Thư Thụy cũng không giấu giếm, kể lại ngọn ngành câu chuyện cho Chu đại phu nghe.

“Nhà cũ lâu ngày không có người ở là nơi dễ sinh rắn rết nhất, nay qua mùa xuân thời tiết ấm lên, chúng nó lại càng hoạt động nhiều hơn.”

Chu đại phu bảo: “Ngươi cầm hai gói t.h.u.ố.c đuổi côn trùng rắn rết này từ chỗ ta về, rắc vào các ngóc ngách trong nhà. Lũ chuột bọ này kia c.h.ế.t rồi thì dọn sạch đi, như vậy cũng sẽ không dẫn dụ rắn rết bên ngoài bò vào kiếm ăn nữa.”

Thư Thụy liên tục gật đầu, dẫu Chu đại phu không nói thì y cũng định bụng xin t.h.u.ố.c đuổi rắn rết từ chỗ hắn ta.

Nếu không xử lý cho thật t.ử tế, làm sao y dám an tâm dọn vào tiệm mà ở cơ chứ.

Một phen nhốn nháo qua đi, đến khi cầm t.h.u.ố.c bước ra khỏi y quán, mưa tuy đã tạnh nhưng đêm cũng đã về sâu.

Vốn dĩ giao hẹn là sửa xong nhà bếp sẽ tự nấu cơm tối ăn, thế nhưng phen này đôi bên cũng chỉ đành ăn tạm mỗi người một bát mì ở một sạp ăn nhỏ chưa dọn hàng ngoài phố.

Lục Lăng ăn mà dường như chẳng biết mùi vị ra sao, hắn cứ đăm đăm nhìn vào cánh tay trái của Thư Thụy: “Đau không?”

Thư Thụy nhìn theo ánh mắt của hắn, biết hắn đang hỏi thăm vết thương của mình.

“Không đau. Y thuật của Chu đại phu cao minh lắm, lúc nãy khi sát trùng tuy có hơi đau một chút, nhưng hắn đã bôi t.h.u.ố.c mỡ giảm đau rồi, bây giờ không còn cảm giác gì nữa, chỉ cần vài ngày là khỏi thôi.”

“Ừm.”

Lục Lăng đáp một tiếng, lại lầm bầm thêm một câu: “Chu đại phu còn rất trẻ.”

Thư Thụy nghe câu nói đầu không hai đuôi không ba của Lục Lăng thì chân mày khẽ động, chẳng hiểu hắn có ý gì. Y gặng hỏi nhưng hắn lại không mở miệng nữa, cứ thế vùi đầu vào ăn mì.

Trở về quán trọ, Thư Thụy thắp liền một mạch ba bốn ngọn đèn dầu mới chịu thôi. Hôm nay vội vàng quá y chưa kịp mua chao đèn, ngày mai nhất định phải đi sắm mấy chiếc l.ồ.ng đèn mang về treo hai chiếc ngoài sân viện, dẫu có tốn thêm chút tiền dầu đèn thì cũng không thể để tối om như thế nữa.

Lục Lăng rắc bột t.h.u.ố.c đuổi rắn rết mang từ y quán về vào khắp các ngõ ngách trong quán trọ, rồi lại vác mấy tấm ván gỗ từ phía gian phòng khách cũ xuống.

Lúc nãy sở dĩ hắn không thắp đèn là vì bận đi tìm ván gỗ. Trong buồng lớn phía đông trống huơ trống hoác, càng khỏi nói tới giường chõng đệm chăn. Đêm nay đi ngủ không có giường thì cũng chớ, bản thân hắn nằm thẳng cẳng dưới sàn nhà thì chẳng sao, ngặt nỗi ngày mưa hơi lạnh bốc lên từ mặt đất nặng nề, Thư Thụy là một ca nhi cơ thể mảnh mai sao mà chịu đựng cho thấu.

“Hiện tại hai gian buồng phía đông đã dọn dẹp xong xuôi rồi, sau này ta sẽ ở gian bên trái này, ngươi ngủ ở gian bên phải nhé.”

Thư Thụy định phụ nhặt ván gỗ để lát xuống đất, vừa sắp xếp giao hẹn với Lục Lăng.

Lục Lăng e dè vết thương trên tay y nên không đưa ván gỗ cho y làm.

Hắn nhìn đăm đăm vào khuôn mặt vàng vọt lại đem nhẻm của Thư Thụy dưới ánh đèn dầu vàng ấm áp, nghĩ đến cẳng tay trắng trẻo mịn màng nhìn thấy lúc nãy, rõ ràng là hai màu sắc hoàn toàn khác biệt.

Hắn hỏi: “Mặt ngươi sao lại đen thế này?”

“Ta đang nghiêm chỉnh nói chuyện với ngươi cơ mà, sắc mặt ta sầm sì khi nào chứ.”

“Ta nói là da mặt đen, chứ không bảo ngươi sưng sỉa mặt mày.”

Lục Lăng nói: “Cánh tay của ngươi đâu có như thế này.”

Trong lòng Thư Thụy “thịch” một tiếng, theo bản năng đưa tay che tà áo khoác ngoài của tay áo lại.

Lúc rời khỏi Bạch gia, y vẫn còn cẩn thận bôi loại phấn sáp giống hệt như trên mặt lên cả hai cánh tay. Chỉ là về sau dọc đường đi thời tiết nóng nực, buổi tối tắm rửa lau chùi phấn cứ bết dính vào trong lớp áo lót rất bẩn thỉu. Y lại nghĩ bụng y phục của mình vốn dĩ được mặc kín kẽ, chú ý một chút không vén tay áo lên là được, thế nên mới không dày vò cơ thể nữa.

Ai mà ngờ hôm nay lại đột nhiên xảy ra chuyện cớ sự này.

Qua những ngày chung đụng vừa qua, y cảm thấy Lục Lăng quả thực có chút không giống với những nam t.ử bình thường. Đó không phải là kiểu cười nhạo thầm kín sau lưng bảo đầu óc hắn bị hỏng, mà là dường như hắn trông người không nhìn mặt.

Hai người ngày ngày ở bên nhau, y cũng chưa từng thấy hắn có nửa khắc chê bai diện mạo này của y.

Thư Thụy cảm thấy phẩm tính này của hắn vô cùng đáng quý.

Y cũng từng nghĩ, có lẽ bản thân mình có ra sao đối với Lục Lăng cũng chẳng hề gì, y hoàn toàn có thể dùng dung mạo thật sự để đối diện với hắn.

Thế nhưng cuộc sống đâu phải chỉ thuần túy có hai người bọn họ trải qua. Nếu y mang một gương mặt quá đỗi diễm lệ đi kinh doanh một quán trọ, dẫu cho cơ nghiệp đã đứng vững vàng thì còn dễ nói, chứ lúc này đây thân cô thế cô, không quyền không thế cũng chẳng có thân thích bầu bạn mà lại sở hữu một dung nhan như vậy, e là sẽ chuốc lấy biết bao nhiêu tai vạ phiền phức.

“Người chốn làng quê dãi nắng dầm sương, không giống như các vị tiểu thư ca nhi nơi thành thị lầu son gác tía chẳng bước chân ra đến cửa, khuôn mặt bị nắng rám đen đi chẳng phải là chuyện thường tình sao. Cánh tay ống chân quanh năm suốt tháng giấu kín dưới lớp tay áo ống quần, tự nhiên phải khác với da mặt rồi.”

Thư Thụy nghĩ đến việc Lục Lăng vừa mới giúp mình đuổi rắn lại còn đưa mình tới y quán, vậy mà bản thân lại thốt lời lừa dối hắn, không khỏi có chút ái ngại chột dạ, liền lảng mắt đi không nhìn hắn nữa.

Lục Lăng nghe vậy thì im lặng một lát, cảm thấy lời này cũng không phải là không có lý.

Hắn bảo với Thư Thụy, sau này kiếm được tiền sẽ mua cho y loại phấn sáp tốt nhất, rồi lại không nhịn được mà liếc nhìn cánh tay y: “Mỗi ngày ta bôi t.h.u.ố.c cho ngươi.”

“Ngày mai là khỏi hẳn rồi, đâu đến mức phải bôi t.h.u.ố.c mỗi ngày chứ.”

Gương mặt Thư Thụy khẽ ửng hồng, xoay người sang giành lấy ván gỗ trong tay Lục Lăng: “Mau mau trải giường thôi.”

Lục Lăng khẽ nghiêng người, không chịu giao ván gỗ cho y: “Tại sao chúng ta không ngủ chung một phòng, lại phải chia làm hai buồng ở?”

Phen này đến cả vành tai của Thư Thụy cũng đỏ rực lên cả lượt.

Lúc này y mới chịu ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Lục Lăng, trông thấy vẻ mặt thẳng đuột, ngây ngô của đối phương, y gặng hỏi: “Ngươi nói xem vì sao?”

Lục Lăng nhìn Thư Thụy, im lặng không đáp.

“Bởi vì chúng ta vốn dĩ không phải là…”

Lời của Thư Thụy còn chưa dứt, chân mày của Lục Lăng đã nhíu c.h.ặ.t lại thấy rõ: “Ngươi lại thế nữa rồi.”

“...”

Thư Thụy nói: “Nếu ta bảo chúng ta không phải phu thê, so với việc bảo thực ra chúng ta đang lén lút trốn gia đình tư bôn ra ngoài, ngươi tin cái nào hơn?”

Lục Lăng thầm nghĩ cả hai câu chẳng phải đều có ý bảo bọn họ không phải là phu thê sao, đúng là một câu hỏi xảo quyệt.