"Ta ngủ phòng bên cạnh."

"Cửa sổ phòng bên cạnh bị cháy rồi."

"Nằm dưới đất."

"Có chuột."

Ta chằm chằm nhìn hắn: "Ngươi thống lĩnh mười vạn Bắc quân mà lại sợ chuột sao?"

Kỳ Chiếu Dã mặt không đổi sắc: "Sợ." Câu này đến chính hắn nói ra e rằng cũng chẳng tin nổi.

Rốt cuộc ta vẫn không đi. Trạm ngựa chỉ còn duy nhất một chiếc giường có thể nằm ngủ, ta ngủ ngoài cùng, khoảng trống ở giữa đủ để nhét thêm một người nữa.

Nửa đêm trời đổ sấm sét. Lúc ta mở mắt ra, Kỳ Chiếu Dã cũng đang tỉnh táo. Bên ngoài cửa sổ chớp lóe lên một cái, hắn nhìn ta, ta cũng nhìn hắn. Trong đầu ta đột nhiên nảy ra một câu hỏi: Nếu như người đang nằm ở đây lúc này là Lương Hoài Cẩn, hắn cũng sẽ nhìn huynh ấy như thế này sao?

Suy nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến ta thấy khó chịu trong lòng trước. Ta vội vàng xoay người qua chỗ khác. Tiếng sấm tiếp theo đ.á.n.h rầm xuống, Kỳ Chiếu Dã hỏi: "Đếm ô cửa sổ sao?"

Cả người ta khựng lại: "Cái gì?"

"Chẳng phải ngươi sợ sấm sao?"

"Ta không sợ."

Hắn cúi đầu: "Thế ngươi nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta làm gì?"

Ta cúi đầu nhìn theo, chẳng biết từ lúc nào tay mình đã túm c.h.ặ.t lấy gấu tay áo của hắn thật. Ta vội vàng buông ra: "Nằm mơ thôi."

"Ồ." Hắn đưa tay áo về phía ta thêm một chút, "Thế thì tiếp tục đi."

Ta trừng mắt nhìn hắn. Kỳ Chiếu Dã mỉm cười, không phải nụ cười nhạt nhẽo trên cung yến, mà là người mà ta đã quen biết suốt ba năm qua.

Sống mũi ta đột nhiên thấy cay cay, lập tức quay người ngoảnh lưng lại với hắn. Phía sau yên lặng một hồi lâu.

"Lương Thanh Từ."

"Ừm."

"Sau khi ta trở về, có một người đột nhiên không thèm ngó ngàng tới ta nữa."

Tay ta thu rụt lại vào trong chăn: "Ngươi nói xem là tại sao?"

"Người ta không muốn ngó ngàng tới ngươi."

"Ta đắc tội với người đó sao?"

"Có thể."

"Thế thì phải làm sao bây giờ?"

Điều trong lòng ta muốn nghĩ là: Ngươi hỏi thêm một câu nữa đi, hỏi xem tại sao người đó lại không ngó ngàng tới ngươi.

Thế nhưng miệng ta lại thốt ra: "Đổi người khác đi."

Phía sau lập tức im lặng không một tiếng động. Ta đợi một lúc, trong lòng lại bắt đầu dấy lên niềm hối hận. Có phải mình nói quá tàn nhẫn rồi không?

Đang định tìm lời chữa cháy thì hắn cất tiếng hỏi: "Ngươi cũng thấy rằng, ta có thể thay đổi người sao?"

Ta há miệng, nhưng không sao trả lời được.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Kỳ Chiếu Dã đã không còn ở đó nữa. Trên bàn đặt một tờ giấy: [Nhưng ta không muốn đổi.]

Ta cầm lên xem một lượt, rồi lại xem thêm lượt nữa. Đến lượt thứ ba còn chưa xem xong thì ngoài cửa đột nhiên truyền vào giọng nói của Mạnh Hạc Chi: "Kỳ Chiếu Dã, việc ngươi bảo ta điều tra về hồ sơ cũ nơi tư dịch của Hầu phủ ba năm trước, đã có kết quả rồi."

