“Trước đó ngươi còn bảo chúng ta là biểu huynh đệ, người trong nhà muốn hai đứa mình thành gia lập thất.”
“Phải đấy, lúc trước ta có thể bảo chúng ta là phu thê, lúc sau lại có thể nói chúng ta là biểu huynh đệ, giờ đây cũng có thể bảo chúng ta là không mai mối không sính lễ lén lút tư bôn ra ngoài. Qua đó đủ thấy con người ta mở miệng ra là dối trá ngập tràn, nhiều lời nói chẳng thể tin hoàn toàn được đâu.”
Thư Thụy nghiêm túc dẫn dắt: “Cho nên, Lục Lăng à, ngươi nên dựa vào con tim và bản năng của mình mà phán đoán, chứ đừng nghe người ta nói cái gì là tin cái đấy.”
Qua những ngày chung đụng vừa qua, Thư Thụy cảm thấy Lục Lăng là một nam t.ử rất tốt, ít ra trong số những nam t.ử y từng thân cận quen biết ở nửa đời trước, hắn đã là người có phẩm tính và đức độ vô cùng xuất chúng rồi.
Mấy ngày nay nếu không có hắn, chẳng biết bản thân y phải chuốc thêm bao nhiêu chuyện khốn đốn nữa.
Y không muốn thốt ra những lời lạnh lùng làm Lục Lăng phải phiền lòng, nhưng cũng không nguyện lòng thấy hắn tự trói buộc mình vào cái tư tưởng sai lầm rằng hắn là trượng phu của y, để rồi vô cớ gánh vác bao nhiêu trách nhiệm và chịu đựng những gánh nặng vốn dĩ không đáng có.
Lục Lăng lặng im nhìn Thư Thụy, nghe y nói một tràng dài, ánh mắt ngược lại còn trở nên dịu dàng hơn mấy phần.
“Ta biết rồi.”
Bịa chuyện mập mờ thì dễ, mở miệng là nói được ngay, nhưng cách đối nhân xử thế thì lại chẳng dễ gì che giấu.
Những ngày qua hai người ở bên nhau, hắn cảm thấy đôi khi Thư Thụy nói năng quả thực rất khó nghe. Nói thì nói thế thôi, chứ hắn chưa từng thấy y làm bất cứ chuyện gì không tốt với mình, ngược lại còn sợ hắn lạnh sợ hắn đói, hết lòng quan tâm săn sóc hắn.
Ngay như lúc này đây, y vẫn đang lo nghĩ cho hắn, sợ hắn mất đi trí nhớ rồi bị kẻ có tâm địa xấu lợi dụng nên mới giải thích những điều này.
Nếu bọn họ thực sự là những người không quen không biết, việc gì y phải tốn công tốn sức đến mức này.
Lùi một vạn bước mà nói, nếu chẳng may ban đầu họ thực sự là những người xa lạ, vậy thì hắn cũng sẽ biến cả hai thành người có quan hệ với nhau.
Trên đời này, một ca nhi như A Thiều chắc là chẳng có mấy người, hơn nữa hắn ở cạnh y cảm thấy vô cùng thoải mái. Điều này không liên quan đến việc có trí nhớ hay không, mà chính là “bản năng” giống như lời A Thiều đã nói.
Thư Thụy nhìn đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng, ngờ nghệch của đối phương chợt bừng sáng lên, y liền chẳng biết cái đầu dưa hấu của tên này lại đang xoay chuyển theo hướng nào rồi.
Cái gọi là “biết rồi” của hắn rốt cuộc là biết cái gì cơ chứ.
“Để ta làm.”
Tâm trạng của Lục Lăng tốt đến lạ kỳ, hắn thoăn thoắt bắt tay vào lót chiếc sập gỗ.
Thư Thụy ngẩn người: “Vậy chúng ta tự lót phòng của mình đi chứ…”
Chẳng buồn nói đến chuyện một quán trọ to đùng thế này, nhưng dẫu sao trước kia cũng là nơi kinh doanh chỗ nghỉ chân cho người ta trú ngụ, ai mà ngờ nổi mấy gian buồng như vậy, đến cuối cùng lại chẳng còn dư lại nổi một chiếc giường hay cái sập nào.
Thư Thụy lót mấy tấm ván gỗ làm chỗ ngả lưng, dựng tạm bốn cọc gỗ lên rồi căng một tấm màn giường, trong lòng thầm nghĩ trước mắt vẫn còn một khoản chi tiêu lớn đang chờ mình phía trước.
Mấy gian phòng khách phải đóng giường, gian buồng lớn phía tây cũng phải đóng, tính toán sơ qua thế này chẳng phải lại là một khoản xuất lớn sao.
Hôm nay thanh toán tiền bên quán trọ kia mất bốn trăm năm mươi văn, mua sắm một mớ đồ đạc cho nhà bếp lại tốn hơn ba quan tiền nữa.
Thời nay kỹ nghệ luyện sắt đã tiến bộ vượt bậc, giá cả đồ sắt không còn đắt đỏ như xưa, nồi sắt cũng đã đi vào nhà của bách tính tầm thường, nhưng dẫu sao đó vẫn là vật giá trị. Một chiếc nồi sắt lớn kiểu gì cũng phải tốn tới hai quán tiền, y đã chọn mua loại có giá rẻ mạt nhất rồi đấy.
Chiếc nồi sắt đã chiếm mất một phần lớn, mấy món đồ lặt vặt khác mỗi thứ một vài chục văn hay một trăm văn, tách riêng ra thì thấy không đắt, nhưng gộp chung lại một chỗ thì đúng là một khoản hoa hao không hề nhỏ.
Thư Thụy tắm táp một trận thoải mái, lại còn ngâm chân nước nóng, rồi vui vẻ khoanh chân ngồi lên sập.
Y rải toàn bộ số tiền còn lại trên người ra trên tấm ga giường, đếm đi đếm lại mớ bạc vụn và tiền đồng, hiện tại trong tay chỉ còn vỏn vẹn chín quan sáu trăm văn.
Thư Thụy không khỏi đau đầu, đây mới chỉ là sửa sang được ba gian phòng ốc, còn chưa kịp sắm sửa gia cụ gì đáng giá mà đã tiêu tán mất một nửa số tiền rồi. Những ngày tháng sau này nếu không có nguồn thu nhập nào vào túi thì thật là khốn đốn gay go.
Chưa nói đến chuyện sửa sang lại toàn bộ cửa tiệm, ngay cả chi phí sinh hoạt e là cũng thành vấn đề.
Cũng may y là người biết tính toán, trước đó chỉ mua năm trăm viên ngói, chứ nếu đòi mua hết toàn bộ ngói lợp một lượt thì hôm nay đã lâm vào cảnh thắt lưng buộc bụng rồi.
Thư Thụy lập tức ngửa người nằm vật xuống sập, nhìn lên đỉnh màn trướng mà thở hắt ra một hơi nặng nề, thầm tính toán xem trước tiên nên kiếm cái nghề ngỗng gì để làm ra tiền mới tốt.
Chỉ là y còn chưa kịp nghĩ ra, cơ thể rã rời sau một ngày bận rộn vất vả khi được thả lỏng thế này, chẳng mấy chốc đã không chống cự nổi mà chìm vào giấc ngủ.
Cũng chẳng thể trách y như vậy được, sáng sớm nay đã thức dậy từ khi nào, đến tối lại bị rắn c.ắ.n mất đi ít m.á.u, làm sao mà không mệt mỏi thèm ngủ cho được.
Trong đêm sâu, tiếng mưa rơi tí tách trên lớp ngói đầu nhà, bên ngoài đường phố chốc chốc lại vọng vào một tiếng gõ mõ cầm canh của phu điếm.
Lục Lăng nằm nghiêng trên sập, hắn nhìn về hướng căn buồng của Thư Thụy, xem chừng ngủ rất muộn.
Ngày hôm sau, Thư Thụy vẫn thức dậy sớm như thường lệ.
Sau khi rửa mặt chải tóc xong xuôi, y vừa vặn nhóm lửa lên thì nghe thấy từ con hẻm phía sau vang lên tiếng rao của gánh hàng bán rau. Y mở cửa sau bước ra ngoài, thấy trong ngõ cũng có vài hộ gia đình mở cửa ra mua rau.
Thư Thụy chọn mua hai củ cải trắng, lại lấy thêm một mớ rau xanh có phần lá non giòn mơn mởn, kèm theo vài cọng hành hoa và ngò rí.
Nhìn mớ rau củ kia thấy quả thực tươi ngon, nếu không phải được hái từ vườn từ lúc trời chưa hửng sáng thì cũng là loại được chuẩn bị từ tối qua.
Thư Thụy thấy gã bán rau nói chuyện vô cùng thân thuộc với những bà lão và phu lang trong ngõ ra mua rau, bèn mở lời hỏi: “Ngày nào ngươi cũng tới con hẻm này bán rau sao?”
“Tới chứ ca nhi, hôm nào ta không tới thì cha ta cũng tới. Trông ngươi mặt mũi lạ lẫm, chắc là lần đầu mua rau chỗ ta nhỉ?”