Hai người cùng nhau đi vào trong thành. Tiệm tiền trang mà Lục Lăng gửi tiền ở kinh thành trước kia tên là Kinh Phàn tiền trang, là một trong bốn tiệm tiền trang lớn nhất đương thời, ở hầu hết các châu phủ đều có chi nhánh.

Thực ra ở các địa phương cũng có rất nhiều tiệm tiền trang nhỏ không mấy tên tuổi, những nơi này khả năng phục vụ khách hàng bản địa lại càng tốt hơn cả các tiệm lớn. Mỗi khi lễ tết, họ đều đem quà cáp đến tận nơi biếu tặng các đại tài chủ gửi tiền, hầu hạ vô cùng chu đáo.

Chỉ là tiệm nhỏ thì vốn bé, nếu kinh doanh không tốt dẫn đến phá sản thì chuyện ôm tiền bỏ trốn cũng từng xảy ra. Hơn nữa tiệm nhỏ ra đến nơi xứ lạ rất khó gặp được, muốn rút tiền bạc ra cũng bất tiện.

Năm xưa Lục Lăng gửi tiền về nhà đều cậy vào tiền trang. Đầu bên kinh thành gửi tiền vào làm thủ tục chuyển ngân, đầu bên huyện Cam người nhà họ Lục cứ theo đúng quy trình đến chi nhánh rút ra, vô cùng tiện lợi, so với việc giao tiền nhờ người cầm về thì an toàn và bảo đảm hơn nhiều.

"Rút một trăm quan, làm phiền cho mười tờ ngân phiếu mệnh giá mười lượng."

Thư Thụy đứng trước quầy thu ngân có mở một ô cửa nhỏ để đưa giấy tờ, xuất trình chứng từ gửi rút tiền.

Gã gã sai vặt ngồi bên trong nghe thấy lời Thư Thụy nói thì chẳng muốn làm cái nghiệp vụ phiền phức này. Nhưng sau khi xem qua chứng từ cùng văn thư, thấy người này vẫn còn gửi ở tiền trang của họ mấy trăm quan tiền, thái độ lập tức tốt hơn đôi chút.

Gã chậm rãi kiểm tra từng văn thư một, lập chứng từ rút tiền, hai bên ký tên điểm chỉ xong xuôi mới đếm ngân phiếu đưa ra.

Thư Thụy cẩn thận nhận lấy một xấp phiếu, đứng trước quầy đếm đi đếm lại một hồi, xác nhận không có sai sót mới cất vào túi áo mình. Y liếc mắt nhìn quanh một lượt, thấy không ai chú ý mới gọi Lục Lăng cùng đi ra khỏi tiền trang.

Số tiền y rút không hề nhỏ, bản thân lại là một ca nhi, nếu không gọi Lục Lăng đi cùng thì y quả thực không dám một mình đi rút nhiều tiền tài đến thế. Bằng không nếu bị đám kẻ gian bám theo, ra ngoài đường bị bám đuôi thì chẳng biết chừng sẽ bị bóp mất tiền.

Trước kia y từng nghe nói có loại tặc nhân chuyên nhăm nhe rình rập ở gần tiền trang, chú ý những người đi vào làm việc để ra tay.

Chỉ là đám người này cũng thuộc loại h.i.ế.p yếu sợ mạnh nhất. Thấy Lục Lăng giắt một cây đại đao sừng sững đứng đó, thân như tùng xanh, mắt như băng lạnh, bất kỳ ai có chút nhãn lực đều nhìn ra hắn là người luyện võ, tự nhiên không dám mạo hiểm đ.á.n.h chú ý lên người hai người bọn họ.

Ra đến ngoài phố xá, Thư Thụy nhẹ thở ra một hơi, nói với Lục Lăng: "Đây quả thực là lần đầu tiên ta mang nhiều tiền bạc như thế này trên người, tự nhiên cảm thấy không được tự nhiên cho lắm."

"Nếu ngươi không yên tâm thì cứ đi gần ta hơn một chút."

Lục Lăng vừa nói vừa bất lương mò về phía tay Thư Thụy, tay vừa chạm vào người ta đã ăn ngay một cú đập.

"Giữa ban ngày ban mặt đừng có quậy phá."

Thư Thụy rụt tay vào trong tay áo, không cho hắn nắm.

Lục Lăng bèn xị mặt ra, hạ giọng nói: "Hôm qua muốn hôn ngươi cũng không cho, hôm nay nắm tay cũng không được. Thế này mà cũng tính là bằng lòng tốt với nhau sao?"

