Thư Thụy tuy người ở trong cửa tiệm nhưng lòng dạ lại rối bời, ngồi cũng không xong mà đứng cũng chẳng đành.
Trong lòng y lo lắng cho Lục Lăng đã trở về nhà, không biết bên đó tình hình ra sao. Tuy cũng dự đoán được sẽ là một trận giông bão, khó tránh khỏi việc bị trách mắng quở trách, nhưng y cũng thầm cầu mong Lục Lăng đừng làm cho Lục cha và Liễu thị tức giận đến mức xảy ra mệnh hệ gì, bằng không tới lúc đó lại đèo bòng thêm một cái tội lỗi.
Mắt thấy trời đã sập tối mà vẫn chưa thấy hắn quay lại báo tin, y chẳng còn tâm trí đâu mà nấu nướng, ăn uống cũng không biết vị gì, hai tay đan vào nhau cứ đi đi lại lại trong sân.
Tuy trong lòng y cảm thấy Lục Lăng sẽ không vì gia đình không thích y mà ruồng bỏ y, nhưng nếu gia đình ghét bỏ, ép buộc phải dứt bỏ thì Lục Lăng cũng sẽ khó xử. Ngày tháng mới vừa khá lên một chút, y không muốn Lục Lăng phải như vậy.
Thư Thụy nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác, tính toán xem nên dùng cách gì để bù đắp tháo gỡ. Vẫn chưa nghĩ ra cách thì cánh cổng viện khép hờ chợt khẽ "két" một tiếng.
Y vội vã rảo bước chạy qua: "Có..."
Cánh cửa mở ra một nửa nhưng lại không đẩy ra hoàn toàn, Thư Thụy ghé đầu ra ngoài, không thấy nửa cái bóng người. Y không tin tà chui hẳn ra khỏi viện, ngó qua ngó lại vài cái, ngoại trừ hai bóng người đang vội vã trở về nhà ra thì làm gì có bóng dáng Lục Lăng đâu.
Y thở ra một hơi, nghĩ bụng trận gió này thật đúng là lúc nên thổi thì không thổi. Y nhíu c.h.ặ.t lông mày, tâm sự trĩu nặng cúi đầu đi trở vào sân. Vừa bước qua cửa, đột nhiên y tông sầm vào một khuôn n.g.ự.c vững chãi.
Thư Thụy "xì" một tiếng, ôm lấy trán ngẩng đầu lên liền thấy vẻ mặt như cười như không của Lục Lăng. Y không nén nổi trao cho hắn một đ.ấ.m: "Đồ khốn, đến nông nỗi này rồi mà còn có tâm trí trêu chọc, là đứa trẻ ba tuổi chắc?"
Lục Lăng cảm thấy đ.ấ.m gãi ngứa đó chẳng có nửa phần uy h.i.ế.p, hắn ôm n.g.ự.c nhìn Thư Thụy, nhưng lại nghĩ đến những lời thổ phỉ mà mình nói với gia đình e là khó có khả năng thành sự thực.
Thư Thụy dữ dằn thế này, làm sao có chuyện ngoan ngoãn bị người ta bắt cóc mà chịu dâng thân cho được, e rằng dù có tổn hại danh tiết thì nửa đường y cũng phải thoát thân đi báo quan cho bằng được.
"Thế nào rồi? Có bị ăn đòn không?"
Trong lòng Thư Thụy lo lắng, thấy Lục Lăng vẫn vẻ mặt ngốc nghếch ngớ ngẩn, chỉ sợ người nhà đang lúc giận dữ, hai bên lại nói ra những lời làm lạnh lòng nhau, đây là lòng đau như tro nguội rồi.
"Họ đâu có ngốc, sao lại tự rước thiệt vào thân mà ra tay với ta chứ."
Lục Lăng sợ nếu còn không nói ra thì Thư Thụy sẽ sốt ruột đến phát điên mất, bèn bảo: "Không sao rồi, ta đã nói rõ ràng với họ rồi."
Thư Thụy thấy hắn nói một cách nhẹ như lông hồng thì không tin lời hắn: "Ngươi thật lòng nói cho ta biết, họ đ.á.n.h giá chuyện hai chúng ta như thế nào? Dù có tồi tệ đến đâu ta cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi. Giữa chúng ta đừng có vào lúc này mà giấu giếm lẫn nhau."
