“Lời của Lan Thừa Dũng vừa thốt ra, những người có mặt tại đó đều dấy lên vẻ hứng thú.”
“Món đồ lớn?”
Lan Thừa Dũng nói lấp lửng:
“Đúng vậy, nghe nói là tìm thấy ở nhà một hộ nông dân vùng sâu vùng xa, bên đó tin tức lạc hậu, không ai biết nhìn hàng, trái lại để thằng Tam vớ được vận may lớn rồi.”
Chu Lượng và Khổng Lục nghe xong đều lộ ra vẻ mặt hâm mộ.
Người đi Kiềm Thành lần này chính là Lưu Tam dưới trướng Lan Thừa Dũng, hắn ta có thể rút riêng ba phần lợi nhuận từ lô hàng này, nhìn bộ dạng hắn ta, “món đồ lớn” kia e rằng có thể tính là một trọng khí (đồ vật quý giá vô ngần), nếu không thì với tính cách của đối phương, sẽ không có thần sắc như vậy.
Họ cũng đều là người trong nghề, loại trọng khí này, người bên kia vô cùng hiếm lạ, mỗi khi gặp được đều có thể đưa ra mức “giá trên trời”.
Nếu lúc thu hàng, có thể may mắn gặp được một món, vậy thì tiền báo đáp có khi đời sau cũng không cần lo lắng, đáng tiếc loại thứ này quá khó tìm.
“Mạnh Bạch, đợi lô hàng này của thằng Tam về là sắp được rồi, cậu bên này cũng có thể thông báo trước cho ngài Mai, để ông ấy chuẩn bị một chút.
Mọi người đều biết thứ này để trong tay chúng ta chính là củ khoai nóng bỏng tay, ném ra ngoài sớm, đổi thành tiền vàng bạc trắng mới là ổn thỏa nhất!”
Lan Thừa Dũng khuyên nhủ.
Mạnh Bạch cúi đầu trầm tư một lát:
“Khổng huynh, danh sách bên anh mang tới chưa?”
Khổng Lục gật đầu, lấy từ trong túi áo lót của bộ vest ra một bản danh sách, đưa cho Mạnh Bạch.
Mạnh Bạch đại khái xem qua một chút:
“Được rồi, ngày mai cho lô hàng này nhập kho, tôi bên này cũng sẽ liên lạc với ngài Mai, sau khi hàng ở Kiềm Thành về vị trí, chúng ta ra công hải.”
Tô Thanh Sứ đang nghe vô cùng tập trung, bỗng nhiên phát hiện cái thứ thiếu đạo đức Khổng Ngọc Trân kia lại ngẩng đầu định thò ra ngoài cửa sổ.
Dọa nàng giật mình, một cái bật người đã lao v-út ra bên cạnh.
“Ai đó?”
“Ai ở đó thế hả!!!”
Quả nhiên, Tô Thanh Sứ vừa lao ra xa, liền nghe thấy tiếng quát tháo truyền ra từ trong phòng.
Thấy xung quanh đều là chỗ trống trải, căn bản không có chỗ trốn, Tô Thanh Sứ lập tức xoay người, giả vờ như vừa mới đi tới đây, vừa đi về phía trước vừa gọi:
“Ngọc Trân, Ngọc Trân, em ở đâu thế?
Ơ, sao em lại chạy tới đây rồi?”
Khổng Ngọc Trân ở đằng kia đang vẻ mặt kinh hoàng bị Khổng Lục túm lấy cổ áo, nghe thấy tiếng gọi của Tô Thanh Sứ, lúc này mới phát hiện nàng không biết đã chạy đi từ lúc nào.
Tô Thanh Sứ đứng từ xa nháy mắt với cô ta, nhanh ch.óng chạy về phía cô ta, một lần nữa hỏi:
“Sao vừa mới không thấy mặt một cái là em đã chạy tới đây rồi?”
“Ơ, biểu ca cũng ở đây à?
Em tới đây tìm biểu ca sao?”
Khổng Ngọc Trân lập tức phản ứng lại:
“Em, em vừa đi ngang qua đây, nghe thấy tiếng anh Mạnh Bạch nói chuyện nên muốn ghé qua xem một chút.”
