Khoảng chiều muộn, bên tiệm kia đã nhanh ch.óng chở đồ gỗ tới tiệm của Thư Thụy, tiếng "băng băng" vang lên khi họ lắp ráp lại chiếc giường khung gỗ.
Dương Xuân Hoa nghe thấy động tĩnh liền qua góp vui, đợi khi chiếc giường được lắp xong, cả ba người cùng dằn thử lắc thử để kiểm tra một lượt.
"Quả thực rất tốt, giá lại không đắt, ở đó có hòm hay rương không? Ta cũng muốn đi chọn hai cái để xếp đồ y phục vải vóc."
Dương Xuân Hoa thấy đồ Thư Thụy mang về không tệ, cũng muốn đi nhặt hời.
"Có chứ, kiểu dáng còn nhiều lắm."
Thư Thụy nói: "Ngươi mà thật sự muốn mua thì nhân lúc tiệm họ mới mở, đang có đợt ưu đãi chiết khấu mà sắm sửa, so với bình thường đi mua thì tiết kiệm được bao nhiêu tiền."
Dương Xuân Hoa bị Thư Thụy nói đến mức trong lòng ngứa ngáy. Chàng thanh niên chở hàng lại vô cùng khéo léo nhanh trí, hét to bảo Dương Xuân Hoa cứ việc ngồi xe lừa của hắn ta qua đó luôn, vừa hay tiết kiệm được sức đi bộ.
Dương Xuân Hoa thấy buổi chiều lúc này trời nóng, lại chẳng có khách ghé thăm, liền nhờ Thư Thụy trông giúp gian tiệm một lúc, rồi thật sự đi theo sang đó.
Tình ca nhi sờ nắn chiếc giường khung gỗ, trong lòng vô cùng yêu thích, nhìn Dương Xuân Hoa đi sang tiệm bên kia mà không khỏi thèm thuồng ngưỡng mộ. Thực ra hắn ta cũng sớm muốn sắm sửa cái tủ với cái hòm rồi, y phục tuy chẳng có mấy bộ nhưng toàn phải bọc trong gói đồ rồi treo trên tường hoặc sau cánh cửa.
Phận ca nhi hay nữ nhi, ai mà chẳng muốn có một chỗ đàng hoàng để cất giữ đồ đạc y phục, chỉ là trong nhà duy nhất chỉ có gian phòng của mẫu thân hắn ta là có tủ cùng bàn trang điểm, mà đó cũng là đồ đóng từ hồi bà và phụ thân hắn ta thành hôn.
Thư Thụy nhận ra Tình ca nhi cũng đang thèm thuồng nhìn theo, liền nói: "Chỗ ta không bận nữa rồi, ngươi có muốn qua đó xem thử không? Bên đó không chỉ có đồ gỗ đâu, mà còn có cả y phục các thứ nữa đấy."
Tình ca nhi lắc đầu, nói: "Thôi không đi đâu, tuy rất muốn mua tủ, nhưng chỉ sợ sang đó nhìn thấy món ưng ý mà lại chẳng có tiền mua, ngược lại càng thêm bực bội bồn chồn."
Đồ gỗ dù giá có rẻ đến mấy thì một chiếc hòm nhỏ cũng tốn cả trăm tiền, còn tủ thì lại càng miễn bàn, vài trăm tiền đã tính là giá tốt lắm rồi. Hiện tại hắn ta chưa có công việc cố định, chỉ nhận mấy việc giặt giũ vụn vặt, một ngày chẳng kiếm được mấy đồng. Tuy nói nghiến răng nghiến lợi thì vẫn có thể móc ra một ít, nhưng không dám tùy tiện tiêu xài, sợ lúc gặp chuyện gấp cần dùng đến tiền.
Thư Thụy hiểu rõ nỗi khó khăn của Tình ca nhi, y đi cắt hai miếng dưa hấu ướp lạnh, đưa cho Tình ca nhi một miếng.
"Hôm nay ngươi đã qua đây rồi, tiện thể ta cũng nói trước với ngươi luôn. Phía bên khách điếm muốn đóng đồ gỗ, rồi từng chút một dọn dẹp mở rộng ra, ngươi có rảnh qua đây phụ giúp không? Dạo này ta vừa phải đi thu mua, vừa phải trông nom việc kinh doanh, đã bận không xuể rồi, đang tính gọi ngươi sang làm việc sớm một chút."
Tình ca nhi ăn miếng dưa hấu ướp lạnh, mát rượi ngọt ngào biết bao. Nghe thấy lời Thư Thụy, hắn ta liền lập tức đặt miếng dưa xuống.
"Nhanh thế cơ à? Ý ngươi là mấy ngày tới ta đã có thể qua đây làm việc rồi sao?"
Thư Thụy gật đầu: "Ta chính là có ý này."
"Ta rảnh chứ, ta đến ngay!"
Tình ca nhi vội vàng nhận lời. Hắn ta vốn luôn ngóng chờ Thư Thụy gọi hắn ta sang làm việc, ban đầu cứ nghĩ phải đợi đến cuối năm, không ngờ lại nhanh đến thế.
Thư Thụy thấy hắn ta bằng lòng đến liền bàn bạc thỏa thuận với hắn ta về tiền công, ngày nghỉ và mọi chuyện liên quan.
Y cũng đã dò hỏi qua, hiện tại các tiểu hài đồng chạy vặt làm việc ở khách sạn hay tiệm ăn bên ngoài, tiền công mỗi tháng khoảng từ tám trăm tiền đến một quan năm tiền tùy nơi. Khách điếm cũ mà Tình ca nhi làm việc trước kia tâm địa đen tối, chỉ trả cho hắn ta đúng tám trăm tiền.
Nhưng Thư Thụy định trả cho Tình ca nhi một quan hai tiền. Đây cũng chẳng phải vì hai người quen biết mà làm ơn ban phước, y mới bắt đầu mở khách điếm, còn chưa biết lợi nhuận ra sao nên tuyệt đối không làm màu vung tay múa chân.
Đưa ra con số này là vì y cảm thấy Tình ca nhi làm việc xứng đáng với số tiền đó.
Còn về ngày nghỉ, bên ngoài một tháng được nghỉ ba bốn ngày, Thư Thụy định ra là bốn ngày.
Tình ca nhi nghe xong mắt sáng rỡ: "Thật sự trả một quán hai tiền sao? Lại còn được nghỉ bốn ngày nữa?"
Hắn ta thật thà đến mức kỳ lạ, liền nói với Thư Thụy: "Một quan hai tiền bên ngoài toàn là nam gã sai vặt mới có giá đó thôi, ca nhi với nữ nhi giá thị trường cũng chỉ một quan tiền thôi mà."
Thư Thụy mỉm cười: "Ta cũng đã dò hỏi rồi, biết rõ giá cả thị trường chứ. Hiện tại kinh phí ta còn thắt c.h.ặ.t nên chưa thể trả cho ngươi tiền công cao được, nhưng cũng sẽ tính theo mức trung bình. Ngươi siêng năng tháo vát, vốn dĩ nên kiếm được ngần ấy."
"Mốt mai khách sạn khai trương rồi, nếu buôn bán tốt sẽ lại tăng tiền công cho ngươi. Ngươi bằng lòng đến thì cứ yên tâm làm thật tốt là được."
"Ta nhất định sẽ làm thật tốt, nếu không nhận nhiều tiền công của ngươi thế này trong lòng ta khó mà yên nổi."
Tình ca nhi liền vội nói: "Cho dù một tháng ngươi chỉ đưa tám trăm tiền, ta cũng vui vẻ sang đây làm cho ngươi."
"Nói chuyện tào lao gì thế, ta lẽ nào lại đối xử với ngươi như cặp phu thê đen lòng kia sao."
Thư Thụy vỗ vỗ tay Tình ca nhi: "Nếu ngươi không có việc gì thì ngày mai đã có thể sang đây rồi."
Tình ca nhi miệng đáp ứng răm rắp.
Hai người nói thêm vài câu rồi soạn ra một bản văn kèo khế ước, hai bên cùng ký tên điểm chỉ.
Tuy rằng quen thuộc, nhưng lời nói gió bay, rõ ràng nhất vẫn là văn khế tờ giấy trắng mực đen. Một là tỏ vẻ trịnh trọng, hai là tương lai nếu thật sự có điều gì không hay thì cầm khế ước trong tay ít nhiều cũng có lý lẽ mà nói.
Thỏa thuận xong xuôi chuyện của Tình ca nhi, người vừa đi khỏi thì Thư Thụy tiện đường ra phố mua mấy món thức ăn, vừa hay nhìn thấy Lục Lăng trở về nhà.
Hôm nay người này về quả thực sớm hơn rất nhiều.
"Mấy thứ này thu xếp từ lúc nào thế?"
Lục Lăng mồ hôi nhễ nhại đi vào trong phòng, định cởi áo dội qua cái gáo nước tắm rửa. Chiều nay hắn tập võ suốt một canh giờ, bị thầy dạy múa đao khiến khắp người đầm đìa mồ hôi. Hắn biết Thư Thụy vốn ưa sạch sẽ, mang một người đầy mùi mồ hôi thế này thì đừng mong được y lại gần, nên hắn đổi bộ y phục mới để cùng đi tiền trang.
Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, hắn liền lập tức thụt lùi ra ngoài: "Sáng nay lúc đi vẫn còn trống không mà, sao ngươi dọn dẹp ra được thế này?"
Căn phòng trước khi đi làm buổi sáng còn trống trơn, lúc này không những đã kê giường, treo rèm, bày bàn, mà còn dựng cả một cái tủ, hoàn toàn là một gian phòng đồ đạc đầy đủ lại vô cùng tiện nghi dễ ở.
Thư Thụy nói: "Thấy thế nào? Thợ vừa mới lắp đặt xong xuôi rồi đi đấy."
"Tốt lắm."
Lục Lăng mừng rỡ ra mặt: "Thế này thì buổi tối ta chẳng muốn quay về gian bên kia chút nào nữa rồi."
Nói xong, hắn lại đòi rúc sang phòng Thư Thụy xem thử: "Phòng ngươi có sắm thêm đồ gỗ mới không?"
"Sắm cùng một lượt luôn, phòng ta mới sắm thêm một chiếc giường khung gỗ, hai cái đôn hoa, một cái giá để chậu."
Thư Thụy nói: "Phía bắc thành mới mở một tiệm đồ cũ, đồ ta mua đều là đồ cũ đã sửa sang lại, giá cả rất thực tế hời hĩnh. Mấy gian phòng khách sạn thì không tiện dùng đồ cũ, còn phòng hai ta ở thì chẳng sao cả."
Lục Lăng biết Thư Thụy vốn dĩ luôn biết vén khéo vun vén cuộc sống, hắn thì chẳng bận tâm đồ mới hay cũ, chỉ sợ y phải chịu uất ức thốn thiếu.
"Ta đâu có bận tâm mấy thứ này. Ngươi không biết đâu, hai gian phòng này của chúng ta dùng những đồ cũ này có thể tiết kiệm được bốn năm quan tiền so với kế hoạch đóng đồ mới ban đầu đấy. Số tiền này bằng cả một tháng tiền công dư dả của ngươi rồi, ta chỉ thấy vui mừng thôi."
Thư Thụy vừa nói vừa mím mím môi, mắt khẽ liếc sang chỗ khác: "Ta tuy cũng là người thích đồ tốt, nhưng hiện tại tạm thời khắc phục chút vậy. Chờ sau này kiếm được tiền rồi lại mua một căn nhà mới, sắm sửa đồ gỗ mới chất liệu tốt cho ngươi và ta dùng.
Đời người dài lâu như thế, đâu phải lúc nào cũng chỉ dùng đồ cũ."
Lục Lăng bị những lời của Thư Thụy gợi lên bao nhiêu kỳ vọng tươi đẹp về tương lai, khóe miệng nhếch lên, sao lại có người biết dùng đồ cũ mà cũng khiến người ta cảm thấy hạnh phúc vui vẻ đến thế cơ chứ.
Hắn nói: "Nghe Chung Đại Dương bảo nhà ở tây thành là tốt nhất, sau này chúng ta cũng sắm một căn ở đó."
Thư Thụy có chút ngượng ngùng không dám nói tiếp về chủ đề này lâu, bèn xoay sang giục giã Lục Lăng: "Còn chưa biết sang đâu sắm nữa kìa, kiếm tiền là chuyện sau này, ngươi mau đi tắm dội nước đi, còn lề mề nữa là tiền trang đóng cửa mất giờ."
Lục Lăng vội vã đáp một tiếng "được", lại năn nỉ Thư Thụy giặt giúp bộ quần áo này của hắn, bảo là do Liễu thị may cho.
"Biết rồi, được mấy bộ quần áo mà bộ nào ngươi giặt chứ, còn phải cố ý dặn dò một lượt nữa."