Khổng Ngọc Trân nhìn tờ báo trong tay Tô Thanh Sứ, miệng càu nhàu:

“Đã bảo chị là lúc về hãy mua, bây giờ mua rồi mang theo trên đường trông chẳng đẹp chút nào, lại còn phải cầm suốt quãng đường.”

Phía bên kia, người tiếp lạc của Thương hành Ngô Thành sau khi nhận được tờ giấy Tô Thanh Sứ đưa, lập tức xoay người đi vào sân sau.

Tờ giấy là do Tô Thanh Sứ viết bằng b-út bi trong không gian nông trường, chi chít kín mít cả một tờ lớn.

Chủ yếu viết về mối quan hệ của nhóm người Khổng Lục, Chu Lượng, Lan Thừa Dũng và Mạnh Bạch, cũng như một số thông tin quan trọng nghe lén được khi cùng Khổng Ngọc Trân áp tai vào tường ở bữa tiệc hôm qua, ngoài ra còn có việc tối nay Mạnh Bạch sẽ tới nhà họ Khổng để chuyển hàng.

Đồng thời Tô Thanh Sứ cũng đưa ra đề nghị của mình, khuyên họ tạm thời đừng ra tay, bởi vì nếu động vào phía Khổng Lục, e rằng toàn bộ môi trường lớn đều sẽ bị thắt c.h.ặ.t lại.

Đề nghị họ bám theo xe của Mạnh Bạch trước, xem thử có thể tìm thấy tổng bộ tổ chức của bọn họ hay không, những chuyện khác đợi nàng thu thập thêm các chứng cứ khác rồi tính sau.

Vì buổi tối có khách quý tới nên buổi trưa nhà họ Khổng đều ăn uống qua loa một chút, Chu Minh Nguyệt và dì Cầm vẫn luôn bận rộn trong bếp.

Trời vừa sập tối, bên ngoài sân đã vang lên tiếng đỗ xe, Khổng Ngọc Trân thò đầu từ ban công tầng hai ra ngoài nhìn, vẻ mặt đầy mừng rỡ nói:

“Anh Mạnh Bạch tới rồi, anh Mạnh Bạch tới rồi~”

Tô Thanh Sứ men theo bệ cửa sổ nhìn xuống dưới, liền thấy cửa chiếc xe hơi riêng màu đen mở ra, Mạnh Bạch trong bộ đồ sặc sỡ bước xuống từ ghế phụ.

Cái điệu bộ anh ta nhã nhặn tháo chiếc mũ dạ trên đầu vẫy vẫy về phía tầng hai, Tô Thanh Sứ nhìn thế nào cũng thấy đau mắt, ngược lại làm cho Khổng Ngọc Trân hai tay ôm ng-ực, mắt hiện lên hình ngôi sao.

Tô Thanh Sứ dời tầm mắt khỏi người Mạnh Bạch, từ ghế lái bước xuống một gã đàn ông lùn và đậm người, tiếp đó từ cửa sau cũng chui ra hai người, một trong số đó chính là người đàn ông nho nhã đeo kính luôn đi theo bên cạnh Mạnh Bạch hôm qua.

“Ngọc Trân, người đeo kính đó là ai vậy?”

“Ngọc Trân”, Tô Thanh Sứ quay đầu lại, Khổng Ngọc Trân đã xách váy vội vã chạy xuống lầu từ lúc nào rồi.

“Anh Mạnh Bạch, anh uống trà đi~”

Trong phòng khách, Khổng Ngọc Trân nhanh ch.óng cướp lấy ấm trà từ tay Chu Minh Nguyệt, vẻ mặt thẹn thùng rót trà cho Mạnh Bạch.

Vẻ tươi cười trong mắt Khổng Lục nhạt đi:

“Ngọc Trân, qua đây ngồi!”

Khổng Ngọc Trân nhìn anh trai một cái, nũng nịu nói:

“Không đâu, em muốn ngồi cùng anh Mạnh Bạch cơ.”

Khổng Lục không nói gì thêm, ánh mắt ngưng lại, Khổng Ngọc Trân chột dạ, ngoan ngoãn quay về bên cạnh anh trai.

“Cộp cộp cộp~”

Tô Thanh Sứ từ tầng hai đi xuống.

