Giọng nói càu nhàu, ngột ngạt nhưng đong đầy sự cưng chiều ấy... sao mà nghe quen thuộc đến thế.
Lạ nhất là từ nhỏ đến lớn, ta cứ liên tục mơ thấy một giấc mơ lặp đi lặp lại.
Trong mơ có một căn nhà gỗ rách nát giữa rừng tuyết Cửu Phong, có một con rắn nhỏ màu xanh đen kiêu ngạo nằm trong n.g.ự.c áo ta.
Và có một người đàn ông đẫm m.á.u gầm lên xé rách Sổ Ti Mệnh, đại náo Chín Tầng Trời chỉ để nắm lấy tay một kẻ qua đường vô danh.
Giấc mơ ấy chân thực đến mức mỗi lần tỉnh dậy, lòng ta lại man dại một nỗi buồn không tên, nhưng ta chẳng thể nào nhớ ra người đàn ông đó là ai.
Cho đến hôm nay, ngày ta đối mặt với Lôi Kiếp thành tiên trên đỉnh Vân Mây.
Sấm sét tím cuồng bạo xé rách bầu trời, giáng thẳng xuống thân thể ta.
Trong khoảnh khắc sinh t.ử khi đạo thiên lôi cuối cùng nổ tung, linh lực trong người ta bộc phát, thông suốt toàn bộ kinh mạch và... cả phong ấn linh hồn.
BÙM!
Trí nhớ kiếp trước tràn về như dòng sông băng tan chảy!
Căn nhà gỗ nhỏ... bát cháo loãng... con rắn "Tiểu Xanh" kiêu ngạo...
Vết thương chằng chịt trên lưng hắn... và khoảnh khắc hắn quỳ giữa dòng sông gào khóc tên ta...
Tất cả! Tất cả đều là hắn, là Thẩm Triệt!
Sấm sét tan đi, ánh mây ngũ sắc rực rỡ đậu xuống đỉnh núi, đ.á.n.h dấu khoảnh khắc ta chính thức thoát phàm thành tiên.
Ta đứng giữa cuồng phong, nước mắt trào ra như mưa rơi, rưng rưng lăn dài trên gò má.
Thì ra không phải mơ.
Thì ra vị Thần Vương cao quý năm đó thật sự đã xé rách Ti Mệnh, nhặt lại mảnh linh hồn ta từ cõi U Minh, rồi kiên nhẫn chờ đợi, thầm lặng che chở cho ta từng chút một từ khi ta mới chỉ là một đứa trẻ lẫm chẫm tập đi.
Hắn đã dùng cả một kiếp người để tự tay chăm sóc, bảo vệ ta lớn lên một cách bình an nhất.
"Lâm Huyên..."
Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên phía sau.
Thẩm Triệt bước tới, đôi mắt lam thẫm tràn ngập sự hồi hưng, lo lắng lẫn giằng xé:
"Nàng... nàng có làm sao không? Có bị lôi kiếp đả thương không?"
Ta quay người lại, nhìn khuôn mặt tuấn tú đong đầy sự si tình cố chấp ngàn năm không đổi ấy.
Nước mắt ta rơi nhiều hơn, ta không nén nổi cảm xúc, lao thẳng vào lòng hắn, ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn.
"Thẩm Triệt... con rắn ngốc này!"
Thẩm Triệt khựng lại toàn thân.
Ánh mắt hắn chợt rực sáng, bàn tay to lớn run rẩy ôm chầm lấy ta, vùi đầu vào tóc ta thở dốc:
"Nàng... nàng nhớ ra rồi?"
"Ừm, ta nhớ ra rồi!"
Ta gật đầu thật mạnh trong n.g.ự.c hắn, cất giọng vừa hờn dỗi vừa rạng rỡ:
"Nhớ ra ai đó từng càu nhàu ép ta ăn cơm, nhớ ra ai đó xé Sổ Ti Mệnh đại náo Thiên đình..."
"Và nhớ ra vị Thương Long Thần Vương ngốc nghếch đã tự tay nuôi ta béo mầm suốt mười mấy năm qua!"
Thẩm Triệt bật cười thành tiếng, một tiếng cười nhẹ nhõm, rực rỡ và hạnh phúc nhất từ trước đến nay.
Ngài siết c.h.ặ.t t.a.y, bế bổng ta lên giữa biển mây ngũ sắc rực rỡ của Thanh Vân Tông.
Kịch bản của Ti Mệnh đã vĩnh viễn bị xóa bỏ.
Từ nay về sau, trên con đường trường sinh bất t.ử, không còn Tình Kiếp đày đọa, chỉ có một vị Thần Vương sánh bước bên người con gái hắn dùng cả tính mạng để yêu thương.
[HOÀN]