​Một giọng nữ trẻ tuổi ở đầu dây bên kia la oái lên:

"Không phải chứ Nghiêm tổng, công ty chúng ta bị người ta chơi xấu sao? Chuyện này làm sao mà nhẫn nại được? Tề Triết đừng ngủ nữa, dậy làm việc mau!"

​"Là việc tư." Nghiêm Tắc khựng lại một chút. "Sự việc liên quan tới sếp tổng phu nhân của các cô."

​Sau đó, ngay trước mặt tôi, anh đăng ký một tài khoản mới rồi đăng tải bài viết đầu tiên trên trang cá nhân trong đời:

​Hôm nay, về chuỗi hành vi bôi nhọ của Bạch Lộ hướng vào tôi và người yêu trên mạng xã hội, tôi xin đính chính như sau:

​Việc cô ta bị dội cà phê là do chủ động tìm tới tận nơi khiêu khích. Việc trước đây ngầm đồng ý cho những hành vi của Bạch Lộ là do thời đi học cô ta cùng lúc trêu ghẹo hai người bạn trai, đối phương đe dọa sẽ tìm người đ.á.n.h gãy chân cô ta nên cô ta mới kéo tôi làm lá chắn. Vì tình nghĩa hàng xóm nhiều năm nên tôi mới đồng ý, nhưng tôi chưa từng thích cô ta. Người yêu tôi là mối tình đầu của tôi, giữa cô ấy và Bạch Lộ không có một chút liên hệ nào.

​Đi kèm với bài viết là bằng chứng – một đoạn ghi âm có lẫn tiếng điện lưu rè nhẹ. Đó chính là lời cầu xin hoảng loạn của Bạch Lộ năm đó khi trò bắt cá hai tay bị lật tẩy.

​Sau khi bài viết đăng lên, hai cô gái ở bộ phận truyền thông của công ty Nghiêm Tắc lập tức đẩy nhiệt độ, đưa bài viết nhanh ch.óng leo lên top tìm kiếm.

​Cơn sóng dư luận lập tức đảo chiều, Bạch Lộ bị chính đòn bôi nhọ của mình phản phệ.

​Cô ta có lẽ chẳng thể ngờ Nghiêm Tắc lại có thể tàn nhẫn đến mức này. Cô ta liên tục gọi điện tới nhưng đều bị Nghiêm Tắc nhấn tắt, rồi anh thẳng tay kéo cô ta vào danh sách đen ngay trước mặt tôi.

​Căn phòng trở nên yên tĩnh. Bên ngoài cửa sổ đêm đã về sâu, những ánh đèn lấp lánh sáng lên càng làm tôn lên bầu không khí ám ảnh lại dịu dàng trong nhà.

​Tôi nhìn vào mắt Nghiêm Tắc, chỉ cảm thấy trong lòng vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, hốc mắt cay xè:

" 'Người yêu tôi' à... Cách dùng từ của anh sến sẩm quá đấy."

​"Ừm, phù hợp với tuổi tác của anh." Anh tự giễu khẽ cười một tiếng. "Ông chú hơn ba mươi tuổi rồi, sến sẩm một chút cũng là bình thường."

​"Nhưng mà tại sao đại ca giang hồ tuyên bố muốn đ.á.n.h gãy chân Bạch Lộ, sau khi nghe bảo anh thích cô ta lại không dám ra tay nữa thế?"

​Nghiêm Tắc cứng đờ người, ho khẽ hai tiếng:

"Hồi đó tuổi trẻ khí thịnh, có đ.á.n.h nhau vài lần... Danh tiếng trong trường cũng không được tốt lắm."

​Vài câu nói ngắn gọn đã phác họa ra một hình ảnh hoàn toàn khác biệt với một Nghiêm Tắc trưởng thành, chín chắn trước mắt.

​Tôi thấy hơi tiếc nuối:

"Tiếc quá đi mất, em chưa từng được nhìn thấy anh như thế bao giờ."

​"Bây giờ quen biết cũng đâu có muộn."

​Tôi đột nhiên nhớ tới đoạn ghi âm kia:

"Cho nên hồi đó cô ta tới tìm anh giúp đỡ, anh đồng ý nhưng đồng thời cũng ghi âm lại sao?"

​"Làm việc lưu lại bằng chứng để đảm bảo không có sơ hở là thói quen của anh." Nghiêm Tắc thản nhiên đáp.