Tay ta lập tức dừng khựng lại. Câu nói tiếp theo từ cửa truyền vào: "Trong ba năm đó, Lương Hoài Cẩn có đến hơn nửa năm không ở kinh thành."

"Thế nhưng thư hồi âm gửi tới Bắc Cương lại chưa từng gián đoạn một lần nào."

"Nửa năm hắn không ở kinh thành đó, mỗi lần gửi thư tới tư dịch của Hầu phủ thì đều là người của viện phụ Lương phủ."

Hắn khựng lại một nhịp: "Người sống ở viện phụ Lương phủ, tên là Lương Thanh Từ."

05.

Phía ngoài cửa đột nhiên im lặng phăng phắc. Ta ngồi bên mép giường, không hề nhúc nhích.

Hắn đã biết rồi.

Kỳ Chiếu Dã đã biết tất cả.

Suốt ba năm qua, những lá thư ấy không phải do Lương Hoài Cẩn viết. Người mắng hắn là ta, người ở bên hắn là ta, mà kẻ lừa dối hắn... cũng lại là ta.

Thế nhưng ta đợi rất lâu, ngoài cửa vẫn chẳng hề truyền tới tiếng bước chân. Hắn không bước vào, cũng chẳng buông lời gặng hỏi. Ta ngược lại càng lúc càng trở nên hoảng hốt.

Chẳng phải hắn là kẻ giỏi làm phiền người khác nhất sao? Trước đây chỉ cần ta cách mười ngày không hồi âm, hắn đã có thể nhét vào trong hộp thư tiếp theo năm bảy lá thư hối thúc. Bây giờ đã biết người đó là ta rồi, hắn lại chẳng thốt ra lấy một câu.

Lúc ta bước ra ngoài, Kỳ Chiếu Dã đang đứng ở trong viện. Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ta vội vàng quay sang phía Mạnh Hạc Chi: "Chẳng phải bảo là đi sao?"

Mạnh Hạc Chi ngơ ngác chẳng hiểu ra làm sao: "Đi chứ."

Lúc lên xe ta suýt chút nữa bước hụt chân. Kỳ Chiếu Dã vội đỡ lấy một cái, vừa chạm vào tay áo ta đã lập tức buông ra, vẫn nhất quyết không thốt một lời.

Tiêu rồi. Không lẽ hắn thật sự cảm thấy buồn nôn sao?

Suốt chặng đường trở về kinh thành, ta lén nhìn hắn tới bảy tám lần. Lần nào hắn cũng dời tầm mắt nhìn đi chỗ khác. Cuối cùng ta cũng đ.â.m ra bực mình. Không nói thì không nói, ai mà thèm cơ chứ.

Xe ngựa vừa dừng lại, ta là người đầu tiên nhảy tót xuống.

Thế nhưng đêm hôm đó ta lại ngủ không ngon giấc.

Ngày hôm sau, Mạnh Hạc Chi đẩy tập sổ sách cũ của Bắc Cương từ mười lăm năm trước sang cho ta.

Mười lăm năm trước, ta mới tám tuổi. Phụ thân ta chịu trách nhiệm áp tải một lô lương thảo mùa đông, trên sổ sách ghi rõ lương thảo đã ra khỏi kinh thành, nhưng lại chưa từng tới Bắc Cương. Ông bị khép vào tội chủ mưu tham ô, bị nhốt vào lao ngục nửa năm rồi bỏ mạng trong ngục.

Sau đó, Lương gia mới lấy danh nghĩa họ hàng xa để nhận nuôi ta. Ta vẫn luôn tưởng rằng, ít nhất trong chuyện này, Lương gia có ơn với mình. Thế nhưng lật xem vài trang sổ sách, ta càng nhìn càng thấy có điều bất thường, "Không đúng lắm."

Chương 5 - Tiểu Lừa Đảo Đáng Yêu Của Vương Gia - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia