để đóng cửa tiệm một lát, tự đi đến tư thục đón đứa nhỏ về thì mới có thể yên tâm.
Thư Thụy thấy trong nhà vẫn còn thừa lại không ít đồ kho, gặp phải chuyện hồi sáng này y cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ra ngoài rao bán nữa, nghĩ lại chuyện lúc đó y vẫn thấy có chút sợ hãi khôn tả.
Chỉ là đồ kho lại không để lâu được, y suy nghĩ một chút, bèn gói một ít đem tặng cho Dương Xuân Hoa và Trương thần bà ăn thử, lại nhờ Trương thần bà gửi cho Đậu Tráng một ít, xem như làm chút nhân tình nhân ngày lễ tết.
Bên ngoài y lại xếp thêm một hộp thức ăn, mang sang nhà Tình ca nhi, thuận đường thăm nom người ta.
Lúc trở về nhà, Lục Lăng đang xõa tóc đứng phơi quần áo ngoài sân, hắn tắm rửa xong liền thuận tay giặt luôn mớ y phục bị dính nước sông lúc sáng.
Hắn đang bận bịu một đầu việc, chiếc túi thơm ở dưới sông bị đám rong biển quấn c.h.ặ.t, dính chút nước xanh lục lên trên, phải dùng không ít quả bồ kết mới vò sạch được. Lúc này hắn đang treo nó ở nơi đón nắng nhất, mong sao cho nó mau ch.óng khô ráo.
Thư Thụy mệt lả người, ngồi bệt xuống chiếc ghế đẩu, hớp một ngụm nước trà lạnh.
Y bảo: “Cũng may là buổi sáng bán được không ít đồ kho, kiếm được khoảng ba trăm đồng tiền. Trừ đi tiền mua rau mua thịt hơn hai trăm đồng thì vẫn còn lời được hơn trăm đồng.”
Coi như là không bị lỗ vốn, nhưng nếu tính cả tiền công sức lao động cùng mấy thứ vụn vặt này thì đúng là làm một ngày buôn bán lỗ chổng vó.
Lục Lăng bước đến trước mặt y: “Sau này kiếm lại là được rồi, ngày mai ta dẫn ngươi ra phố Thu Quế bán đồ ăn.”
Thư Thụy mỉm cười.
Lục Lăng lại nói: “Tóc ta khô rồi, ngươi b.úi lên giúp ta đi.”
Thư Thụy không khỏi nhìn vào mái tóc đen tuyền của hắn, lòng nghĩ nếu hắn là người của đại hộ nhân gia, y lại là người có tay nghề chải tóc cho hắn thì cũng thôi đi.
Người bình thường mà chải tóc cho hắn thì ra thể thống gì, đáng lý ra phải từ chối, nhưng xoay người lại nghĩ hôm nay hắn đã cứu được không ít người, cũng là người có lòng thiện tâm cứu thế, chải tóc cho hắn một lần cũng không phải là không thể. Im lặng một lát, y vẫn vào trong phòng lấy chiếc lược ra ngoài.
“Vốn tưởng ban ngày bán xong đồ ăn, buổi tối còn có thể ra bờ sông ngắm hoa đăng, chỉ là xảy ra chuyện như vậy, ta lại chẳng dám đêm hôm ra ngoài chen chúc nữa.”
Thư Thụy vừa giúp Lục Lăng thu vén mái tóc, vừa trò chuyện phiếm với hắn.
Bên kia sau khi cứu hộ xong xuôi, quan sai liền có ý phong tỏa tin tức, xem dáng vẻ này thì buổi tối hội đèn đêm vẫn sẽ được tổ chức như bình thường.
Dẫu sao cũng đã chuẩn bị lâu như vậy rồi không nói, tự dưng lại lệnh dừng hội đèn, chỉ sợ những người vốn không biết xảy ra chuyện lại nhao nhao đi nghe ngóng, ngược lại lại chẳng được yên ổn.
“Ta dẫn ngươi qua đó, không để người ta chen lấn ngươi đâu.”
Thư Thụy lắc lắc đầu: “Chen lấn thì không có gì, ta chỉ sợ hôm nay qua đó lại nhớ đến chuyện ban ngày thôi.”
Lục Lăng ngẫm nghĩ một lát, bảo: “Chuyện đó cũng dễ thôi.”
Thư Thụy có chút không hiểu, hỏi hắn nhưng hắn lại chỉ bảo buổi tối sẽ nói cho y biết. Thư Thụy cho rằng đầu óc hắn không được tỉnh táo nên cũng không gặng hỏi kỹ thêm làm gì.
Đến đêm, hai người dùng xong bữa tối, Lục Lăng cất y phục của mình đi, lại treo chiếc túi thơm vào bên hông.
Hắn gọi Thư Thụy: “Đi ngắm hoa đăng thôi.”
Thư Thụy cởi chiếc tạp dề xuống, hỏi hắn: “Ra ngoài cửa xem à?”
“Không cần đâu.”
Lời vừa dứt, Thư Thụy liền bị người ta chộp lấy tay, vòng eo y bị thắt c.h.ặ.t lại, thoắt một cái thân hình liền trở nên nhẹ bẫng.
Làm y sợ tới mức tim gan treo ngược lên cành cây, chỉ là còn chưa kịp mở miệng mắng người thì bỗng nhiên đã chạm chân xuống đất.
vậy mà Lục Lăng lại đưa y lên trên mái nhà.
Gió đêm hiu hiu thổi, giữa các con phố ngõ hẻm, từng chiếc l.ồ.ng đèn phát ra ánh sáng dệt thành những dải lụa vàng kim rực rỡ, lấp lánh đan xen nhau. Mà nơi ánh đèn sáng rực nhất vẫn thuộc về phía bờ sông, đủ loại cây hoa lớn đều tỏa ra ánh hào quang.
Tất cả đều được thu trọn vào tầm mắt.
Đứng ở trên cao thế này tuy không thể nhìn rõ từng chiếc hoa đăng có hình dáng gì, nhưng lại có thể nhìn thấy màu sắc ánh sáng do chúng tụ hội tỏa ra, kỳ cảnh không hề thua kém việc thưởng ngoạn ở cự ly gần.
Đúng là mỗi nơi đều có một cảnh tượng tuyệt mỹ riêng.
Thư Thụy cẩn thận ngồi xuống, vầng trăng treo trên nền trời sáng vằng vặc, muôn vàn tinh tú trên cao cũng không kém phần rực rỡ, y nhìn ngắm đến độ ngây dại, trong lòng cảm thấy thanh thản, khoáng đạt vô cùng.
“Chẳng trách ngươi lại thích trèo lên mái nhà như vậy, hóa ra bên trên lại có cảnh sắc thế này. Đợi ngày nào đó ta sẽ chuyên làm một chiếc thang thật chắc chắn, những đêm trời trong mát mẻ cũng trèo lên đây hóng gió.”
Thư Thụy nhếch khóe môi, nói vài câu nhưng không thấy Lục Lăng đáp lời. Y nghiêng đầu qua đang định hỏi hắn đang ngẩn người ra làm gì thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một chiếc hộp nhỏ nhắn.
Y nhìn chiếc hộp nằm gọn trong lòng bàn tay Lục Lăng, chớp chớp mắt: “Cái gì đây?”
“Tặng ngươi.”
Thư Thụy bán tín bán nghi nhận lấy, trong lòng nghĩ cái tên nhóc ngốc nghếch này không phải lại bỏ một con sâu dài vào bên trong để thừa cơ dọa dẫm y đấy chứ.
Chỉ là tay y vẫn không dừng động tác, mở chiếc hộp ra. Dưới ánh trăng sáng ngời, bên trong chiếc hộp đang nằm im lìm một viên trân châu.
Viên trân châu tròn trịa, có thể thấy rõ độ bóng bẩy, lấp lánh.
Thư Thụy hơi ngẩn ra một bận.
“Ngươi lấy đâu ra viên trân châu tốt thế này?”
“Mua đấy.”
Thư Thụy trợn tròn mắt: “Ngươi lấy đâu ra tiền?”
Lục Lăng lại dùng hai tay gối sau gáy, nằm ườn ra trên mái nhà, đôi mắt hướng về phía dòng sông đèn hoa đăng ở đằng xa, không thèm đáp lời y.
Thư Thụy thông tuệ biết bao, lập tức nghĩ ngay đến chuyện bắt gặp hắn múa đao ở bên ngoài.
“Tiền ngươi đi bán nghệ kiếm được!”
Lục Lăng nghe vậy liền ngồi bật dậy, hắn nhìn Thư Thụy: “Sao ngươi biết?”
“Ta đã nhìn thấy từ sớm rồi.”
Thư Thụy thấy suy nghĩ trong lòng mình đã được chứng thực, nhất thời dường như có một cảm giác đong đầy chưa từng có len lỏi vào tim, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c y căng tràn, thổn thức.
Y khẽ cúi đầu vẻ ngượng ngùng không dám nhìn Lục Lăng, đóng chiếc hộp lại rồi nhét ngược trở về cho hắn: “Ta không lấy của ngươi đâu.”
“Chỉ là bán nghệ kiếm tiền chứ có phải bán thân mua đâu, làm sao lại không lấy, không thích à?”
Hắn đã đi hỏi thăm không ít người, ai nấy đều bảo nữ t.ử và ca nhi thích các kiểu dáng trang sức khác nhau, nhưng trân châu đẹp thì nhất định ai cũng đều thích cả.
Viên trân châu này là hắn đi tìm Cung quản sự, người trước đó từng thuê hắn làm công hỏi thăm đường lối mới mua được. Đông gia của ông ta có một chiếc thuyền buôn lớn, chuyên đi đường biển vận chuyển trân bảo cập bến từ phủ Triều Tịch, sau đó mới đi đường bộ vận chuyển đến các châu phủ khác để buôn bán.
Đồ đạc trước khi vào tiệm ở phủ Triều Tịch thì có mức giá tốt nhất.
Thư Thụy nói: “không phải là ta không thích, chỉ là nó quá quý giá, tiền ngươi vất vả kiếm được để mua nó, nên tự giữ gìn cho tốt mới phải.”
“Ta chỉ muốn cho ngươi những thứ tốt nhất, ngươi ở trong mắt ta cũng giống như viên trân châu này vậy.”
Thư Thụy nghe vậy mặt đỏ bừng lên, nhất thời không biết phải nói sao cho phải.
Lục Lăng thấy y không lên tiếng, chỉ tưởng y đơn giản là không muốn nhận đồ của mình, chân mày hắn cau c.h.ặ.t lại: “Ngươi không lấy thì ta đi xuống đây.”
Nói xong, hắn tung người một cái, vậy mà lại thật sự nhảy trở về khoảng sân bên dưới.
Thư Thụy nhìn khoảng sân tối om om vừa cao vừa tối bên dưới, liền gọi lớn: “Thế thì ta làm sao mà xuống được!”
Lục Lăng giận dỗi bảo: “Ngươi muốn xuống thế nào thì xuống thế ấy.”
“Ta lấy, ta lấy là được rồi chứ gì!”