Tay nghề thêu thùa của Thư Thụy tính ra không tốt cho lắm, tuy việc khâu vá đơn giản cũng không thành vấn đề, nhưng đối với mấy mẫu hoa văn thêu thùa này thì quả thực không hề tinh thông, chỉ phân biệt được đẹp xấu mà thôi.
Y nói: "Nhất thời đúng là chưa có, trong đầu chỉ mới nghĩ đến bốn đề tài Mai, Lan, Cúc, Trúc."
"Trong tay ta ngược lại có hai cuốn sổ sưu tầm kiểu dáng hoa văn thêu, lấy ra cho ngươi mang về xem xem, chọn được mẫu yêu thích từ trong đó thì dùng, nếu thật sự không có, chê trên thị trường đều là những mẫu không thấy nét độc đáo thì nhờ tú nương vẽ mẫu mới về chọn, chỉ là làm như thế khó tránh khỏi lại phải tốn tiền."
Thư Thụy hỏi Dương Xuân Hoa: "Thế tú nương vẽ mẫu mới thì tính giá thế nào ạ?"
"Tú nương hay tú ca nhi có danh tiếng giá tự nhiên cao, ví như Đinh nương t.ử có thêu kỹ siêu quỷ trong thành chúng ta kìa, nàng ấy mà vẽ cho người ta một mẫu thì trăm tám mươi quan tiền vẫn còn là ít đấy. Tuy nhiên cũng chỉ có những gia đình cực kỳ phú quý mới thưởng thức nổi, chứ muốn mời nàng ấy vẽ mẫu làm thêu thì gia đình bình thường lấy đâu ra tư cách này."
Dương Xuân Hoa nói: "Còn tú nương tú ca nhi bình thường thì vẽ một mẫu cũng chỉ mấy trăm đồng tiền, ít thì trăm mười đồng cũng chịu làm, nhiều thì tự nhiên cũng có số tiền vượt quá một quan. Cái thứ này nếu không có thêu kỹ đặc biệt thì mẫu vẽ rất dễ bị người ta học mót mất, cho nên loại bình thường không đáng tiền."
Thư Thụy ngược lại lại muốn đồ đạc ở khách điếm nhà mình có điểm đặc biệt khác với thông thường, mời tú nương vẽ mẫu riêng biệt chưa từng có trên thị trường cố nhiên là tốt nhất, chỉ là chi phí khó tránh khỏi lại bị nâng cao hơn đôi chút.
Y không nói c.h.ế.t ngay là phải làm thế nào, đáp: "Thế thì để ta lật xem cuốn sổ này trước đã, nếu có mẫu vẽ phù hợp thì chốt luôn, còn không có thì tìm tú nương vẽ theo lời ngươi nói."
Chọn vải xong, ngoài ra còn phải xem đến ruột chăn. Hiện nay ruột chăn thường dùng không ngoài sợi đay, hoa lau, rơm rạ, cỏ tranh, bông vải.
Trong đó ruột chăn bằng sợi đay có hiệu quả giữ ấm kém nhất. Lần trước trên đường đi tới đây, tham giá rẻ nên y từng ở qua một khách điếm trông có phần sập xệ, trong tiệm chính là dùng chăn sợi đay.
Hồi đó còn là nửa đầu năm, buổi đêm gió thổi lạnh ngắt, đóng c.h.ặ.t cửa sổ trong phòng lại rồi mà cuộn tròn cả cái chăn sợi đay lên người cũng không thấy ấm lên nổi, về sau y phải lật hòm xiểng lấy áo bông ra đắp lên người mới ngủ được.
Thư Thụy cảm thấy khách điếm nhà mình nhìn từ bên ngoài trông cũng không đến nỗi nào, sửa sang lại xong xuôi thì không còn thấy sập xệ nữa rồi, lại nằm ở vị trí không quá hẻo lánh trong thành, y bèn không có ý định làm cái khách điếm giá rẻ bình dân nhất. Bởi vậy đồ dùng như chăn đắp này y cũng không dùng loại rẻ tiền không giữ ấm nhất.
Ngay cả trên giường chung hàng loạt, y cũng tính dùng chăn hoa lau, thượng phòng và hạ phòng đều dùng bông vải, rồi nệm lót giường thì dùng nệm rơm, hạ phòng dùng nệm xơ dừa, thượng phòng dùng nệm bông cũ.
Còn mấy thứ như tơ lụa, gấm vóc và lông thú thì khỏi phải tơ tưởng, đó là ngày lành đại phú đại quý mới sống nổi, khách điếm nhỏ chỉ cần không để khách trọ bị lạnh là tốt lắm rồi, không dùng nổi sự xa xỉ như thế.
Thư Thụy chôn chân ở tiệm của Dương Xuân Hoa mất hơn nửa ngày, chọn định xong không ít xấp vải, trước tiên đặt cọc hai quan tiền.
Tuy Dương Xuân Hoa nói ở ngay bên cạnh không cần lấy cọc, nhưng Thư Thụy cảm thấy người ta phải giữ hàng cho mình, đồ y đã nhắm tới thì không bày ra cho người khác chọn mua nữa, bản thân mình vẫn nên đưa tiền cọc mới thích hợp.
Trở về khách điếm, y đi từ cửa trước vào thì thấy Tình ca nhi đang bê bưng khay bưng một chén chè trôi nước hoa quế.
"Ta đang định sang bên chỗ Xuân Hoa tỷ gọi ngươi đấy, có một vị nương t.ử họ Lục tới tìm ngươi. Người ta thấy ngươi không có nhà định đi về, bảo không quấy rầy ngươi bận việc, ta thấy bà ấy còn xách một giỏ hoa quả, e là tìm ngươi có việc nên bảo bà ấy ngồi trước, thế là mau chân đi gọi ngươi về xem một cái."
Thư Thụy đáp lời một tiếng, nghĩ bụng quả nhiên vẫn có người tới. Y bảo Tình ca nhi cứ tự đi bận việc, bản thân nhanh bước đi vào trong phòng.
"Thiều ca nhi."
Liễu thị thực ra mới chỉ có hai ngày không qua khách điếm của Thư Thụy chơi. Bà ở phủ Triều Tịch ngoài mấy cha con già trẻ họ Lục kia ra thì cũng chỉ quen biết Thư Thụy. Bình thường rảnh rỗi cuồng chân ở trong nhà thì lại mò sang đây chơi nhìn Thư Thụy làm đồ ăn, vốn dĩ vô cùng hòa thuận.
Vì chuyện ngày hôm qua nên hôm nay lại tới, làm cho bà thấy ngượng ngùng không ít, nhất là khi lại nhìn thấy Thư Thụy lần nữa, trong lòng vừa thấy tội nghiệp cho cảnh ngộ của y, lại vừa có chút nảy sinh hổ thẹn.
Chỉ sau một đêm, mối quan hệ đã thay đổi một trời một vực, làm sao mà không thấy kỳ lạ cho được.
Bà vốn ngượng ngùng không muốn sang nhà ở bên này, nhưng Nhị lang lại khuyên bà sang ngồi chơi cũng tốt. Cha tạm thời chưa mở miệng bảo đại ca dẫn người tới ra mắt chính thức, nếu bà qua lại đi lại đôi chút thì cho dù không nói rõ ra cũng làm cho lòng người ta yên ổn hơn.
Chẳng nhẽ trước kia còn hăng hái sang chơi, vì chuyện đó mà nhất quyết không đặt chân tới cửa nữa, há chẳng phải làm người ta hiểu lầm là trong nhà đều không thích y sao.
Liễu thị nghĩ cũng thấy đúng là đạo lý này, suy cho cùng cũng là Đại lang nhà mình có lỗi với người ta, sao lại còn để người ta phải suy nghĩ nhiều rồi sợ hãi cho được. Thế là bà xách giỏ hoa quả, vẫn chai mặt đi sang.
Trông thấy Thư Thụy đi vào, bà khá gượng gạo đứng dậy khỏi chiếc ghế mà Tình ca nhi rót trà bưng ghế cho, nhất thời không giống một vị trưởng bối mà lại giống như một đứa trẻ làm sai chuyện vậy.
