Cô ta lại cười, lần này cười sâu hơn, càng đầy ẩn ý hơn.
“Bởi vì ba năm trước, khi mẹ cô phát hiện ra căn bệnh đó, là bố cô cầu xin tôi giúp đỡ.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Cô ta nói gì?
Ba năm trước?
Bệnh gì?
Tôi nhìn về phía mẹ tôi.
Sắc mặt bà trắng bệch, như bị người ta rút hết m.á.u.
Tôi lại nhìn bố tôi.
Biểu cảm của ông hoàn toàn đông cứng, trong mắt đầy tuyệt vọng và sợ hãi.
Đó là vẻ mặt chỉ người sắp bị vạch trần lời nói dối mới có.
“Mẹ cô mắc…”
Tô Vãn mở miệng, nhưng chưa nói hết.
Mẹ tôi động đậy.
Bà lao tới, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay Tô Vãn, lực mạnh đến mức mặt Tô Vãn đau đớn vặn vẹo.
Mắt mẹ tôi đầy tia m.á.u, giọng khàn đến mức không giống giọng của bà nữa.
“Ra ngoài.”
“Chị dâu…”
“Tôi nói ra ngoài!”
Giọng mẹ tôi giống như một con d.a.o rỉ sét, cắt rách toàn bộ vẻ thể diện giả tạo trong phòng khách.
Họ hàng sợ đến mức lùi ra sau.
Có người bắt đầu gọi điện.
Có người lặng lẽ đi ra ngoài.
Chỉ có chú hai tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Tô Vãn bị mẹ tôi đẩy ra khỏi cửa.
Giày cao gót vấp vào ngưỡng cửa, suýt nữa cô ta ngã.
Cô ta vịn khung cửa đứng thẳng, quay đầu nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đó cả đời này tôi cũng không quên được.
Không phải tức giận, không phải oán hận, mà là thương hại.
Cô ta đang thương hại tôi.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cô ta, trong phòng khách chỉ còn lại một căn phòng đầy im lặng.
Mẹ tôi dựa vào cửa, cả người như bị rút rỗng, chậm rãi trượt ngồi xuống đất.
Trên mặt bà không có nước mắt, chỉ có một khoảng trống xám xịt như tro tàn.
Bà ôm đầu gối bằng hai tay, co mình thành một cục, giống như một đứa trẻ bị kinh sợ.
Tôi ngồi xổm xuống, vươn tay muốn ôm bà, nhưng bà tránh đi.
“Đừng chạm vào mẹ.”
Bà nói, giọng rất nhẹ, nhẹ đến như một chiếc lá rơi trên nền tuyết.
Tôi thu tay lại, quỳ trước mặt bà, không biết nên nói gì.
Bố tôi đứng giữa phòng khách như một pho tượng, không nhúc nhích.
Họ hàng không biết đã đi từ lúc nào.
Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại ba chúng tôi và một chiếc bánh sinh nhật chưa ai ăn một miếng.
Chiếc bánh kem mà Tô Vãn mang đến vẫn đặt trên tủ ở lối vào.
Hộp màu hồng, bên trên buộc một chiếc nơ trắng.
Bên hông hộp bánh có dán một tấm thiệp.
Tôi cầm lên nhìn một cái.
Trên đó chỉ có một dòng chữ, là nét chữ thanh tú của Tô Vãn.
“Cảm ơn sự chăm sóc của chị suốt ba năm nay.”
“Chúc mẹ chị sớm ngày bình phục.”
Ba năm trước.
Bình phục.
Rốt cuộc mẹ tôi mắc bệnh gì?
Tại sao tôi không biết gì cả?
Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt bố tôi, nhìn vào mắt ông.
Trong mắt ông có quá nhiều thứ, nhiều đến mức tôi căn bản không nhìn rõ.
Tôi chỉ biết rằng bắt đầu từ hôm nay, căn nhà này sẽ không bao giờ có thể trở về như trước nữa.
“Bố.”
Tôi nói.
“Rốt cuộc bố đã giấu con chuyện gì?”
Ông không trả lời.
Ông xoay người, đi về phía phòng sách trên tầng hai, mỗi bước chân như giẫm trên bông.
Bóng lưng ông còng xuống, như già đi mười tuổi chỉ trong chớp mắt.
Tôi đứng tại chỗ, trong tay nắm c.h.ặ.t tấm thiệp kia, giấy bị mồ hôi của tôi làm ướt, nét chữ bắt đầu nhòe đi.
Đèn phòng khách đột nhiên tắt, không biết là ai tắt.
Trong bóng tối, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở bị đè nén của mẹ tôi, còn có tiếng băng tan trong hộp bánh kem đặt trên tủ ở lối vào.
Tí tách.
Giống như thời gian.
Giống như lời nói dối.
Giống như gia đình chúng tôi đang từng chút từng chút sụp đổ.
Chương 2
Mẹ tôi ngồi trên sàn phòng khách cả đêm.
Tôi cũng ngồi cùng bà cả đêm.
