Cái thằng nhãi ngốc nghếch này, vì y mà bản thân hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến nữa rồi! Cũng trách y trước kia lúc đầu óc hắn không tỉnh táo cứ hay bịa đặt mấy câu chuyện giả ra, nhìn xem lúc này hắn học theo hệt như đúc, nhiễm cả rồi.

"Thư Thụy, ban đầu ta muốn ngươi ở bên ta là muốn ngươi sau này được thong dong vui vẻ và có điều mong đợi. Họ là người nhà của ta, nếu vì ta mà làm khó ngươi khiến ngươi không thoải mái thì suy cho cùng chẳng phải cũng là do ta làm ngươi không vui sao.

Ta không muốn như vậy, cũng không muốn trái với bản nguyện ban đầu của mình. Nếu ta có thể gánh vác tất cả để loại bỏ những phiền phức này thì họ thích nhìn nhận ta thế nào thì cứ việc nhìn nhận như thế."

"Ông ấy họ Lục, ta cũng họ Lục, trách phạt làm khó người nhà mình thì rốt cuộc cũng có giới hạn. Họ vẫn chưa xem ngươi là người một nhà, nếu muốn trách phạt thì nhất định sẽ không có chút tình thân nào."

Lục Lăng nói: "Ta chưa từng cảm thấy ngươi đi ra khỏi nhà họ Bạch là có lỗi gì cả, lại còn cảm thấy trên đời này hiếm có tiểu ca nhi nào có dũng khí kiên quyết như ngươi. Ta cảm thấy ngươi và ta là giống nhau.

Nếu như không yên lòng chịu người ta sắp đặt lợi dụng cũng là sai thì đúng là làm cho đám người ăn h.i.ế.p đè đầu cưỡi cổ người khác trên đời này đắc ý quá rồi."

Thư Thụy nghe những lời này của Lục Lăng, chợt cảm thấy sống mũi cay cay, viền mắt cũng nóng bừng lên. Y nhẹ nhàng hít vào một hơi, cúi thấp mí mắt xuống.

Lục Lăng che chở cho y như thế, không cảm thấy y có lỗi, thậm chí còn sợ người nhà trách mắng y mà đem tất cả trách nhiệm ôm hết vào người mình, lại còn tạo cho y một hình tượng thân bất do kỷ, bị ép đến đường cùng. Điều này sao có thể không khiến y động lòng cho được.

Những năm qua y sống nhờ ở nhà họ Bạch, cữu mẫu và Nhị ca nhi là những sự làm khó ra mặt, cữu cữu y lại là kẻ giả vờ bao dung nhưng ngầm hướng về người nhà mình.

Y vốn đã quen việc gì cũng tự chịu đựng và giải quyết, không cho phép bản thân đi dựa dẫm vào người khác để tội nghiệp xin sự che chở.

Nào ngờ giờ đây, lại có người chân thành nhiệt thành bảo vệ y, vì y mà suy tính dù có tổn hại đến bản thân cũng không màng, làm cho trong lòng y trào dâng vạn ngàn cay đắng lẫn ngọt ngào.

Thư Thụy vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Lăng, không để hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu đang khóc của mình, y siết c.h.ặ.t góc áo của Lục Lăng:

"Thật sự đáng sao?"

Lục Lăng nghe giọng nói mang theo tiếng khóc nghẹn ngào của Thư Thụy, chân mày nhíu c.h.ặ.t, xoay người cẩn thận ôm lấy y: "Đến ngươi mà còn không đáng thì biết tìm cái đáng ở đâu ra nữa."

Thư Thụy dán sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Lăng, như thể loài bèo dạt rốt cuộc đã tìm thấy đất liền, không còn lo bị dòng nước dễ dàng cuốn trôi đến bất kỳ nơi nào mình không muốn tới nữa.

Trái tim y đong đầy căng trướng, vị tiểu lang quân có gánh vác mà y ao ước thuở nhỏ hình như là có thật, mà lại còn thực sự để y tìm thấy rồi.

Hai người cứ thế ôm nhau trong sân một hồi lâu, gió thổi qua cây du tiền phát ra tiếng xạc xào, chẳng biết từ đâu mang tới chút hương hoa quế đầu mùa.

Thư Thụy hỏi Lục Lăng: "Thế hiện tại thái độ của họ ra sao rồi?"

