Giả thiên kim Khúc Ngưng Băng trượt chân rơi xuống hồ băng giữa tháng Giêng.
Kiếp trước, ta không chút do dự nhảy xuống theo, liều mạng cứu nàng ta lên bờ, còn bản thân lại ngâm dưới làn nước lạnh suốt nửa canh giờ.
Hệ quả là ta mắc chứng phong hàn vô cùng nghiêm trọng, cả đời không thể mang thai.
Thế nhưng, Khúc Ngưng Băng chỉ cần uống hai thang canh gừng liền khỏe mạnh, chạy nhảy như thường.
Khi ta nằm liệt giường vì bệnh, mẫu thân lại chê thân thể ta yếu ớt, không thể giúp phủ Thượng thư mưu cầu tiền đồ.
Nhị ca càng ghét bỏ ta thô tục, tự tay bỏ hồng hoa vào thuốc của ta, rồi tùy tiện gả ta làm kế thất cho một tên thiên hộ.
Huynh ấy nói:
"Loại nha đầu quê mùa từ thôn dã tới như ngươi, sao xứng đánh đồng với Ngưng Băng?"
Ta đã bị hành hạ đến chết.
Sống lại một đời, ta trở về đúng ngày du hồ định mệnh ấy.