Khổng Lục đứng bên cửa sổ, vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn hai người.
“Vừa mới tới?”
Khổng Ngọc Trân nhìn sắc mặt của anh trai, hoảng hốt không thôi, nhưng vẫn cứng đầu nói:
“Tụi em muốn đi ra phía sau xem...
đài phun nước.”
Tô Thanh Sứ vội vàng tiếp lời:
“Đúng vậy đúng vậy, Ngọc Trân nói đằng sau này có đài phun nước, em vẫn chưa thấy đài phun nước trông như thế nào, nên cứ nài nỉ em ấy dẫn em đi dạo quanh.”
“Vừa rồi em đang xem đến nhập tâm, quay người lại đã không thấy Ngọc Trân đâu, nhìn từ xa thấy em ấy đi về phía này, thế là em đuổi theo tới đây luôn.”
Tô Thanh Sứ thấy Khổng Lục vẫn còn nghi ngờ, liền cúi đầu với vẻ mặt rầu rĩ vỗ vỗ váy:
“Ái chà, chắc chắn là lúc nãy nghịch nước làm ướt rồi, phải làm sao bây giờ, cũng không mang theo quần áo để thay, lát nữa thế nào cũng bị người ta cười cho xem~”
Khổng Lục nhìn về phía váy của nàng, chỉ thấy chỗ gấu váy bị ướt một mảng lớn.
Sự nghi ngờ trong đôi mắt hắn tan biến hết sạch:
“Đi chỗ khác chơi đi, chỗ này không phải chỗ cho các cô chơi đùa.”
Tô Thanh Sứ giả vờ tò mò nhìn vào cửa sổ vài cái, đáng tiếc bị Khổng Lục đứng chắn kín mít.
“Biểu ca, mọi người ở đây làm gì thế?”
Khổng Ngọc Trân cũng nghiêng đầu nhìn vào trong đúng lúc.
“Lúc nãy em nghe thấy giọng của anh Mạnh Bạch, có phải anh ấy ở trong này không?”
“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, còn không mau đi đi!!”
Khổng Lục lạnh mặt, không vui nói.
Người Tô Thanh Sứ theo bản năng cứng đờ lại, một phen kéo cánh tay Khổng Ngọc Trân lôi đi:
“Ngọc Trân đi thôi đi thôi, có gì mà nhìn chứ, cái hòn non bộ cạnh đài phun nước lúc nãy chị còn muốn xem thêm chút nữa, đi đi đi.”
Khổng Lục nhìn theo bóng hai người đi xa, lúc này mới quay đầu lại.
Lan Thừa Dũng lách qua hắn nhìn ra cửa sổ sau lưng hắn, vô cảm nói:
“Không có vấn đề gì chứ?”
Khổng Lục lắc đầu, giải thích:
“Đúng là vừa mới tới, gấu váy của con bé Ngọc Yến bị ướt sũng, chắc là vừa từ phía đài phun nước đi qua, còn con bé Ngọc Trân kia, ây~” Nói tới đây Khổng Lục lộ vẻ mặt đau đầu.
Chu Lượng mỉm cười nói:
“Mạnh Bạch huynh, cậu cũng nên giữ kẽ chút, cái bộ dạng đa tình đó của cậu làm hồn vía con gái nhà người ta bay sạch rồi, xem kìa làm Lục gia của chúng ta khó xử quá~”
“Ha ha~”
“Ha ha.”
Những người có mặt nghe thấy lời trêu chọc của Chu Lượng đều bật cười thành tiếng, tức khắc nhớ tới mỗi lần Khổng Ngọc Trân gặp Mạnh Bạch là lại hận không thể dính lấy anh ta ngay lập tức.
Hôm nay còn đỡ, cái kiểu cách ăn mặc trước kia, cũng may mà Mạnh Bạch còn có thể giữ vẻ mặt không đổi sắc mà dỗ dành làm cô bé đỏ mặt tía tai.
Tên Khổng Lục này quả thật là một người thương em gái, bảo vệ Khổng Ngọc Trân vô cùng c.h.ặ.t chẽ, nếu không thì...
Ánh mắt của mấy người quét qua khuôn mặt tinh xảo của Mạnh Bạch với ẩn ý không rõ ràng.
“Được rồi, nếu không còn chuyện gì khác thì mọi người giải tán đi, phía Khổng huynh cứ theo quy tắc cũ, ngày mai tôi sẽ dẫn người qua đó một chuyến.”
Mạnh Bạch nói đoạn đứng dậy, hướng về phía thanh niên nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh nói:
“Sinh Xuân, lát nữa đi cùng tôi một chuyến.”
Người đàn ông nho nhã đeo kính gật đầu, im lặng đứng dậy đi theo sau Mạnh Bạch.
Khổng Ngọc Trân và Tô Thanh Sứ đi được một đoạn khá xa mới thở phào nhẹ nhõm:
“Dọa ch-ết em rồi, anh trai em lúc nãy trông đáng sợ quá.”
“Cũng may chị phản ứng nhanh, cái lúc đó em cứ tưởng mình sắp bị anh ấy bóp ch-ết rồi!”
Tô Thanh Sứ cũng vỗ vỗ ng-ực mình:
“Chị còn chưa nói em đấy, sao đang nghe lén mà lại thò đầu ra ngoài nhìn?”
“Chẳng phải em nghe thấy tiếng của anh Mạnh Bạch nên muốn xem xem con mụ Chu Minh Nguyệt kia có lẳng lơ không sao!”
Tô Thanh Sứ cạn lời:
“Em nghĩ gì thế?
Đó là chị dâu của em, vả lại anh trai em còn đang ở trong đó nữa!”
“Đúng rồi, thế còn Lan Thư?
Ai là Lan Thư vậy?
Sao không thấy đi bên cạnh anh Mạnh Bạch của em?”
Khổng Ngọc Trân vừa đi vừa giải thích cho Tô Thanh Sứ:
“Lan Thư làm sao mà tới những nơi như thế này được!
Chị ta bệnh tật ốm yếu, căn bản là không ra khỏi cửa, hình như là mang bệnh từ trong bụng mẹ ra rồi, luôn luôn rất ít khi ra ngoài gặp người khác, cho nên tuy anh Mạnh Bạch nói là kết hôn rồi, nhưng thực ra chẳng khác gì độc thân cả!”
Tô Thanh Sứ ngẩn ra:
“Thế nhà họ Lan chẳng phải có mấy cô con gái sao?
Lúc nãy hai cô Lan Kỳ và Lan Họa trông tuổi tác cũng không nhỏ nữa, đã là liên hôn, sao không chọn người nào sức khỏe tốt một chút?”
Khổng Ngọc Trân lắc đầu:
“Ai mà biết được chứ...”
Bên kia, Mạnh Bạch và Ngu Sinh Xuân đi tới một căn phòng sang trọng, Ngu Sinh Xuân quen cửa quen nẻo đi tới phòng sách, xoay một món đồ trang trí bên cạnh.
Trong phòng vang lên những tiếng lạch cạch, sau đó tủ gỗ bên cạnh dịch sang một bên, lộ ra một cánh cửa.
Mạnh Bạch và Ngu Sinh Xuân nhìn nhau một cái rồi đi vào trong, bên trong là một phòng ngủ nhỏ chưa đầy hai mươi mét vuông, Ngu Sinh Xuân đẩy một cái tủ gỗ bên cạnh ra, từ bên trong ôm ra một chiếc máy đ.á.n.h điện tín kiểu cũ, theo lời dặn của Mạnh Bạch bắt đầu gõ tít tít tít.
Sáng sớm hôm sau vừa ngủ dậy, Chu Minh Nguyệt đã dặn dò dì Cầm sắp xếp các món ăn cho buổi tối, Khổng Ngọc Trân tung tăng nhảy nhót vui mừng khôn xiết, miệng còn ngâm nga một khúc nhạc không tên.
Sau khi Tô Thanh Sứ hỏi khéo mới biết được từ Khổng Ngọc Trân rằng tối nay Mạnh Bạch sẽ tới nhà họ Khổng làm khách.
Nghĩ tới nửa đêm hôm qua, sân sau xe cộ ra vào tấp nập, tiếng đóng mở kho hàng loảng xoảng, Tô Thanh Sứ lập tức hiểu ra, Mạnh Bạch này rất có thể là tới để chuyển hàng.
Nếu nàng không đoán sai, lô hàng theo chân từ Thủ đô lần trước tối qua đã tới nơi rồi.
Phải nhanh ch.óng truyền thông tin ra ngoài mới được.
Hồi đó Vương Trung Nhâm đã đưa cho nàng một địa chỉ cùng với ba cái tên, ba người này thật sự không dễ tiếp cận, ít nhất cho tới bây giờ nàng vẫn chưa gặp được ai.
Vậy thì chỉ có thể ra ngoài thôi, muốn ra ngoài chắc chắn không thể đi một mình được.
Tô Thanh Sứ lập tức lên lầu tìm Khổng Ngọc Trân, sau vài câu nói, đối phương đã sốt sắng kéo nàng đòi đi ra ngoài để mua kẹp tóc hình bướm có thể tự vỗ cánh và những chiếc khăn lụa nhỏ để thêm phần nữ tính.
Địa chỉ mà Vương Trung Nhâm đưa cách nhà họ Khổng không xa, Tô Thanh Sứ và Khổng Ngọc Trân vừa hay phải đi ngang qua đây.
Tô Thanh Sứ vừa đi vừa quan sát các cửa hàng bên phía trái đường, rất nhanh đã tìm thấy “Thương hành Ngô Thành” mà Vương Trung Nhâm đã đưa.
Đó là một cửa hàng trông xám xịt, bên trong bày vài cái kệ, hàng hóa trên đó không nhiều, Tô Thanh Sứ nhìn cái giá để báo ở cửa, nói với Khổng Ngọc Trân.
“Ngọc Trân, đợi chị một chút, hôm qua con mụ Chu Minh Nguyệt kia chế giễu chị là dù có đọc báo một chút cũng không đến nỗi thiếu hiểu biết như vậy, hôm nay chị nhất định phải mua vài tờ mang về mới được.”
Khổng Ngọc Trân vẻ mặt không kiên nhẫn:
“Lát nữa lúc quay về hãy mua, muộn chút nữa anh Mạnh Bạch sắp tới rồi.”
“Thôi bỏ đi, chị đi mua đi, em tới cửa hàng Hữu Nghị ở ngã tư phía trước, chị mua xong thì tới đó tìm em!”
Khổng Ngọc Trân nói xong cũng chẳng đợi Tô Thanh Sứ đáp lời, xoay người bước nhanh về phía trước.
Tô Thanh Sứ thấy vậy vội vàng xoay người bước vào trong tiệm.
“Vì nhân dân phục vụ, đồng chí muốn mua gì?”
Tô Thanh Sứ nói lớn:
“Học tập tốt rèn luyện tốt, đồng chí cho tôi một tờ báo!”
Nói đoạn mắt cảnh giác quét qua xung quanh, thấy bên cạnh không có ai mới đưa tay cầm lấy một tờ báo, hạ thấp giọng nói:
“Có biết đội trưởng Vương không?”
Đối phương mắt sáng lên:
“Ý cô là Vương Trung~”
Tô Thanh Sứ thấy anh ta kéo dài cái âm cuối đó, liền đáp một câu:
“Nhâm.”
Tô Thanh Sứ:
“Lão Vương nghèo quá, làm cái gì cũng phải mượn ké hàng xóm!”
Đối phương:
“Mượn nồi mượn cơm, mượn cả vợ!”
Tô Thanh Sứ:
“Ao nông~”
Đối phương:
“Nhiều ếch~”
Được rồi, người không sai, ám hiệu cũng khớp rồi.
Tô Thanh Sứ cũng không nán lại lâu, trực tiếp đưa tờ giấy đã chuẩn bị sẵn qua, lấy tờ báo rồi xoay người đi đuổi theo Khổng Ngọc Trân.