​Tôi vội vàng nhớ lại xem trước đây mình có từng trêu chọc Nghiêm Tắc hay nói điều gì không đúng vạt không. Kết quả vừa hoàn thần lại đã thấy anh tiến lại sát gần, đôi mắt sâu thẫm chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm vào tôi.

​"Anh chưa từng ghi âm hay lưu lại bất kỳ cái gọi là bằng chứng nào từ em cả."

"Em và cô ta không giống nhau. Thu Thu, anh yêu em."

​Màn tỏ tình đến bất ngờ không kịp phòng bị.

​Trong đầu tôi như có pháo hoa bùng nổ từng đóa. Tôi ngơ ngác nhìn Nghiêm Tắc trước mắt, nghi ngờ bản thân đang tưởng tượng ra:

"... Anh nói cái gì cơ?"

​"Anh yêu em, Thu Thu."

​Cùng với câu nói ấy, nụ hôn nóng bỏng cũng in c.h.ặ.t lên môi tôi:

"Có bị trừ điểm không em?"

​Giọng nói thì thầm sát bên tai khiến tôi bị hôn đến mức đầu óc say sẩm, phải mất vài giây mới kéo lại được chút thần trí tỉnh táo:

"Trừ điểm gì cơ?"

​"Nếu anh vẫn đang trong thời gian thử thách, thì việc lần này có bị trừ điểm không?"

​"... Khó nói lắm." Tôi thở dốc hai hơi, cố làm ra vẻ hà khắc. "Xem biểu hiện của anh đã."

​Nhưng rất nhanh sau đó tôi đã hối hận vì thốt ra bốn chữ này.

​Chương 14

​Có lẽ là trong rủi có may.

​Sau trận sóng gió dư luận này, danh tiếng studio nhiếp ảnh cá nhân của tôi lại được quảng bá rộng rãi. Số lượng khách hàng tìm tới đặt lịch chụp tăng lên gấp mấy lần, những đơn hàng đã thanh toán tiền cọc thậm chí đã xếp lịch tới tận hai tháng sau.

​Bận rộn kiếm tiền nhưng tôi cũng không quên gửi trả chiếc túi xách kia lại cho Khương Hằng.

​"Nếu là Lục Dư Hoài nhờ em gửi thì em mang về trả lại cho cậu ấy đi." Tôi nói qua điện thoại. "Sau này cũng đừng lén lút thu xếp cho cậu ấy tới gặp chị nữa, chẳng có ý nghĩa gì đâu. Chuyện giữa chị và cậu ấy, quá khứ đã là quá khứ rồi."

​Khương Hằng ở đầu dây bên kia thở dài ngao ngán:

"Cho em xin lỗi nhé chị. Em chỉ là thấy Lục Dư Hoài từ bỏ công việc ở Luân Đôn để quay về tìm chị nên mới mủi lòng chút thôi, không làm phiền tới chị chứ?"

​"Không sao." Tôi liếc nhìn Nghiêm Tắc đang ngồi bên bàn ăn. "Chị đi ăn tối đây, không nói chuyện nữa nhé."

​Tắt điện thoại, Nghiêm Tắc ngước mắt nhìn tôi, cố làm ra vẻ rộng lượng:

"Chỉ là một chiếc túi thôi mà, giữ lại cũng không sao."

​"Thật sự không sao ư?" Tôi cố tình hỏi. "Ngày nào em dùng cũng được chứ gì?"

​Bàn tay Nghiêm Tắc đặt trên mặt bàn bất giác siết c.h.ặ.t lại:

"Ngày nào cũng dùng một chiếc túi thì không hợp trang phục lắm, hay là để anh tặng em thêm vài chục chiếc nữa nhé."

​Vài chục chiếc... Thế thì một tháng tôi còn chẳng dùng lặp lại đến lần thứ hai ấy chứ. Ông chú này một khi đã ghen lên thì đúng là buồn cười c.h.ế.t mất.

​Đêm đến, Nghiêm Tắc ở trong phòng làm việc xử lý công sự, tôi ôm máy chơi game Switch ngồi bên cạnh chơi Zelda. Vì quá chú tâm nên tôi cũng không nghe rõ vừa rồi anh đã nói những gì.

​Cho đến khi Nghiêm Tắc đi tới trước mặt tôi, tháo chiếc kính gọng bạc chỉ đeo khi làm việc ra, chống tay lên thành ghế cúi người xuống:

"Chơi tập trung thế, chẳng nghe anh nói gì cả."

​Tôi vừa luyện kỹ năng đỡ đòn bằng khiên vừa thuận miệng bảo:

"Trước đây anh chẳng thế còn gì, một khi đã vùi đầu vào công việc thì em nói gì anh cũng đâu có lọt tai."

