Lục Lăng vỗ nhẹ lên vai Thư Thụy để trấn an, hai tai chú tâm lắng nghe động tĩnh. Bất chợt, hắn lách người một cái thật bén nhạy, dựa theo hai tiếng sột soạt nhỏ vụn liền dùng hai ngón tay kẹp c.h.ặ.t lấy cái đuôi của sinh vật nhỏ đang định lủi trốn vào trong viện.

Một tiếng “rắc” giòn giã vang lên, Lục Lăng ra tay dứt khoát, vặn gãy cổ con rắn kia.

Hắn quay trở lại trước mặt Thư Thụy, dịu giọng nói: “Không sao rồi.”

Lồng n.g.ự.c Thư Thụy vẫn còn đập thình thịch liên hồi, mồ hôi lạnh rịn ra trên người còn chưa tan đi, y run giọng bảo với Lục Lăng: “Cánh tay ta đau quá, hình như bị c.ắ.n một cái rồi.”

Đôi đồng t.ử của Lục Lăng co rụt lại, hắn giấu phắt con rắn c.h.ế.t ra sau lưng, nhanh ch.óng rút ra một cây hỏa chiết t.ử*, tụ chút ánh sáng yếu ớt lên cánh tay Thư Thụy.

(*) Hỏa chiết t.ử: Dụng cụ đ.á.n.h lửa bằng ống giấy cuộn c.h.ặ.t thời cổ đại, khi dùng chỉ cần thổi nhẹ là lên lửa.

Chỉ thấy trên cẳng tay trắng trẻo mịn màng hiện lên hai cái lỗ nhỏ nhìn đến phát khiếp, lúc này đang rỉ m.á.u tươi ra ngoài.

Nhìn thấy rõ mồn một hai dấu răng rắn, Thư Thụy cảm thấy cái đau lúc này chỉ là chuyện thứ yếu, nỗi sợ hãi trong lòng đã sớm chiếm thế thượng phong.

Mũi y cay cay, thấy có ánh sáng liền gượng nén nỗi lo âu, sốt sắng muốn nhìn xem con rắn vừa c.ắ.n mình là loại rắn gì, liệu có độc hay không.

Y ngoảnh đầu tìm quanh quất trên đất mà chẳng thấy bóng dáng con rắn c.h.ế.t đâu, nhưng ngay chỗ vết thương chợt truyền đến một cảm giác ấm áp lại mềm mại. Y quay mắt nhìn lại, kinh ngạc thấy Lục Lăng đang nắm lấy cánh tay y, cúi đầu ghé môi hút m.á.u độc từ chỗ bị rắn c.ắ.n ra ngoài.

Thư Thụy cuống quýt cả lên, định rút tay về, ngặt nỗi sức lực của y làm sao địch lại Lục Lăng.

“Nếu có độc thì biết làm sao! Ngươi đừng có…”

Lục Lăng nhổ ngụm m.á.u vừa hút ra đi, nhanh nhẹn rút chiếc khăn tay của Thư Thụy ra, thắt thật c.h.ặ.t vào vị trí cách vết thương trên cánh tay thuôn dài chừng ba thốn.

“Đừng sợ.”

Dứt lời, Lục Lăng liền nghiêng người ôm ngang Thư Thụy lên.

Đến khi Thư Thụy kịp phản ứng lại thì người đã ở ngoài con hẻm rồi.

Y biết Lục Lăng muốn đưa y đi tìm đại phu, có điều… mặt y đỏ bừng lên, lý nhí nhắc nhở Lục Lăng: “Ta bị c.ắ.n ở tay, chứ có phải chân đâu…”

“Ngươi đi chậm quá.”

Lời của Lục Lăng tan vào tiếng gió vun v.út bên tai. Thư Thụy vốn còn nghĩ bụng mình đi bộ đâu có chậm, nhưng nhìn thấy những chiếc l.ồ.ng đèn bên đường cứ loang loáng lướt qua, chỉ để lại một vệt sáng mờ ảo giống như sao băng chợt xẹt qua trên trời, y lập tức ngoan ngoãn công nhận lời Lục Lăng.

Đầu óc y choáng váng m.ô.n.g lung, chẳng biết là bản thân đã trúng độc rắn hay là do Lục Lăng bế y chạy quá nhanh.

Trong đầu y nghĩ ngợi lung tung bén rễ, nếu như mình trúng độc rắn mà c.h.ế.t thì coi như cũng thanh thản; Nếu như không c.h.ế.t mà phải cưa tay cắt chân, thì biết phải làm sao đây?