"Nhị lang tự nhiên là nói giúp cho ta, nó vốn dĩ đã muốn giúp ta xoay xở rồi. Mẫu thân dặn ta chăm sóc ngươi cho tốt, bảo ngươi đừng hiểu nhầm không phải trong nhà không muốn gặp ngươi, đợi qua vài ngày nữa cha nguôi giận đôi chút rồi tính tiếp, bảo ta dẫn ngươi tới bái kiến."

Thư Thụy thì biết rõ Liễu thị lòng dạ mềm mỏng, lời của Nhị lang cũng hướng về ca ca mình, hai người này còn dễ nói chuyện, quan trọng nhất vẫn là Lục cha... "Ông ấy không nói gì sao?"

"Tức đến mức ngồi trên ghế than ngắn thở dài, nhưng cũng không phản đối lời của mẫu thân. Ông ấy như vậy chính là đã ngầm thừa nhận rồi, nương theo đà mà xuống đài thôi, có điều khó tránh khỏi việc còn phải làm bộ làm tịch một hồi, ra vẻ mặt mày thì mới qua chuyện được."

Lục Lăng nói với Thư Thụy: "Ngươi cũng đừng sợ, ông ấy chắc chắn sẽ không đối xử với ngươi như thế. Giờ đây họ đều cảm thấy là ta làm điều có lỗi với ngươi, bắt cóc ngươi ra ngoài làm mất danh tiết lại không thể trở về nhà được nữa, dù sao cũng không phải là đám người lòng dạ đen tối, đối với ngươi ít nhiều đều sẽ có chút lòng áy náy."

"Cho dù có oán hận có gắt gỏng thì cũng đều nhắm vào ta cả, hoàn toàn không sao hết."

Hai bàn tay Thư Thụy nắm lấy bàn tay to lớn của Lục Lăng, khẽ giọng nói: "Thế thì tủi thân cho ngươi quá."

"Đã là vẹn toàn đôi đường rồi, ta không cảm thấy tủi thân."

Lục Lăng bị đôi bàn tay mềm mại của Thư Thụy xoa nắn làm cho lòng mình cũng mềm xèo theo, y vì hắn mà bàn tính bao nhiêu chuyện, bản thân hắn chịu một chút trận giận dỗi của người nhà thì đã là gì.

"Trời đã tối đen rồi, ngươi cứ đợi tin tức của ta suốt, có phải chưa ăn cơm tối không, có đói không?"

Thư Thụy lại thành thật nói: "Có một chút."

Lục Lăng dỗ dành: "Thế ngươi đi tắm rửa trước đi, ta ra chợ đêm bên ngoài mua ít đồ ăn về cho ngươi, một hồi hai chúng ta cùng ăn."

Ban ngày bận rộn một hồi, trên người Thư Thụy mồ hôi ra sớm đã thấy rít rát dính dính, chỉ vì vướng bận chuyện treo trong lòng nên mới quên mất chuyện này.

Giờ đây tâm trí đã yên ổn trở lại, vốn là người ưa sạch sẽ, vừa nói tới liền cảm thấy không dễ chịu.

Y gật gật đầu, nói với Lục Lăng muốn ăn xiên thịt dê nướng, thịt mực phủ, ngoài ra còn có cổ cánh lòng mề vịt.

Lục Lăng một lời nhận lời ngay, xách hộp thức ăn bước đi như bay ra khỏi cửa.

Thư Thụy nhóm lửa đun ít nước nóng, đến lúc Lục Lăng trở về thì vừa vặn đã tắm rửa xong xuôi.

Lục Lăng cũng vội vã dội tắm một cái, hai người liền cùng nhau đóng cửa ở trong phòng Thư Thụy ăn đồ ăn đêm, tâm cảnh hệt như lâu ngày gặp lại, lại hệt như gương vỡ lại lành.

Ăn chưa được mấy miếng thì tâm trí đã bay bổng, thử làm hai lần những chuyện mà những người trẻ tuổi hò hẹn trong mấy cuốn sách ba xu hay làm.

Môi Thư Thụy hơi đỏ lên, không cho Lục Lăng ăn vặt nằm dính ở trong phòng y ngủ, đuổi một hồi lâu mới đem người gửi trả về lại phòng của chính hắn.

Trong lòng y rạo rực xao xuyến, nhưng cũng sợ những đêm hoa nở trăng tròn thế này, nếu còn ở lại cùng nhau lâu hơn nữa sẽ không khống chế nổi mà làm ra những chuyện không thể cứu vãn được.