"Bá mẫu tới rồi ạ."
Thư Thụy thấy bà rõ ràng không còn thoải mái như trước, trong lòng cũng nảy sinh vài phần cảm nhận khác với trước kia, nhưng trên mặt vẫn vẹn toàn đồn đãi chào hỏi bà nhiệt tình như thường lệ.
"Tình ca nhi có rót trà cho bá mẫu không?"
"Uống rồi uống rồi. Ta ra chợ mua ít quả tươi, mang sang cho ngươi ăn thử một chút. Vốn định không quấy rầy ngươi bận việc, tiểu nhị nhà ngươi lanh lẹ quá, thoắt cái là đi gọi ngươi về ngay."
Liễu thị vừa nói vừa đưa một giỏ hoa quả sang tay Thư Thụy, bên trong đựng hai chùm nho to, còn có ít nhãn, nghĩ chắc là đã cẩn thận lựa chọn.
Thư Thụy nhận lấy giỏ quả, vội nói: "Bá mẫu sang chơi là được rồi, sao còn mang hoa quả tươi đắt đỏ thế này. ta chỉ ở cửa tiệm bên cạnh chọn hai loại vải thôi, vốn cũng không bận gì."
Lục Lăng vẫn chưa chính thức dẫn y tới nhà bái kiến, cũng không biết hai người đã thông đồng khí cầu với nhau chưa, Liễu thị cũng không tiện vạch trần, bèn nương theo câu chuyện mà nói: "Có phải muốn làm áo thu không? Dạo này ta rảnh rỗi thì cũng là rảnh rỗi, vừa vặn làm cho ngươi hai bộ quần áo để mặc."
"Cũng không phải làm quần áo ạ, cửa tiệm sửa sang cũng sắp xong rồi, hôm nay chốt xong Đồng thợ mộc đồ gỗ, nhân lúc này cũng chọn luôn đồ đạc trên giường trong các phòng khách điếm, tới lúc đó khỏi tốn thời gian kéo dài quá lâu."
Thư Thụy biết Liễu thị có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn mang hoa quả tươi tới thăm y, lại còn muốn làm quần áo cho y, trong lòng ít nhiều đều động lòng. Y nói: "Hôm qua Lục Lăng còn cho ta xem bộ quần áo mới mà bá mẫu làm cho hắn, thích thú vô cùng, chỉ là xót bá mẫu làm thêu thùa hại mắt lắm."
"Hồi trẻ làm nhiều đôi chút nên có hơi hại mắt thật, nhưng giờ thêu ít lại thế này thì cũng không sao cả."
Liễu thị rốt cuộc cũng từ miệng Thư Thụy mới biết Lục Lăng thích bộ quần áo bà làm. Tuy vốn biết Thư Thụy khéo ăn khéo nói nhưng bà vẫn thấy vui mừng. Nếu không phải Lục Lăng nhắc tới với y thì sao y lại biết bà làm quần áo cho Đại lang chứ.
Thư Thụy sợ Liễu thị không tự nhiên bèn nói: "Sớm đã nghe hắn nói tay nghề thêu thùa của bá mẫu vô cùng giỏi, hôm qua thấy cây tùng xanh trên quần áo hắn thêu sống động như thật là ta đã biết sự lợi hại rồi. Nếu bá mẫu có thời gian rảnh, hay là giúp ta chọn lựa mẫu vẽ xem sao."
Y đặt hai cuốn sổ Dương Xuân Hoa đưa cho y lên bàn, muốn cùng Liễu thị lật xem: "Ta chọn vải màu trơn để làm mặt nệm, muốn thêu một mẫu hoa văn trên đó, lấy bốn đề tài Mai, Lan, Cúc, Trúc. Bá mẫu biết thêu thùa lại có nhãn quan tốt, nhất định có thể giúp ta đưa ra vài ý kiến."
Liễu thị nghe lời Thư Thụy nói, quả nhiên nảy sinh hứng thú.