03

Buổi chiều, tiết thể d.ụ.c, giáo viên yêu cầu nữ sinh chạy tám trăm mét.

Đến vòng thứ hai, Hứa Minh Châu từ phía sau vượt qua tôi.

Cô ấy quay đầu nhìn một cái, cười nói:

— Khương Mãn, chân cậu có phải lại to hơn rồi không?

Tôi cũng cúi đầu nhìn.

Quần đồng phục ôm lấy đôi chân săn chắc của tôi.

Quả thật không thon.

— Hình như vậy.

Cô ấy không ngờ tôi lại thừa nhận, ngẩn ra một thoáng.

Tôi vừa thở hổn hển vừa bổ sung:

— Nhưng cũng khỏe hơn rồi.

— Lần trước cậu không bê nổi chồng vở bài tập, chẳng phải là tôi giúp cậu bê lên tầng bốn sao?

Nụ cười trên mặt cô ấy cứng đờ.

Tôi sợ cô ấy hiểu lầm, vội nói thêm:

— Lần sau cũng có thể tìm tôi.

Cô ấy hoàn toàn không nói gì nữa.

Tôi tiếp tục chạy về phía trước.

Lại vượt qua cô ấy.

Gió vù vù lướt qua bên tai.

Đôi chân hơi to của tôi đưa tôi chạy hết tám trăm mét.

Tuy không phải hạng nhất, nhưng tôi nhanh hơn lần trước mười hai giây.

Tôi rất hài lòng.

Cúi người nghỉ một lát, tôi vỗ vỗ chân trái trước, rồi lại vỗ chân phải.

— Vất vả rồi.

Bên cạnh có người phì cười.

Lục Trì đang dựa vào cột bóng rổ uống nước.

Cậu ấy là đối thủ thi đấu của Chu Ký Bạch.

Hai người cạnh tranh từ lớp mười lên lớp mười một, trên bảng xếp hạng, không phải Lục Trì hơn Chu Ký Bạch một điểm, thì là Chu Ký Bạch hơn cậu ấy hai điểm.

Nghe nói quan hệ giữa hai người tệ đến mức ngay cả tên của đối phương cũng chẳng muốn nhắc tới.

Lục Trì vặn nắp chai, đi về phía tôi.

— Khương Mãn, cậu đang nói chuyện với ai vậy?

— Chân của tôi.

— Nó nghe hiểu à?

Tôi lắc đầu.

— Không biết.

— Vậy cậu còn khen?

— Biết đâu được?

Lục Trì nhìn tôi mấy giây, đột nhiên quay mặt đi, bả vai run lên bần bật.

Tôi vòng qua nhìn cậu ấy.

— Cậu đang cười à?

— Không có.

— Nhưng cậu lộ cả răng ra rồi.

Cậu ấy dứt khoát không nhịn nữa, cúi đầu cười càng dữ hơn.

Cười xong, cậu ấy lại lấy một chai nước từ máy bán hàng tự động ném cho tôi.

— Thưởng cho hai cái chân biết phấn đấu của cậu.

Tôi vội vàng dang tay ra, ôm trọn chai nước vào lòng.

Thân chai lạnh buốt, khiến lòng bàn tay tê đi.

Tôi vừa định cảm ơn thì một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, lấy chai nước đi.

Chu Ký Bạch vặn nắp chai, đặt sang một bên.

— Vừa chạy xong, đừng uống nước lạnh. Để một lúc rồi hãy uống.

Giọng điệu của cậu ấy vẫn bình thản như mọi khi.

Cứ như quả đào sáng nay chưa từng thối đi.

Cũng như cậu ấy chưa từng uống hết hộp sữa dâu người khác tặng.

Lục Trì nhướng mày.

— Chu đại học bá, quản hơi rộng đấy.

Chu Ký Bạch không để ý đến cậu ấy.

Chỉ cụp mắt nhìn tôi.

— Rửa tay sạch chưa?

Tôi ngẩn ra một lát, lúc này mới hiểu cậu ấy đang hỏi chuyện nước đào.

— Rửa sạch rồi.

— Ừ.

Cậu ấy xoay người định đi.

Trước đây, chỉ cần cậu ấy quan tâm tôi một câu như vậy, tôi đã có thể vui rất lâu.

Sau đó lại âm thầm tuyên bố trong lòng rằng, quả nhiên Chu Ký Bạch vẫn là Chu Ký Bạch của thuở nhỏ.

Nhưng hôm nay thì không.

Có lẽ quả đào sáng nay đã thối quá triệt để.

Đến cả những lý do tôi từng tìm giúp Chu Ký Bạch, cũng bị ngâm thối theo.

Tôi lấy lại chai nước lạnh, áp bên má để hạ nhiệt.

Chu Ký Bạch dừng bước.

— Không phải đã bảo cậu đừng uống sao?

— Tôi không uống.

Tôi áp má trái xong lại đổi sang má phải.

— Mặt tôi chạy đến đỏ bừng rồi, cũng vất vả lắm, cho nó chườm lạnh một chút.

Lục Trì lại bắt đầu cười.

Chỉ có Chu Ký Bạch không cười.

Ánh mắt cậu ấy lướt qua lại giữa tôi và Lục Trì một lúc.

Sau đó lạnh mặt bỏ đi.

3 - Tin Tức Có Hương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia