Hôm sau, Thư Thụy và Lục Lăng ăn sáng xong ở trong sân. Hai người không chắc người nhà họ Lục có sang hay không, nhưng dẫu cho có người sang thì cùng lắm cũng chỉ là Liễu thị và Lục Ngọc, bởi vì Lục cha còn phải tới quan nha làm việc.

Dù ông không đi, theo đúng lễ tiết của người đọc sách thì ông cũng sẽ không tới gặp riêng Thư Thụy.

Thư Thụy thì không sợ, chỉ là tâm cảnh đã có đôi chút thay đổi, thậm chí so với lần đầu gặp gỡ còn nhiều hơn mấy phần cảm giác khác lạ.

"Ngươi cứ việc yên tâm tới võ quán đi, ta ứng phó được."

Lục Lăng vội vã vâng lời một tiếng, đằng nào tan sở hắn cũng quay về, không tốn bao nhiêu thời gian. Hơn nữa nếu thật sự có chuyện gì thì hôm nay Đơn Tình đã tới cửa tiệm làm việc, tự khắc có người đi báo tin giúp, Thư Thụy cũng chẳng phải chỉ có một mình.

Đặt bát đĩa xuống, hắn liền đi tới võ quán. Đến ngoài đường lớn, hắn lại vô cùng tình cờ chạm mặt cha hắn đang trên đường đi làm.

Phủ nha và võ quán nằm cùng một hướng, chỉ là phủ nha ở khu vực sâu trong thành hơn, còn võ quán thì phải đi tiếp về phía bắc một chút.

Lục cha tự nhiên cũng đã ngó thấy Lục Lăng, ông phẩy tay áo hừ lạnh một tiếng, coi như là đã chào hỏi.

Dưới mắt ông thâm quầng một quầng đen, rõ ràng là đêm qua ngủ không ngon giấc. Nhìn lại Lục Lăng thì tinh thần hăng hái, mặt mày hồng hào, quả thực là một người trên trời một kẻ dưới đất.

Trong lòng Lục cha lại càng thêm không thoải mái, tên nhãi thối này quấy cho trong nhà xáo trộn hết cả lên, bản thân lại chẳng có nửa điểm áy náy hối hận, há chẳng phải làm người ta tức c.h.ế.t hay sao.

Hai người đi về cùng một hướng, không đi cùng đường thì cũng thành cùng đường. Lục Lăng rảo bước nhanh hơn một chút, định bụng đi tách ra khỏi ông. Nào ngờ Lục Lăng đi nhanh, Lục cha cũng rảo bước nhanh hơn đôi chút. Ông mặc một bộ quan bào vạt dài, đi đâu có nhanh được, lại còn phải chạy nhỏ mới đuổi kịp, trông hơi buồn cười.

Lục Lăng bèn dừng bước lại một chút, hắn nói: "Con bỏ tiền ra mua cho nhà một con súc vật rồi sắm thêm cái xe kiệu nhé." Tiết kiệm lần sau đụng mặt lại phải trợn mắt nhìn nhau đi chung đường thế này.

Lục cha đi vài bước mệt muốn đứt hơi, nhưng vẫn chắp hai tay sau lưng, giả vờ làm ra vẻ thong dong.

Nghe thấy lời Lục Lăng nói, trong lòng ông nghĩ thầm tên nhãi hỗn xược này rốt cuộc vẫn có một hai phần áy náy, biết mượn chuyện để cúi đầu. Chỉ là làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho hắn như thế được, lần này hắn gây ra mấy cái chuyện vô pháp vô thiên thế này, kiểu gì cũng phải dạy dỗ cẩn thận cho hắn chừa mới được.

Ngoài miệng ông bèn nói: "Chẳng cần đến tiền của con, trong nhà tự sắm sửa được. Đi bộ đi làm thế này thân thể ta thoải mái."

Giờ đang là đầu thu, tiết trời dần trở nên thu cao khí sảng, còn có thể khoác vác miệng lưỡi vài câu. Đợi qua ít ngày nữa sang đông, sáng sớm trời chưa sáng đã phải đi làm, gió lạnh như d.a.o cắt xói vào mặt, lúc đó để xem có còn thoải mái nổi không.

"Con có tiền chắc? Đã nhận được một lần bổng lộc nào chưa?"

Lục cha trợn tròn mắt, đang định bộc phát giận dữ nhưng còn chưa kịp há miệng thì đã nghe thấy có người gọi một tiếng "Tiểu Lục". Một nam t.ử vóc dáng cao lớn, thân hình vô cùng lực lưỡng bước lên phía trước.

Người này là Lâm Điềm, Quán trưởng của Võ quán Trương Sư.

Hai người gặp mặt, Lâm Điềm thấy Lục cha liền lên tiếng hỏi thăm Lục Lăng.

"Cha ta."

Lâm Điềm thấy Lục cha mặc quan phục liền lịch sự hành lễ, hỏi ra mới biết cha của Lục Lăng là Điển sử Phòng Công ở phủ nha, quả là một sự bất ngờ.

Lục cha ở trước mặt người ngoài, lại thấy là cấp trên của Lục Lăng nên không trút cảm xúc riêng trong nhà ra ngoài, đóng vai vị trưởng bối từ ái, nói vài câu với Lâm Điềm. Đến phủ nha rồi ông mới âm thầm lườm Lục Lăng một cái rồi đi vào làm việc.

"Trước kia quả thực không biết cha của Tiểu Lục ngươi lại là Điển sử đại nhân."

Lục Lăng nói: "Ông ấy cũng mới tới đây nhậm chức thôi."

Hắn không muốn nói nhiều chuyện trong nhà nên chỉ đơn giản trò chuyện vài câu.

Lâm Điềm nhận ra Lục Lăng không thích bàn nhiều nên cũng biết ý không hỏi thêm.

Trong lòng ông ta nghĩ thầm, tính tình sao lại khiêm tốn không khoe khoang đến thế chứ, so với mấy kẻ trong võ quán chỉ hận không thể cho con kiến đi qua cũng biết cha mình làm quan thì khiêm tốn hơn không biết bao nhiêu mà lần.

Phía bên khách điếm, Lục Lăng đi chưa được bao lâu thì Tình ca nhi ăn mặc gọn gàng nhanh nhẹn, từ rất sớm đã đi sang đây.

Thư Thụy nhờ hắn ta trông nom việc kinh doanh nước uống, còn bản thân y thì đi tìm Đồng thợ mộc một chuyến, hẹn gã về việc đóng đồ gỗ cho cửa tiệm. Đồng thợ mộc vốn vẫn đang đợi công việc bên phía Thư Thụy, nay đã chốt xong, ký kết văn khế xong xuôi thì gã lại chở gỗ tới, trước tiên đóng giường thông hàng loạt ở căn phòng phía tây cho Thư Thụy.

Đồ dùng bằng gỗ thì gã tự đóng ở nhà, không phân biệt giờ giấc. Mua riêng đồ gỗ thì chỉ tính giá từng món là xong, không tốn tiền công, vì thế thời gian lại càng linh hoạt hơn.

Thư Thụy làm xong chuyện đồ gỗ cũng không hề rảnh rỗi, lại sang tiệm của Dương Xuân Hoa chọn lựa ga giường, vỏ chăn, rèm cửa cùng mấy đồ dùng trên giường giàn.

Tiệm của nàng có món nào phù hợp thì chốt hết, nếu không có thì nhờ nàng giúp lấy hàng hoặc sang tiệm khác xem xét rồi thu xếp sau.

Đang lúc đầu thu, thời tiết chưa lạnh, buổi đêm đắp một chiếc chăn mỏng là hoàn toàn đủ. Nhưng qua hai tháng nữa vào đông thì phải dùng chăn bông, những thứ này đều phải chuẩn bị sớm, bằng không đợi tới lúc cần dùng mới đi sắm sửa thì nhất định không kịp.

Thư Thụy tính toán trên tầng hai của khách điếm có bốn phòng, thà rằng dùng bốn loài "Mai, Lan, Cúc, Trúc" để trang trí.

Thượng phòng là Mai - Lan, hạ phòng là Trúc - Cúc.

Tính toán xong phong cách đại thể từ trước, việc thu mua đồ dùng trong phòng ngược lại lại có phương hướng rõ ràng hơn.

"Mấy loại hoa văn này đều khá phổ biến, thế nên đồ tốt đồ xoàng đều có cả. Ga giường, vỏ chăn, vỏ gối đều có hai loại làm sẵn, cho dù không có thì cũng có thể chọn xấp vải về làm. Cháu đặt trước thế này sớm, tới lúc đó ta dặn mấy thêu nương dưới tay một tiếng, bên Đồng thợ mộc đóng xong đồ gỗ thì mấy thứ ta cần này cũng sắm sửa xong xuôi cả rồi."

Dương Xuân Hoa bưng một đống xấp vải từ trong kho ra, tỉ mỉ giải thích với Thư Thụy. Hai người thân thiết như thế, tự nhiên nàng sẽ không lừa gạt y.

Thư Thụy tính toán thượng phòng thì chọn chất liệu vải hạng trung để làm đồ đạc trên giường, hạ phòng chọn chất liệu hạng hạ, còn phòng giường thông bên kia thì dùng chất liệu xoàng hơn.

Cũng đừng trách y phân chia tính toán như thế, bài trí mỗi phòng khác nhau thì giá phòng tự nhiên cũng khác nhau, cái gọi là tiền nào của nấy.

"Ta cũng không cần hoa văn quá rườm rà, chất vải chọn màu sắc thanh nhã đôi chút là được, chỉ cần trên mặt nệm thêu hoa văn để phân biệt là xong. Mở cái khách điếm này, quan trọng nhất vẫn phải sạch sẽ, vỏ nệm chọn màu sẫm thì người ta khó mà nhận ra có sạch hay không."

Dương Xuân Hoa nói: "Ngươi không cần hoa văn rườm rà thì tốt quá, như thế tiết kiệm được bao nhiêu sức lực, cũng tiết kiệm được ít tiền.

Chỉ cần đơn giản, không dựa vào số lượng đường thêu nhiều để tạo kiểu dáng, ngược lại đối với kiểu dáng của cùng một loại hoa văn lại càng có yêu cầu cao hơn. Ngươi có mẫu vẽ nào phù hợp thì mang tới đây, ta bảo mấy tú nương và tú ca nhi may áo thêu thêu thùa cho tiệm làm thử hai mẫu cho ngươi xem, ưng ý tay nghề rồi mới giao vải cho họ làm cho ngươi."