"Cho dù ngươi nói muốn dứt bỏ, ta cũng..."
"Dứt cái gì mà dứt."
Lục Lăng lập tức biến sắc cắt đứt những lời Thư Thụy định nói tiếp, toàn chỉ biết nói mấy lời xui xẻo: "Cả ngày ngươi chỉ toàn nghĩ đến chuyện dứt bỏ, dây thừng thắt cổ đứt chứ ngươi và ta cũng không đứt được."
"Ta nói là sự thật, trở về ta đã khai sạch gia thế và những chuyện ngươi gặp phải cho họ nghe rồi, không giấu họ nửa điểm, cũng sẽ không giấu ngươi."
Thư Thụy nhíu mày: "Ngươi nói những chuyện này rồi mà họ cũng không để ý sao?"
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Cha ngươi là người đọc sách, làm sao có thể thả cho con trai ruột của mình tốt với một ca nhi bỏ trốn đào hôn lại phản bội gia đình nuôi dưỡng chứ? Cho dù sau này thời gian dài lâu mà chấp nhận thì ban đầu cũng không thể nào dễ nói chuyện như thế được."
Y một tay tóm lấy Lục Lăng: "Chẳng lẽ ngươi làm người ta tức giận đến mức ngất đi rồi đúng không? Thế nên mới hiên ngang đi trở về thế này."
"Ông ấy đọc sách bao nhiêu năm, hồi đó bỏ văn làm ruộng lại bị người ta chế nhạo mà đều vượt qua được, không phải là người dễ tức giận đến thế đâu. Tức giận thì tự nhiên khó tránh khỏi, nhưng cũng là tức giận ta chứ không phải tức giận ngươi."
Lục Lăng nói: "Ta nói với họ là do ta dụ dỗ bắt cóc ngươi đào hôn ra ngoài, giờ đây đã không thể trở về được nữa rồi, chỉ có thể đi theo ta."
Thư Thụy mở tròn xoe đôi mắt, không thể tin nổi nhìn Lục Lăng: "Ngươi... sao ngươi lại nói như vậy!"
"Xuất thân gia thế của ngươi và những chuyện ở phủ Triều Tịch ta đều không giấu họ, chẳng qua chỉ thêm thắt vài câu vào trong sự thật mà thôi. Mấy lời nhuận sắc mà thôi, ngươi không nói ta không nói thì sẽ không có người thứ ba biết được sự thật."
Lục Lăng nói: "Nếu thật sự nói theo đúng sự thật ban đầu thì chỉ e họ sẽ không dứt mộng mà cản trở, việc gì phải thêm trận rối rắm này, thà rằng cứ nói như thế cho họ hoàn toàn tuyệt vọng không còn ý định cản trở nữa."
Thư Thụy ngơ ngác nhìn Lục Lăng: "Nhưng như thế thì lỗi sai đều gom hết lên người ngươi rồi, chẳng lẽ lại khiến họ nghĩ ngươi làm việc xốc nổi bậy bạ sao! Sau này e là khó tránh khỏi việc có ác cảm và oán trách ngươi!"
Ban đầu y nghĩ là Lục Lăng trở về thăm dò tình hình trước, nếu như có một hai phần hòa nhã, chưa đến mức làm ầm ĩ tới mức hai người không dứt bỏ thì đoạn tuyệt quan hệ phụ t.ử, thì y sẽ chọn một ngày cùng Lục Lăng tới tận nhà trần tình giãi bày một hồi về lòng chân thành muốn ở bên nhau, ngoài ra bồi tội với các trưởng bối.
Cách khác y nhất thời cũng không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, dù sao chuyện này bị phát hiện quá đột ngột, làm xáo trộn kế hoạch từ từ tính chuyện lâu dài của họ, thêm nữa trước kia y cũng chưa từng trải qua việc chuyện tình cảm của hai người ầm ĩ tới trước mặt trưởng bối, xử lý quả thực rất hóc b.úa.
Mấy ai ngờ được Lục Lăng lại còn bịa ra một pho chuyện như thế này chứ.