Mà thực ra nếu có c.h.ế.t thì cũng chẳng thanh thản nổi, y vẫn còn muốn sống thêm nhiều năm nữa kia mà.

Quán trọ mới sửa sang được một phần đầu, dở dang không đi đến đâu thì chẳng giống một chuyện hoàn chỉnh; bản thân y đang độ tuổi xuân xanh, còn chưa từng được trải qua cảnh hạnh phúc viên mãn… Lại còn Lục Lăng nữa, không phải hắn sẽ tưởng mình trở thành góa phu sao~

Trong lúc Thư Thụy đang nghĩ ngợi hỗn loạn, hai người thế mà đã tới y quán.

“Y quán của chúng ta đã đóng…”

Tiểu d.ư.ợ.c đồng của Đức Hinh y quán đang kiễng chân trên chiếc ghế đậu, chuẩn bị gỡ chiếc l.ồ.ng đèn treo dưới mái hiên trước cửa xuống để tắt lửa đóng cửa tiệm.

Lời còn chưa dứt, Lục Lăng đã nôn nóng buông vài chữ ngắt lời cậu nhóc: “Y bị rắn c.ắ.n.”

Tiểu d.ư.ợ.c đồng thấy vậy liền vội vàng nhảy từ trên ghế xuống, gọi lớn vào trong nhà: “Sư huynh, sư huynh huynh mau ra đây đi! Có người bị rắn c.ắ.n rồi!”

Nghe thấy tiếng gọi, Chu đại phu trước đó từng xem bệnh đau đầu cho Lục Lăng vội vã chạy ra ngoài.

bấy giờ Lục Lăng mới cẩn thận đặt Thư Thụy ngồi xuống ghế.

Chu đại phu nhìn thấy cánh tay Thư Thụy đã được buộc garô, nét mặt nghiêm nghị bấy giờ mới giãn ra đôi chút: “Xử lý vết thương tốt lắm, m.á.u cũng đã nặn bớt rồi, buộc c.h.ặ.t như thế này sẽ làm chậm tốc độ tuần hoàn của dòng m.á.u đã tiếp xúc với răng rắn.”

“Bị loại rắn nào c.ắ.n vậy?”

Đầu óc Thư Thụy vẫn còn hơi váng vất, nghe hỏi thì ngẩn người ra. Y liền nghĩ bảo sao dọc đường đi cứ có cảm giác đã quên mất chuyện hệ trọng gì, hóa ra là quên khuấy việc chưa kịp nhìn xem đó là con rắn gì!

Động tác của Lục Lăng thực sự quá nhanh, y còn chưa kịp liếc mắt nhìn con rắn kia lấy một cái. Đừng nói là y có biết con rắn đó để gọi tên ra hay không, mà ngay cả việc mô tả hình dáng nó ra sao y cũng chịu c.h.ế.t.

Chu đại phu thấy vẻ mặt khó xử của Thư Thụy, chân mày lại nhíu c.h.ặ.t: “Chẳng lẽ lại không…”

“Ở đây.”

Lời của Chu đại phu còn chưa dứt đã bị Lục Lăng lên tiếng cắt ngang.

Hai người nghe tiếng liền không hẹn mà cùng nhìn về phía gương mặt đang căng thẳng của Lục Lăng, chỉ thấy hắn thò tay rút ra một con rắn dài mềm nhũn đang rủ xuống từ bên thắt lưng sau lưng.

“...”

Chu đại phu kiểm tra con rắn c.h.ế.t một lượt rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Đây chỉ là con rắn hoa cải bình thường thôi, không có độc đâu. Có điều các ngươi không nắm chắc mà kịp thời chạy đến đây, như vậy là rất tốt.”

Thư Thụy lớn lên ở nông thôn, mùa hè ra ngoài thỉnh thoảng cũng bắt gặp rắn, y cũng nhận ra đó là một con rắn hoa cải, tảng đá đè nặng trong lòng theo đó mà rơi xuống.

Loại rắn này không những không có độc, mà những ai chuộng món ngon vật lạ trên núi còn đặc biệt thu mua về để hầm canh ăn.

Thư Thụy có chút sợ thứ bò sát đó, cho dù là loại không độc ăn được thì y cũng chẳng dám chạm vào nửa phân.

Hôm nay trong cảnh tối tăm như thế bị rắn c.ắ.n một cái, dẫu có là nằm mơ thì cũng đủ khiến y sợ tới mức vã mồ hôi hột, may mắn là rắn không có độc.

Chu đại phu vừa sát trùng cho Thư Thụy, vừa băng bó lại vết thương, vừa hỏi y làm sao mà lại bị rắn c.ắ.n.

Chương 37 - Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia