Liễu thị thấy Lục cha ướt mất một bên chân, khuôn mặt kéo dài như mặt ngựa từ bên ngoài đi vào, trông vô cùng chật vật.

Bà vội đặt công việc trên tay xuống: "Chuyện này là thế nào rồi? Trời quang mây tạnh, làm sao mà lại ướt cả giày thế kia?"

Lục cha định há miệng nói, nhưng hình như lại chưa biết phải nói làm sao, đành thở dài liên tiếp hai tiếng, phẩy tay áo đi thẳng vào trong phòng trước. Liễu thị thấy ông như vậy ngược lại càng thêm sốt ruột, liền vội vã đuổi theo cùng vào trong nhà.

"Ông muốn làm ta tức c.h.ế.t đấy à, mau nói ra xem nào!"

"Thằng con lớn ngoan của bà ở bên ngoài có người trong mộng rồi đấy!"

Lục cha cởi giày tất ra, ở trong nội thất rốt cuộc không nén nổi mà nói ra.

Liễu thị ngẩn người, đến khi hồi tỉnh lại ngược lại lại thấy mừng rỡ, bà nói: "Đại lang đã đến tuổi nhược quán rồi, từ nhỏ đã rời nhà, tính tình lại lạnh lùng ít nói. Nếu có thể có một người biết xót biết thương ở bên cạnh thì chẳng phải là chuyện tốt sao, ông giận dữ như vậy làm cái gì."

"Nó từ trước đến nay đã có chủ kiến rồi, chuyện hôn nhân e là phải tự mình làm chủ thôi, ông đừng có nhọc lòng đi xem mắt cho nó nữa."

"Ta đâu có ép nó phải thành đôi với người ta chọn, nhưng bà có biết nó chọn người thế nào không?"

Lục cha chỉ mới nhớ lại thôi đã cảm thấy ch.óng mặt say sẩm: "Một tiểu ca nhi gầy giơ xương, có một gương mặt đen nhẻm, lại còn mọc lắm mụn nhọt thế kia, ta nhìn còn chẳng muốn nhìn thêm một cái!"

Liễu thị nghe Lục cha nói vậy liền bảo: "Ông nói chẳng phải là chưởng quỹ ca nhi ở đối diện nhà mình sao? E là ông hiểu nhầm rồi, người ta trước đây từng cứu giúp Đại lang, hai người quả thực có thân thiết hơn một chút."

"Bà tưởng mắt ta cũng kém như mắt bà chắc? Tay hai đứa nó đan c.h.ặ.t vào nhau rồi, không phải người trong mộng thì ai không dưng lại đi nắm tay nhau chứ!"

Nói xong, Lục cha lại hô lên một tiếng trời đất ơi: "Đã thế lại còn là một ca nhi đơn độc đi buôn bán không có gia thế nâng đỡ. Có phải Đại lang nhà mình chưa khỏi hẳn bệnh đau đầu nên bị người ta gài bẫy rồi không? Trong nhà sinh ra nó tuấn tú kiên cường là thế, sao lại cắm đầu nhảy vào hố lửa cơ chứ."

"Cũng tại nó rời nhà từ lúc quá nhỏ, không có gia đình chỉ dạy, suốt ngày rúc trong ổ nam nhân nên chưa được thấy cái tốt đẹp gì cả."

Lục cha bèn lảm nhảm lẩm nhẩm như thầy cúng: "Chuyện như thế này sao lại rơi đúng vào nhà mình cơ chứ, làm sao cho đành, làm sao cho đành đây..."

Liễu thị giật mình một hồi, nửa tin nửa ngờ, bà bị làm cho mơ hồ hẳn, nhất thời quả thực không biết hai người họ rốt cuộc là mối quan hệ thế nào.

Tuy nhiên thấy ông nhà mình vừa tức vừa gấp lại như trời sập đến nơi, nghĩ lại thì chắc ông cũng không nói dối.

Bà còn chưa kịp há miệng, Lục cha đã trợn ngược mắt, đột nhiên nói: "Bà nói xem trước kia lúc Đại lang bị bệnh đau đầu được ca nhi kia cứu giúp, có phải lúc Đại lang phát bệnh đã bị y h.i.ế.p đáp cưỡng ép không? Bằng không ca nhi kia sao lại tốt bụng lo cho ăn cho ở như thế?"

"Ôi chao ôi, trời đất ơi, thương cho Đại lang phải chịu nỗi khổ này, bán cả sắc tướng mới có được nơi dung thân."

Liễu thị nhíu c.h.ặ.t lông mày, nghi vấn: "Ta cùng ca nhi kia qua lại mấy lần rồi, tính tình y tốt lắm, chắc không phải loại người như vậy đâu."

"Lòng người ngăn qua lớp bụng, bà là nữ tắc nhân gia thì biết cái gì là hiểm ác."

Lục cha lắc đầu nguầy nguậy, trong lòng khăng khăng không tin con trai mình lại đi vừa mắt một tiểu ca nhi như thế, bởi vậy càng đinh ninh vào khả năng sau: "Không được, không được. Nay người một nhà cùng tới nơi này rồi, dù thế nào cũng phải kéo Đại lang ra. Bà xem trong nhà còn bao nhiêu tiền bạc tích góp, chuẩn bị sẵn xem ca nhi kia muốn ra giá bao nhiêu mới chịu buông tay."

Liễu thị cũng bị ông nói cho váng cả đầu, nhưng trong lòng vẫn tin chắc Thiều ca nhi không phải loại người đó, bèn nói: "Người ta mà thật sự như vậy thì trong nhà mình có được mấy đồng tiền mà mua chuộc nổi người ta?"

Lục cha đau lòng nói: "Tiền không đủ thì thật sự không xong cứ để y treo bảng kinh doanh dưới danh nghĩa của ta. Người buôn bán chẳng phải đều cầu một Tú tài hay Cử nhân để trốn thuế đó sao? Muốn vậy thì thế nào y cũng chịu buông tay thôi."

"Trước kia chẳng phải ông đều không muốn che chở cho thương hộ bên ngoài sao, sao giờ lại..."

Lục cha cuống lên: "Lúc này mà không làm thế, chẳng lẽ lại trối mắt nhìn Đại lang đi quấn quýt với một ca nhi xấu xí cả đời sao?"

"Chuyện này..."

Trong lòng Liễu thị nghĩ, Thiều ca nhi cũng đâu có xấu như ông nói. Chỉ là chưa kịp thốt ra lời thì đã nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài, bà đảo mắt một cái: "Đại lang trở về rồi!"

Lục cha lúc đầu còn giận không chịu nổi, nhưng tự suy diễn một hồi, từ nỗi tức giận ban đầu lại chuyển thành sự xót xa cho những gì Lục Lăng đã phải trải qua.

Trong lòng phức tạp, ông xỏ chân vào đôi giày sạch sẽ, phẩy tay áo đi ra khỏi phòng.

Lục Ngọc vốn đang ôn sách trong phòng, thấp thoáng nghe thấy hình như có tiếng cãi vã. Hắn ta gấp cuốn sách trên tay lại đi ra ngoài xem thử, vừa ra đến đường đường gian thì thấy Lục Lăng vẻ mặt lạnh lùng từ bên ngoài đi vào.

"Đại ca."

Lục Lăng chỉ nói ngắn gọn một câu: "Cha biết rồi."

Chưa chờ Lục Ngọc kịp há miệng, Lục cha và Liễu thị đã cùng lúc bước ra khỏi phòng. Nhất thời không khí trong nhà lại giống hệt như lần đầu tiên Lục Lăng trở về.

"Đại lang, cha con nói con và Thiều ca nhi ở đối diện..."

Rốt cuộc vẫn là Liễu thị mở lời trước.

Lục Lăng không đợi Liễu thị nói hết câu đã cắt lời: "Phải."

Lục cha thấy hắn cũng không tranh cãi phản bác mà lập tức thừa nhận ngay, thế mà lại đỡ cho ông phải dông dài một tràng, quả là một đứa trẻ thành thật.

Ông cũng không buồn nhắc lại chuyện vừa rồi tình cờ bắt gặp hai người ở bên ngoài nữa, liền giương ra cái uy nghiêm của một người làm cha già, cùng sự vĩ đại có thể giải quyết mọi phiền phức cho con cái, nói:

"Những năm qua con một mình ở bên ngoài, không có cha mẹ huynh đệ họ hàng giúp đỡ, quả thực không dễ dàng gì, khó tránh khỏi gặp phải những chuyện thân bất do kỷ. Nay cha mẹ đã ở bên cạnh con rồi, tự nhiên có người chống lưng cho con, con cứ việc yên tâm mà dứt khoát cắt đứt với tiểu ca nhi kia đi."

Lông mày Lục Lăng nhíu c.h.ặ.t lại, vừa mở miệng đã bắt hắn dứt khoát với Thư Thụy, đây là kiểu chống lưng gì chứ.

Hắn vẫn giữ thái độ ôn hòa, đáp: “không dứt được."

trong lòng Lục cha nghĩ quả nhiên đúng như đoán trước, chính là bị người ta nắm đằng chuôi rồi.

"Y nắm thóp con cái gì, cứ nói ra cho gia đình biết, xem là cho tiền hay cho vật, kiểu gì cũng sẽ giải quyết xong xuôi cho con."

Lục Lăng nhìn cha mình với vẻ mặt hoàn toàn không hiểu nổi: "Y chỉ là một tiểu ca nhi thì nắm thóp được con cái gì?"

Nếu thật sự phải nói ra, chẳng qua là y đã lấy mất trái tim của hắn rồi, cái này mà đưa tiền là có thể đổi lại được chắc?