Không bật đèn, không nói chuyện, không nước mắt.
Trong bóng tối chỉ có tiếng hít thở của hai người, một sâu một nông, giống như hai lưỡi cưa rỉ sét qua lại kéo xé cùng một vết thương.
Đến năm giờ sáng, mẹ tôi cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng bà khàn đến mức gần như không nghe rõ, giống như được vớt lên từ một nơi rất sâu rất sâu.
“Tình Tình, đi lấy t.h.u.ố.c giúp mẹ.”
“Thuốc gì?”
Bà không trả lời.
Tôi bật đèn pin điện thoại, cột sáng quét qua phòng khách tối om, cuối cùng rơi lên lọ t.h.u.ố.c trên bàn trà.
Một chiếc lọ màu trắng, không có bất kỳ nhãn mác nào, t.h.u.ố.c bên trong đã uống hết một nửa.
Khi tôi cầm lên, lọ t.h.u.ố.c rất nhẹ, những viên t.h.u.ố.c bên trong kêu lạo xạo, giống như lá khô mùa thu.
Tôi đưa cho mẹ tôi, bà đổ hai viên t.h.u.ố.c từ trong lọ ra, nuốt khan xuống.
“Mẹ, đây là t.h.u.ố.c gì?”
“Thuốc hạ huyết áp.”
Bà nói, mắt nhìn chằm chằm mặt đất.
“Gần năm năm rồi, bệnh cũ.”
Tôi không hỏi nữa.
Nhưng trong lòng tôi biết rõ, t.h.u.ố.c hạ huyết áp không cần giấu trong một lọ không nhãn, không cần lén lút uống khi người khác không chú ý, càng không cần khi tôi hỏi, bà lại trả lời bằng giọng điệu chột dạ như vậy.
Tôi đỡ bà đứng dậy.
Chân bà đã tê hoàn toàn, cả người dựa vào tôi, nhẹ như một tờ giấy.
Tôi nhớ mẹ tôi trước đây không phải như vậy.
Khi còn trẻ, bà có thể vác một bao gạo lên tầng năm mà không thở dốc.
Nhưng bây giờ bà giống như một cái cây bị sâu mọt khoét rỗng, bề ngoài nhìn vẫn còn đứng đó, bên trong đã mục nát từ lâu.
Tôi đỡ bà lên lầu.
Khi đi ngang qua phòng sách của bố tôi, khe cửa hắt ra một vệt sáng.
Ông cũng không ngủ cả đêm.
Mẹ tôi nằm xuống trong phòng ngủ, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Tiếng thở của bà rất nặng, giống như bị ai bóp cổ, mỗi lần thở đều phải dùng hết sức lực.
Tôi đắp chăn cho bà, tắt đèn.
Khi tôi đi ra, cửa phòng sách của bố tôi mở ra.
Ông đứng ở cửa, hốc mắt trũng sâu, cằm lún phún râu xanh, trông già hơn bất cứ lúc nào.
Trong tay ông cầm điếu t.h.u.ố.c, chưa châm, cứ kẹp như vậy, giống như quên mất phải hút thế nào.
“Tình Tình, chúng ta nói chuyện đi.”
“Nói chuyện gì?”
Tôi dựa vào tường hành lang, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, tư thế xa cách và phòng bị.
“Nói chuyện tình yêu giữa bố và nhân tình sao?”
“Hay nói bố định ngả bài với mẹ thế nào?”
Ông nhắm mắt lại.
“Tô Vãn không phải nhân tình.”
“Vậy cô ta là gì?”
“Người tình được bố bao nuôi?”
“Vợ bé của bố?”
“Hay là người mẹ thứ hai bố tìm cho con?”
“Cô ấy là bác sĩ điều trị chính của mẹ con.”
Không khí đột nhiên yên lặng.
Cửa sổ cuối hành lang đang mở, gió sớm thổi vào, mang theo hơi lạnh đầu thu.
Xa xa có tiếng chim hót, từng tiếng từng tiếng, giống như đang lặp lại cùng một câu.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt bố tôi, cố gắng tìm một dấu vết nói dối trên đó.
Nhưng biểu cảm của ông quá nặng nề, nặng nề đến mức không giống giả vờ.
“Bố nói gì?”
“Ba năm trước…”
Bố tôi bóp nát điếu t.h.u.ố.c, sợi t.h.u.ố.c rơi qua kẽ tay, rơi xuống đất.
“Mẹ con được chẩn đoán u.n.g t.h.ư v.ú.”
“Giai đoạn sớm, nhưng tình hình không tốt lắm, cần phẫu thuật càng sớm càng tốt.”
“Mẹ con không cho nói với con.”
“Bà ấy nói lúc đó con vừa tốt nghiệp, đang tìm việc, không thể để con phân tâm.”
Đầu óc tôi bắt đầu ù đi.
Bố dùng ngày phẫu thuật của mẹ làm mật khẩu, bởi vì cả đời này bố sẽ không quên ngày đó.
Đó là ngày khó chịu đựng nhất của gia đình chúng ta.