Thư Thụy nhướng mắt nhìn kẻ dừng bước không chịu đi tiếp kia, mím môi, xoay người nắm lấy tay áo hắn kéo vào một con hẻm nhỏ. Vào trong hẻm thấy không có người, y mới nắm lấy tay Lục Lăng kéo lại.

"Trên đời này chẳng biết sao lại có người lớn chừng này tuổi rồi mà còn thích giận dỗi như ngươi nữa."

Tay Lục Lăng nóng hổi, do quanh năm luyện võ cầm đao nên trong lòng bàn tay có không ít vết chai dày. Một đôi tay tuy thon dài cân đối nhưng lại vô cùng thô ráp.

Trước đây hắn chỉ nghĩ tay người ta đại khái chạm vào đều như thế cả, mãi đến khi vuốt ve tay của Thư Thụy hắn mới biết hóa ra còn có bàn tay mềm mại mịn màng đến vậy. Nắn bóp trong lòng bàn tay, mềm mại tới mức chẳng muốn buông ra.

Cũng chẳng biết làm sao mà sinh ra được như thế, rõ ràng thường ngày giặt dũa nấu nướng cũng đâu có làm ít việc.

Trong lòng hắn lại thấy dễ chịu trở lại, đang định cất lời thì chợt cảm thấy phía sau có điều không đúng, khẽ liếc mắt lạnh lùng quét qua một cái.

"Sao thế, nói ngươi vài câu mà ngươi đã không vui rồi à?"

Thư Thụy thấy Lục Lăng nửa ngày không nói năng gì, tay thì lại nắm c.h.ặ.t đến kỳ lạ.

Lục Lăng thu lại ánh mắt: "Đâu có không vui. Sau này ngươi cứ chịu thế này thì có nói bao nhiêu câu cũng được."

Hai người thong thả đi phía trước, nào ngờ đâu phía sau lại có một kẻ bám đuôi.

Thời điểm này không ít công xưởng, quán xá trong thành đã tan làm, người trên đường đông đúc hẳn lên.

Giờ tan sở của phủ nha so với các ngành nghề thông thường thì sớm hơn một chút. Lục cha xử lý thêm hai vụ công việc, lúc từ phủ nha đi ra thì vừa vặn gặp phải làn sóng tan làm bên ngoài.

Ông chắp hai tay sau lưng, thong thả đi về phía Nam thành. Trong nhà dạo này kinh tế eo hẹp, lại chưa mua sắm súc vật hay xe kiệu, mỗi ngày đi đi về về ông đều dựa vào đi bộ.

Một ngày ở phòng nha lắm việc, ngồi đến mức xương cốt cứng đờ, đi dạo một vòng trở về như thế này ngược lại còn thấy giãn gân giãn cốt. Hơn nữa cũng chẳng phải điển sử nào cũng có xe ngựa, ông thấy những người đi bộ đi làm tan sở giống ông cũng không ít.

Thế nên cũng chưa đến mức làm lộ ra gia cảnh, trong lòng không thấy có vấn đề gì.

Đang đi thì chợt trông thấy bóng dáng phía trước hình như là lão đại nhà mình.

Lục cha nghĩ chắc là Lục Lăng cũng vừa tan làm trở về, bèn bước nhanh hơn muốn đuổi theo đi cùng hắn. Mới đi được hai bước, ông lại kinh ngạc thấy đi cùng hắn còn có một tiểu ca nhi.

Hai người đi sóng vai nhau, cánh tay gần như dán sát vào cánh tay. Trong lòng ông chợt dấy lên sự cảnh giác như gặp phải đại địch, nhẩm bụng chẳng lẽ thằng nhóc này đã có người trong mộng rồi sao?

Không được, ông phải đi nhanh lên phía trước nhìn xem ca nhi kia trông thế nào mới được.

Nhưng còn chưa kịp bước lên thì đã thấy ca nhi kia đột nhiên kéo tay áo Lục Lăng, xoay người chui tọt vào một con hẻm nhỏ. Ôi chao ôi, vừa vào trong hẻm thì tay của hai đứa đã đan c.h.ặ.t vào nhau rồi!

Phong khí thời nay cởi mở, ở các con phố nhỏ hẻm vắng việc nam nữ trẻ tuổi tình nhân hò hẹn cũng thường xuyên bắt gặp. Lục cha thời trẻ không gặp thời, lại là nhân vật quanh năm đọc sách Thánh hiền nên vẫn giữ lễ giáo cũ kỹ kia.

Bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng này, quả thực vừa sợ vừa thẹn. Sợ mình nhìn nhầm nên cứ chằm chằm dán mắt vào, nhưng lại không tiện nhìn lâu, đôi mắt xoay vần đến mức sắp choáng váng.

Ông nghĩ làm sao mới nhìn rõ được dung mạo ca nhi kia, rốt cuộc là ca nhi nhà ai mà lại táo tợn đến thế. Ông cũng bối rối đến m.ô.n.g mụ đầu óc, cứ thế hiên ngang bám đuôi phía sau người ta như kẻ có đồ mưu bất chính, khiến người qua đường liên tục liếc nhìn. Lúc này ông mới bừng tỉnh, vội vã giả vờ thong dong núp vào chỗ tối.

Chỉ là việc ông bám đuôi thiếu cẩn trọng như thế lại khiến ca nhi phía trước dường như nhận ra điều bất thường, đột nhiên ngoái cổ nhìn về phía sau một cái.

Trời đất ơi! Lục cha nhìn thấy gương mặt đó thì chỉ thấy hai mắt tối sầm, "gùng gục" một tiếng bước hụt chân xuống rãnh nước, nước đọng lập tức tràn ngập một bên hài vải của ông.

Nhưng ông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, trong đầu toàn là một gương mặt nhỏ đen nhẻm lại còn mọc đầy mụn nhọt cùng mụn ruồi.

Lục cha giống như bị sét đ.á.n.h ngang tai, đứa con trai ngoan của ông ơi! Ở bên ngoài có người xúm xít quấn quýt thì đã đành, sao lại như không có mắt mà tìm một người thế này, đây là bị người ta bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú rồi sao!

Đầu óc ông như hũ nút, nhưng rốt cuộc vẫn còn lý trí cùng thể diện nên không trực tiếp xông lên tách hai người ra. Ông đành nén chuyện này lại, từng bước từng bước để lại vệt nước ướt đi từ một con hẻm khác trở về nhà.

"Ta cứ cảm thấy phía sau hình như có người bám theo chúng ta ấy."

Thư Thụy lạnh sống lưng. Trong hẻm nhỏ có gió, mái hiên che khuất không ít ánh nắng, tuy mát mẻ thật đấy nhưng y cứ thấy không thoải mái, cảm giác như có đôi mắt đang dán c.h.ặ.t lên người mình.

"Ngươi có nhận ra không? Hay là do ta mang ngân phiếu trong người rồi nghĩ ngợi lung tung?"

Lục Lăng im lặng không nói.

Thư Thụy thấy hắn như vậy thì chân mày giật giật: "Sao thế, thật sự có người đúng không?"

Y theo bản năng căng thẳng hẳn lên: "Có phải bị bám theo từ lúc ở tiền trang không?"

Lục Lăng lắc lắc đầu, nhìn Thư Thụy, giọng điệu có phần bất lực nói: "Là cha ta."

"Ai cơ?"

Thư Thụy nhất thời chưa kịp phản ứng, theo bản năng hỏi lại một câu.

Lục Lăng lại vô cùng thành thật, thuật lại lần nữa: "Cha ta."

Đến lúc này Thư Thụy có điếc đến mấy cũng nghe hiểu rồi. Y sững người tại chỗ: "Ngươi... cha ngươi? Lục bá phụ..."

Lục Lăng gật gật đầu, quả thực là không may như thế, ai biết được ông ấy lại tan sở đúng lúc này rồi tình cờ bắt gặp hai người bọn họ cơ chứ.

Trong lòng Thư Thụy thót lên một cái, vội vàng buông tay Lục Lăng ra, đôi mắt mở tròn xoe: "Thế sao ngươi không nói sớm! Hai chúng ta còn... Không phải, tai mắt ngươi thính như thế, có phải đã sớm phát hiện ra rồi không!"

"Ta có phát hiện ra có người đi theo."

Lục Lăng nói: "Đến lúc quay lại nhìn thì ai mà ngờ được lại là ông ấy."

Thư Thụy chỉ cảm thấy mặt mũi nóng bừng: "Ngươi đã phát hiện ra rồi mà còn dính lấy tay ta làm gì!"

"Ông ấy đã nhìn thấy từ sớm rồi, lúc này ta mà giật tay lại như kẻ trộm có tật giật mình thì e rằng ông ấy lại tưởng ta không tự nguyện, không thích tốt với ngươi."

Thư Thụy câm nín, thực sự hối hận vô cùng. Rõ ràng không nên ở ngoài đường mà còn dính dớp với Lục Lăng như thế, nhìn xem, chớp mắt một cái là gây ra họa rồi.

Ban đầu tuy tình cảm tốt đẹp thật, nhưng rốt cuộc chưa từng để người khác nhìn thấy dáng vẻ thân mật. Nay bị bắt quả tang ngay tại trận, có giải thích thế nào e rằng cũng chẳng xong.

Trong lòng Thư Thụy bất an. Người nhà họ Lục thì y đã gặp Lục Ngọc và Liễu thị, duy chỉ có Lục cha là chưa từng gặp. Mà nghe qua lời họ nói thì ải khó qua nhất chính là ải của Lục cha.

Nhưng cũng chẳng trách được, Lục cha bên ngoài là một Cử nhân làm quan lão gia, bên trong là chủ một gia đình, chuyện trong nhà tự nhiên vẫn do ông đưa ra quyết định chính.

Nghĩ đến một đống chuyện rối rắm trên người mình, Thư Thụy lại hoảng hốt, không biết nếu Lục cha biết y và Lục Lăng tốt với nhau thì sẽ tức giận đến nhường nào.

Lục Lăng thấy sắc mặt Thư Thụy không tốt bèn nắm lại tay y, liên tục trấn an: "Ngươi đừng sợ, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ biết. Nay đã đụng mặt rồi thì cũng đỡ cho chúng ta phải mở lời nói với ông ấy."

"Cứ thả lỏng lòng ra, có ta ở đây rồi."

Thư Thụy nhìn Lục Lăng, y cũng muốn không cuống quýt hoảng loạn lắm chứ: "Nhưng sao ta yên tâm cho được, vốn dĩ đã tính toán đàng hoàng đâu vào đấy, giờ thì hỏng hết cả rồi."

"Cha ngươi chỉ e là sắp nổi trận lôi đình một trận cho xem. Ông ấy đâu rồi? Hay là ta đi cùng ngươi đến bái kiến ông ấy luôn đi."

Lục Lăng khẽ ho khô một tiếng: "Vừa nãy hình như rớt xuống rãnh nước, tự quay đầu đi mất rồi. Lúc này nếu ngươi đi gặp ông ấy, ông ấy ướt đẫm giày tất, e là y phục không chỉnh tề, mất hết thể diện lại càng thêm tức giận."

"..."

Thư Thụy im lặng một lúc, lấy lại tinh thần rồi nói: "Chuyện đã đến nước này, đợi ta trở về tắm rửa sửa sang lại rồi cùng ngươi chỉnh tề đến tận nhà bái kiến trưởng bối vậy."

Lục Lăng thấy Thư Thụy rốt cuộc cũng chịu cùng mình đi gặp phụ mẫu để nói rõ chuyện của hai người cho họ nghe thì trong lòng hoan hỉ vô cùng, nhưng rốt cuộc vẫn không mất đi sự tỉnh táo.

Hắn nói: "Ngươi cứ từ từ đã, đợi ta về ứng phó một trận trước. Đến lúc đó xem tình hình thế nào, nếu thích hợp ta sẽ dẫn ngươi đến gặp họ. Nếu như không mấy êm đẹp, ta sẽ không để ngươi phải chịu uất ức này đâu."

Tình hình trước mắt khó tránh khỏi một trận sóng gió, Thư Thụy thấy Lục Lăng sẵn sàng gánh vác, không vì khiếp sợ uy nghiêm trong nhà mà nhút nhát, lại còn ra sức bảo vệ mình thì trong lòng không khỏi thấy ấm áp.

"Như thế cũng tốt, chỉ là ngươi có thể nói rõ ràng được không? Đừng làm ầm ĩ quá mức, dù sao cũng là người một nhà."

Lục Lăng trấn an Thư Thụy: "Ta sẽ nói năng cẩn thận, không lỗ mãng như ngươi nghĩ đâu."

Hai người vừa đi vừa nói, Lục Lăng đưa Thư Thụy về lại khách điếm trước, dặn y ngoan ngoãn ở lại tiệm, ngoại trừ hắn ra thì bất kỳ ai trong nhà hắn đến cũng đừng gặp trước.

Dặn dò xong xuôi, hắn mới tự trở về nhà.