Mấy người theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, hôm nay Tô Thanh Sứ vẫn như mọi khi, mặt mộc không chút phấn son, hai b.í.m tóc tết ngang ng-ực rủ xuống bên tai, phần mái thưa bồng bềnh trên trán làm tăng thêm một chút hơi thở ngọt ngào cho nàng.

Ánh mắt Mạnh Bạch sáng lên, anh ta đã quen nhìn những quý cô đài các trang điểm tinh xảo, bỗng nhìn thấy Tô Thanh Sứ, giống như một kẻ sành ăn vốn quen dùng sơn hào hải vị nay lại bắt gặp một món ăn dân dã khai vị vậy.

Hơn nữa, nhan sắc của Tô Thanh Sứ so với những quý cô đài các kia chỉ có hơn chứ không kém.

“Ngọc Yến, sao giờ mới xuống thế, mau lại đây.”

Khổng Lục liếc mắt qua Mạnh Bạch, tươi cười rạng rỡ vẫy tay với Tô Thanh Sứ.

“Giang muội muội, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Mạnh Bạch để lộ một nụ cười ôn hòa, quay đầu chào hỏi Tô Thanh Sứ.

Tô Thanh Sứ mỉm cười bẽn lẽn:

“Chào anh Mạnh Bạch!”

Chu Minh Nguyệt nhìn Khổng Lục một cái, đi tới nắm lấy tay Tô Thanh Sứ, để nàng ngồi xuống bên cạnh Mạnh Bạch.

“Ngọc Yến à, anh Mạnh Bạch của em học rộng tài cao nhất đấy, chuyện trên trời dưới biển không gì là không biết, em ấy mà, tính cách vẫn còn hướng nội quá, phải học hỏi anh Mạnh Bạch nhiều vào.”

“Ngài Mạnh đây là khách quý của nhà chúng ta, hôm nay em nhé, phải thực hiện tốt bổn phận của chủ nhà đấy, lát nữa hãy bồi anh Mạnh Bạch uống vài ly.”

Tô Thanh Sứ cũng không thật sự ngốc, nhìn vẻ mặt như muốn phun lửa của Khổng Ngọc Trân ở phía đối diện, lập tức hiểu ra tâm tư của Khổng Lục.

Trên mặt giả vờ như thẹn thùng, căng thẳng không dám ngẩng đầu, nhưng trong lòng lại có hàng vạn con thảo nê mã đang phi nước đại.

Cái mụ Chu Minh Nguyệt này bị làm sao thế?

Đệch, chẳng phải hai cô cô dâu em dâu các người đang tranh giành đàn ông sao, bây giờ là tình huống gì đây?

Còn Khổng Lục nữa, anh mù rồi sao?

Không thấy em gái anh đang vẻ mặt khao khát khó nhịn à?

Thân sơ có biệt, anh đưa cho em gái anh đi chứ.

Tô Thanh Sứ cảm thấy mình sắp bị ánh mắt của Khổng Ngọc Trân g-iết ch-ết rồi, bên cạnh Mạnh Bạch còn đưa tay vén b.í.m tóc của nàng lên nghịch ngợm, làm nàng lúng túng tới mức hận không thể vùi đầu vào đũng quần.

Khổng Lục nhìn bộ dạng của Tô Thanh Sứ, thầm mắng một câu không tiền đồ.

“Ngọc Yến, thẹn thùng cái gì chứ, rót trà cho anh Mạnh Bạch của em đi.”

“Vâng vâng.”

Tô Thanh Sứ vội vàng đứng dậy, căng thẳng bưng ấm trà định rót trà cho Mạnh Bạch.

Sơ ý một cái, nước trà nóng hổi đó tưới thẳng lên đùi Mạnh Bạch.

“Á~” Mạnh Bạch phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, cả người nhảy dựng lên.

Tô Thanh Sứ nhìn cái điệu bộ nhảy choắt lên như khỉ của đối phương, quả nhiên cái vẻ ôn nhu nhã nhặn kia toàn là giả vờ cả.

“Ái chà, em làm cái kiểu gì thế hả, vụng về quá, có chút việc cỏn con này cũng làm không xong.”

“Mạnh huynh, không sao chứ, không sao chứ?

Minh Nguyệt, mau đi lấy hộp thu-ốc.”

“Em xin lỗi, em xin lỗi, em không cố ý đâu, hu hu...”

Khổng Ngọc Trân cuống cuồng không thôi, một phen đẩy Tô Thanh Sứ ra, đưa tay định cởi quần tây của Mạnh Bạch:

“Anh Mạnh Bạch, anh không sao chứ?

Có đau không anh?”

Khổng Lục thấy vậy, liền nắm c.h.ặ.t lấy tay Khổng Ngọc Trân, quát khẽ:

“Ngọc Trân, em làm cái gì thế?”

Khổng Ngọc Trân xót xa tới mức nước mắt rưng rưng trong hốc mắt:

“Anh à, đều tại anh hết, rõ ràng biết Ngọc Yến là từ dưới quê lên, căn bản không biết làm mấy việc này, anh cứ nhất quyết bắt chị ấy rót trà cho anh Mạnh Bạch, chị ấy đã từng được uống trà bao giờ chưa?

Mà anh lại bắt chị ấy rót trà.”

“Hu hu hu, em không thèm quan tâm anh nữa đâu.”

Khổng Ngọc Trân vẻ mặt đầy ấm ức mà không biết giãi bày cùng ai, rõ ràng tất cả mọi người đều biết cô ta thích anh Mạnh Bạch như vậy, tại sao lại cứ cản trở họ ở bên nhau?

Trước kia là Chu Minh Nguyệt, bây giờ anh trai lại đẩy Ngọc Yến cho anh Mạnh Bạch, rốt cuộc ai mới là em gái ruột của anh ấy đây?

Khổng Ngọc Trân vừa ấm ức, lại mang theo tâm sự của thiếu nữ không nơi thổ lộ, xấu hổ bịt mặt chạy lên lầu.

Tô Thanh Sứ thấy Chu Minh Nguyệt và Khổng Lục người thì lấy hộp thu-ốc, kẻ thì tìm khăn tay, cũng bắt đầu òa lên khóc theo.

“Hu hu hu, em thật sự không cố ý đâu, anh Mạnh Bạch, xin lỗi anh, anh không sao chứ?”

Mạnh Bạch mặt tái mét, nhìn Tô Thanh Sứ vẻ mặt lê hoa đái vũ, vẫn phải nặn ra một nụ cười:

“Không sao, không sao, Ngọc Yến muội muội đừng lo lắng.”

“Ây da, xem kìa khóc đến lem nhem hết mặt mũi rồi.”

Mạnh Bạch nói đoạn còn đưa tay định lau đi những giọt nước mắt trên mặt Tô Thanh Sứ.

Tô Thanh Sứ lùi lại một bước, nín thở, làm khuôn mặt đỏ bừng lên:

“Xin lỗi anh, đều tại em, làm gì cũng không xong.”

Nói đoạn như thể vừa áy náy vừa không còn mặt mũi nào mà ở lại nữa, bịt mặt chạy còn nhanh hơn cả Khổng Ngọc Trân.

Trong phòng của Khổng Ngọc Trân, cô ta đang úp mặt xuống giường khóc nức nở, loảng xoảng một tiếng, cánh cửa bị dùng sức đẩy mạnh ra.

Cô ta đang sụt sùi bỗng khựng lại, đang định ngẩng đầu lên nhìn thì một bóng đen đã nhanh ch.óng nhào vào lòng cô ta.

“Hu hu hu, Ngọc Trân, oa oa~”

Tô Thanh Sứ gào lên một tiếng nghe thật là đau lòng đứt ruột, làm cho tiếng nức nở của Khổng Ngọc Trân bị nghẹn ngược vào trong luôn.

Khổng Ngọc Trân bực bội đẩy nàng ra:

“Chị khóc cái gì mà khóc?

Có khóc thì cũng phải là em khóc chứ, chị rõ ràng đã nói là không tranh giành anh Mạnh Bạch với em mà, uổng công em tin tưởng chị như vậy.”

Tô Thanh Sứ vẻ mặt sụp đổ:

“Ai tranh giành anh Mạnh Bạch với em chứ, chị căn bản là không thích anh ta chút nào có được không, chị đã có người trong mộng rồi!”

Khổng Ngọc Trân bán tín bán nghi:

“Chị có người trong mộng rồi?

Chị mới tới đây được bao lâu, mới gặp được mấy người?

Có ai mà sánh được với anh Mạnh Bạch chứ!”

“Ai nói thế, cái anh đeo kính bên cạnh anh ta ấy còn tốt hơn anh ta nhiều!

Nho nhã lịch sự, cũng không đi phát... tiết!” khắp nơi.

Khổng Ngọc Trân mắt sáng lên:

“Chị thích Ngu Sinh Xuân?”

“Chị không tranh anh Mạnh Bạch với em nữa?”

Tô Thanh Sứ nhìn bộ dạng cảnh giác đó của Khổng Ngọc Trân, c.ắ.n răng một cái:

“Đúng, chị thích cái anh bốn mắt bên cạnh anh ta!”

Khổng Ngọc Trân thở phào nhẹ nhõm:

“Thế sao lúc nãy chị lại, lại...

đối với anh Mạnh Bạch của em...”

Tô Thanh Sứ vẻ mặt cạn lời:

“Em nhìn xem chị có muốn thế không?

Đến em còn không dám phản kháng Lục gia, chị dám chắc?”

Nói đoạn Tô Thanh Sứ tỏ vẻ đầy hứng thú với anh chàng bốn mắt kia:

“Cái đó, cái đó em nói tên là gì nhỉ?

Anh ta là tình hình như thế nào vậy, chị thấy anh ta cứ im lặng suốt, lại còn luôn mang vẻ mặt không cảm xúc nữa.”

Khổng Ngọc Trân thấy Tô Thanh Sứ thật sự không tơ tưởng tới Mạnh Bạch của mình nữa, liền vô cùng nhiệt tình giới thiệu Ngu Sinh Xuân cho nàng.

“Anh ấy tên là Ngu Sinh Xuân, còn chưa kết hôn, là trợ thủ đắc lực của anh Mạnh Bạch, nhưng mà xuất thân của anh ấy có chút vấn đề!”

“Vấn đề gì?”

“Bố mẹ anh ấy trước kia đều là giáo sư của Đại học Hộ, sáu bảy năm trước bị Ủy ban Cách mạng bắt đi rồi, bây giờ vẫn không biết đang ở đâu, cũng không biết còn sống hay không nữa.”

“Ngu Sinh Xuân là do anh Mạnh Bạch thấy anh ấy cũng có chút năng lực, đã bỏ tiền ra chạy vọt, mới mang được anh ấy về bên cạnh, nếu không thì, với cái xuất thân đó của anh ấy đã bị nước bọt dìm ch-ết từ lâu rồi, làm sao mà còn được sống ra dáng con người như thế này!”

Nói tới đây Khổng Ngọc Trân lại hơi hối hận, Ngọc Yến sẽ không phải sau khi nghe cô ta kể về xuất thân của Ngu Sinh Xuân lại cảm thấy anh Mạnh Bạch của cô ta vẫn tốt hơn chứ?

Nghĩ tới đây, cô ta vội vàng giải thích:

“Chị đừng nhìn Ngu Sinh Xuân xuất thân không tốt, hiện giờ anh ấy cũng là người tâm phúc của anh Mạnh Bạch, người bình thường không ai có tiền đồ bằng anh ấy đâu, anh Mạnh Bạch vô cùng trọng dụng anh ấy, đi đâu cũng thích mang theo anh ấy, anh ấy cũng là người có bản lĩnh, em nghe nói anh ấy biết mấy thứ tiếng nước ngoài đấy!”

“Tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Triều Tiên còn cái gì nữa ấy...”

Tô Thanh Sứ đảo mắt một cái, cái tên bốn mắt này quả nhiên có vấn đề:

“Sao em biết được?

Em nghe ai nói thế?”

Khổng Ngọc Trân thấy Tô Thanh Sứ nghi ngờ mình, trong lòng hoảng hốt, quả nhiên cô ta không nên nói cho Ngọc Yến biết bối cảnh của Ngu Sinh Xuân, đáng lẽ nên để nàng lún sâu vào rồi mới nói.

“Em từng nghe thấy rồi!”

Đồng t.ử Tô Thanh Sứ co rụt lại:

“Em không lừa chị đấy chứ?

Cái xuất thân không trong sạch này, chị mà thích anh ta thì thân phận của chị cũng có vấn đề theo, sau này con cái cũng biến thành chuột hôi mất, so sánh như vậy thì anh Mạnh Bạch...”

Khổng Ngọc Trân một phen nắm lấy cánh tay Tô Thanh Sứ:

“Thật mà thật mà, em thật sự từng nghe thấy rồi!”