Bát canh Mạn Bà ngọt ngào thanh tẩy trí nhớ đặt ngay trước mặt, nhưng nàng nhất quyết không chịu uống.
Quỷ xá c.h.ử.i rủa, âm quan xua đuổi, nàng vẫn kiên quyết ngồi lì bên bờ sông.
Bởi vì trong lòng nàng vẫn luôn khắc sâu hình bóng người đàn ông từng gánh nước, chẻ củi, càu nhàu ép nàng ăn từng thìa cơm.
Nàng sợ uống bát canh này rồi, nàng sẽ quên mất cái tên Thẩm Triệt.
Quên mất con rắn nhỏ từng nằm trong n.g.ự.c áo nàng ủ ấm.
"Cô gái nhỏ, cô đã ngồi đây ba năm rồi, sao không chịu đi đầu thai?"
Mạn Bà thở dài, nhìn nàng đầy thương hại.
Lâm Huyên ôm lấy gối, nở một nụ cười nhạt nhòa nhưng tràn ngập sự dịu dàng:
"Bà ơi, cháu muốn đợi thêm một chút."
"Cháu muốn nhìn thấy huynh ấy quay về Thượng giới làm vị Thần Vương cao quý, sống một đời bình an, không còn bị thiên lôi đày đọa nữa."
Nàng đâu có biết, vị "Thần Vương cao quý" trong lòng nàng, lúc này đang làm xáo trộn cả cõi Âm Dương.
"OÀNG!"
Một tiếng nổ chấn động toàn bộ cõi U Minh.
Mây đen và ma khí ngút trời xé rách vòm trời U Minh tối mịt.
Một con Thương Long khổng lồ toàn thân nhuốm má.u, vảy rồng bạch kim lấp lánh mang theo thần uy ngút trời xông thẳng xuống bờ sông Vong Xuyên.
Quỷ binh, Âm quan hoảng sợ chạy tán loạn, không ai dám cản đường con ma rồng đang phát điên này.
Thương Long thu nhỏ lại, hóa thành người đàn ông mặc y phục trắng muốt đẫm má u.
Thẩm Triệt đứng giữa biển hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm.
Mái tóc đen tung bay trong gió âm, trên đầu hai chiếc sừng rồng bạch kim hơi rạn nứt vì cố xé rách ranh giới Tam Giới.
Ánh mắt lam thẫm sâu thẳm của hắn quét qua hàng vạn linh hồn bên bờ sông, rồi dừng lại ở bóng hình nhỏ bé gầy rộc bên vách đá.
Nhiệt độ quanh bờ Vong Xuyên như ngưng đọng hoàn toàn.
Thẩm Triệt run rẩy bước từng bước tiến về phía nàng.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu tơ m.á.u, từng giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má góc cạnh.
"Lâm Huyên..."
Giọng hắn khàn đục, nghẹn ngào, chứa đựng sự thương nhớ và dằn dằn tuyệt vọng suốt hàng ngàn ngày đêm tích tụ.
Lâm Huyên giật mình ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc ấy, nàng bàng hoàng đứng bật dậy, chiếc bát gốm trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Thẩm Triệt!
Sao hắn lại ở đây?!
Hắn không phải đã quay về Thượng giới làm Thần Vương rồi sao?
"Thẩm... Thẩm Triệt? Sao huynh lại xuống đây?"
Lâm Huyên vội vã lùi lại nửa bước, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và hoảng hốt.
Nàng hoảng sợ không phải vì thấy hắn đẫm m.á.u, mà vì nàng sợ sự tồn tại của nàng lại lần nữa làm hại hắn.
"Huynh mau quay về đi! Đừng ở đây!"
Lâm Huyên xua tay, nước mắt trào ra:
"Thiên Đạo sẽ phạt huynh mất! Ta chỉ là một kẻ qua đường vô danh, huynh hạ mình xuống cái nơi bẩn thỉu này làm gì?!"
Nhìn hành động lùi bước và sự hoảng hốt che giấu tình cảm của nàng, trái tim Thẩm Triệt như bị vỡ tan thành vạn mảnh.
Cô gái ngốc nghếch này, đến tận bây giờ vẫn lo lắng cho hắn, vẫn sợ làm hại hắn.
"Ta không về!"
Thẩm Triệt gầm lên một tiếng, hắn lao tới, vươn hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân hình mảnh mai, hư ảo của nàng vào lòng.
Hắn dùng hết sức lực siết c.h.ặ.t lấy nàng, như thể muốn khảm nàng vào tận xương tủy của mình.
Mùi hương sen tuyết thanh cao hòa lẫn với mùi má u tươi từ người hắn bao trùm lấy Lâm Huyên, ấm áp đến mức làm nàng tan chảy.
"Ta không làm Thần Vương cái quái gì nữa hết!"
Thẩm Triệt tựa đầu vào vai nàng, thân thể cao lớn run lên bần bật, tiếng khóc nức nở vang lên bên tai nàng:
"Nàng chê ta ngột ngạt cũng được, nàng chê ta dị dạng cũng được..."
"Nhưng xin nàng... đừng bỏ rơi ta nữa..."
"Cả đời này, ta chỉ muốn ở bên nàng thôi..."
Lâm Huyên đứng chế t lặng trong vòng tay ấm áp của hắn.
Cảm nhận được nhịp tim đập điên cuồng và sự chân thành tuyệt vọng của người đàn ông cao quý này, mọi sự phòng thủ trong lòng nàng hoàn toàn sụp đổ.
Nàng giơ bàn tay hư ảo của mình lên, chậm rãi ôm lấy tấm lưng đẫm m.á.u của hắn, gục đầu vào n.g.ự.c hắn khóc nức nở.
Thì ra trên đời này, thật sự có một loại tình yêu có thể đập tan mọi quy luật của định mệnh.
10.
Chuyện kể rằng ở đỉnh Vân Mây thuộc Thanh Vân Tông, có một vị Thượng tiên mang danh hiệu Thương Long Thần Tôn.
Ngài cao cao tại thượng, tính tình lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, chưa từng thu nhận bất kỳ đệ t.ử nào.
Ấy thế mà từ khi ta bắt đầu có ký ức, vị Thượng tiên ấy đã luôn xuất hiện trong cuộc đời ta.
Ta tên là Lâm Huyên, mười sáu tuổi, là đệ t.ử thân truyền duy nhất của ngài.
Nói ra thì kỳ lạ, từ lúc ta còn là một đứa trẻ ba tuổi lẫm chẫm tập đi ở phàm thế, ta đã thấy bóng hình cao ráo, mặc áo dài trắng viền chỉ bạc ấy luôn đứng cách ta không xa.
Khi ta vấp ngã vào đống tuyết lạnh, ngài sẽ biến ra một luồng linh lực ấm áp đỡ lấy ta.
Khi ta biếng ăn, ngài lại hóa thành một vị tiên nhân hạ giới, lén đặt trước cửa phòng ta từng bát cháo nóng hổi tỏa hương thơm phức.
Đến năm ta mười tuổi, phát hiện ra thiên cấp linh căn, ngài đích thân hạ giới nắm lấy tay ta, đưa ta về Thanh Vân Tông.
"Từ nay về sau, ta là sư phụ của con."
Lúc ngài nói câu đó, đôi mắt lam thẫm sâu thẳm nhìn ta chằm chằm, đong đầy thứ cảm xúc cuồng nhiệt, sâu sắc đến mức khiến tim ta đập hẫng mất một nhịp.
Nhiều lúc ta thấy sư phụ nuôi ta kỳ lạ lắm.
Ngài chiều chuộng ta đến mức vô pháp vô thiên.
Đệ t.ử nhà người ta phải thức khuya dậy sớm gánh nước, chẻ củi, chịu phạt quét sân.
Còn ta? Mỗi sáng ngủ dậy, đống củi trước phòng đã được chẻ ngăn nắp, nước ấm đã múc sẵn, canh thảo d.ư.ợ.c bồi bổ cơ thể đã sắc xong xuôi đặt trên bàn.
Ngài chăm sóc ta từng li từng tí, nhìn ta ăn từng miếng cơm, soi từng ngọn rau miếng thịt.
"Sư phụ, người làm vậy chi thế? Con là đệ t.ử, để con tự làm được mà!"
Ta từng bĩu môi than phiền khi ngài giật lấy cây chổi trên tay ta.
Những lúc như thế, Thẩm Triệt, vị Thượng tiên lừng lẫy Tam Giới, chỉ khẽ mím bờ môi mỏng, gõ nhẹ vào trán ta:
"Thân thể yếu ớt, ăn nhiều vào cho béo mầm lên đã rồi tính."