​Nghiêm Tắc khựng lại một nhịp rồi lại lên tiếng xin lỗi:

"Anh xin lỗi."

​Trong khoảng thời gian này, anh đã nói câu xin lỗi với tôi rất nhiều lần.

​Tôi suy nghĩ một chút rồi đưa chiếc máy Switch trong tay cho anh, sau đó đứng dậy bước về phía phòng tắm được vài bước lại quay đầu nhìn lại.

​Thấy ánh mắt nghi hoặc của Nghiêm Tắc, tôi bổ sung thêm một câu:

"Nói xin lỗi bằng miệng thì có tác dụng gì chứ. Em đi tắm trước đây, anh đ.á.n.h c.h.ế.t con Nhân Mã này đi rồi em sẽ tha lỗi cho anh."

​Những ngày tiếp theo, cuộc sống vốn dĩ đã bận rộn của Nghiêm Tắc lại càng thêm phong phú.

​Tôi thậm chí còn nhìn thấy cô nhân viên Dương Mẫn – người đã kết bạn WeChat với tôi sau sự việc của Bạch Lộ lần trước – đăng một dòng trạng thái trên nhật ký cá nhân:

​Đúng là gặp ma rồi, chiều nay vào văn phòng sếp gửi phương án duyệt cuối cùng, lại thấy một người đến cả lướt Weibo cũng không bao giờ làm như sếp đang tra hướng dẫn chơi game: "Video hướng dẫn 30 giây đ.á.n.h gục Nhân Mã không mất m.á.u".

​Tôi chụp màn hình dòng trạng thái đó lại, mỗi lần tâm trạng không tốt lại đem ra nhìn để cười.

​Đại khái là Nghiêm Tắc thực sự có thiên phú đặc biệt, sau bốn năm ngày nghiên cứu, anh đã thực sự giúp tôi đ.á.n.h c.h.ế.t con Nhân Mã đó, lại còn hoàn thành mà không mất một giọt m.á.u nào.

​Anh trả lại chiếc Switch cho tôi rồi bảo:

"Thu Thu, mùng mười tháng sau anh phải đi xa một chuyến."

​"Đi đâu cơ?"

​"Đi Thượng Hải bàn chuyện gọi vốn." Anh trịnh trọng nói. "Công ty của anh có lẽ sắp niêm yết lên sàn rồi."

​Tôi rất mừng cho Nghiêm Tắc, nhưng nét mặt anh lại hiện lên sự áy náy:

"Mùng mười là sinh nhật tuổi 22 của em."

​"Ồ, không sao đâu mà." Câu này là thật lòng thật ý. "Nhà em sinh nhật toàn ăn mừng theo lịch âm thôi."

​Vì lịch đặt chụp đã kín lịch nên cho dù là ngày sinh nhật tôi cũng không được nghỉ ngơi. Nhưng nghĩ tới việc kiếm tiền, tôi lại tràn đầy động lực.

​Có một cô em gái đã hẹn trước với tôi từ lâu, bảo rằng muốn chụp một bộ ảnh chân dung phong cách công nghiệp phế tích. Sau vài lần thảo luận, hai bên ấn định địa điểm là một nhà xưởng đã bỏ hoang nhiều năm ở ngoại thành.

​Đến sáng ngày hôm đó, tôi专门 nhắc nhở cô ấy một câu nhớ mang theo m.á.u giả rồi mới sang ăn sáng cùng Nghiêm Tắc.

​Chuyến bay của anh khởi hành vào giữa trưa, chút nữa là phải xuất phát ra sân bay rồi.

​Tôi đang gặm dở chiếc bánh mì sandwich, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Nghiêm Tắc ngồi đối diện chăm chăm nhìn tôi không chớp mắt.

​"Sao thế anh?"

​"Anh đang nghĩ, đi chậm một ngày cũng chẳng sao, hay là ở lại mừng sinh nhật cùng em đã."

​Tôi thấy bất ngờ:

"Nghiêm tổng dạo này lụy tình quá nha, trước đây anh đâu có thế. Đặt vào ngày trước thì sinh nhật hay kỷ niệm gì đứng trước công ty của anh cũng đều phải lui về sau hết."

​"Trước đây là do anh không biết điều." Nghiêm Tắc khẽ thở dài. "Hợp đồng mất rồi thì có thể bàn lại, còn người mình yêu chạy mất thì là mất thật."

Chương 7:" - Tim Đập Vui Thích - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia