Thế gian ai cũng bảo nhị công t.ử phủ Thừa tướng bị si tình thành bệnh, vì thất tình mà sầu muộn đến ch ết trẻ.
Nhưng không ai biết, hắn c hết không phải vì nữ chính thiên mệnh phụ tình.
Hắn chế t vì dằn dằn tuyệt vọng khi mất đi người con gái duy nhất từng sưởi ấm linh hồn hắn.
Sở Mạn Mạn đứng bên giường, nhìn Thẩm Triệt trút từng hơi thở đứt quãng mà lòng vừa giận vừa mừng.
Giận vì hắn thà chế t chứ nhất quyết không nhìn nàng ta một cái.
Mừng vì hắn đã chế t đúng theo kịch bản "thất tình ch ết trẻ", Tình Kiếp đã chính thức hoàn thành.
"Thần Vương, ngài sắp được trở về thần đàn rồi."
Sở Mạn Mạn khẽ mỉm cười thì thầm.
Trên giường bệnh, Thẩm Triệt dùng chút sức lực cuối cùng của cuộc đời phàm thế, siết c.h.ặ.t chiếc khăn khố cũ trong lòng bàn tay.
Đôi mắt đã mờ đục của hắn cố gắng hướng về phía cửa sổ, nơi xa xăm có ngọn núi Cửu Phong phủ đầy tuyết trắng.
"Lâm Huyên..."
Hắn thốt ra hai từ cuối cùng, một giọt nước mắt trong suốt chảy qua khóe mắt, rơi xuống gối.
Bàn tay hắn buông lơi.
Trút hơi thở cuối cùng, Thẩm Triệt qua đời ở tuổi hai mươi mốt, mang theo mối tình dở dang và sự thương nhớ khôn nguôi xuống hoàng tuyền.
Cuộc đời phàm thế của Thẩm Triệt đã khép lại.
Sổ Ti Mệnh rực sáng, ghi nhận một Tình Kiếp hoàn hảo.
Thế nhưng, tất cả bọn họ đều đã quên một điều.
Khi con người ta c hết đi vì thù hận, họ sẽ hóa thành ma.
Còn khi một vị Thần Vương ch ết đi vì si tình đến phát điên... hắn sẽ lật tung cả Tam Giới để tìm lại mảnh tình đã mất!
08.
Trên Thượng giới, chín tầng trời bỗng rần rần rung chuyển.
Mây đen phủ kín Thương Long Thần Điện, từng đạo sấm sét vàng kim chao đảo rạch nát hư không.
Trên Thần Đàn cao ngất, Thẩm Triệt mở bừng mắt.
Linh lực Thương Long Thượng cổ bùng phát như núi lửa trào dâng, gột rửa toàn bộ t.ử khí của kiếp phàm nhân.
Hai chiếc sừng rồng bạch kim mọc ra trên mái tóc đen, đôi mắt lam thẫm ngập tràn thần uy kiêu hãnh và lạnh lẽo.
Trí nhớ thần linh thức tỉnh.
Tất cả ân oán, duyên nợ, từng khoảnh khắc ở phàm thế hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.
Từ ngụm cháo loãng ấm áp dưới mái nhà gỗ rách, đến giọt nước mắt lăn trên má Lâm Huyên khi nàng buông tay gieo mình xuống dòng sông băng.
Thẩm Triệt giơ tay lên, nhìn bàn tay từng thô ráp vì củi gieo ở phàm gian nay lại đong đầy thần lực vô biên.
"Lâm Huyên..."
Hắn khẽ gọi tên nàng, trái tim thần linh ngàn năm không gợn sóng bỗng nhói lên một cơn đau xé ruột xé gan.
Lúc này, Ti Mệnh Quan cùng Sở Mạn Mạn dẫn theo chư thần tề tựu dưới chân Thần Đàn.
Ti Mệnh Quan hồ hởi dâng lên cuốn gấm màu vàng kim, mỉm cười gật đầu chúc tụng:
"Chúc mừng Thương Long Thần Vương hoàn thành Tình Kiếp, đại đạo viên mãn, quay về thần đàn!"
"Trong Sổ Ti Mệnh ghi rõ: Thần Vương bị phụ tình, dằn dằn phẫn khuất mà ch ết trẻ, trải đủ đắng cay của nhân gian."
Thẩm Triệt từ trên Thần Đàn thong thả bước xuống.
Mỗi bước chân của hắn khiến cả không gian gầm lên tiếng rồng ngâm trầm đục, áp lực thần uy đè nặng khiến chư thần phải đồng loạt quỳ rạp xuống.
Hắn đi tới trước mặt Ti Mệnh Quan, giơ tay giật lấy cuốn Sổ Ti Mệnh.
"Thần Vương... Ngài..." Ti Mệnh Quan ngơ ngác ngẩng đầu.
Thẩm Triệt lật xem từng trang.
Trên đó ghi lại rõ ràng từng câu, từng chữ về "kịch bản" tình kiếp mà Ti Mệnh đã sắp đặt cho hắn và Sở Mạn Mạn.
Mà tên của Lâm Huyên, người con gái dùng cả mạng sống để bảo vệ hắn, lại hoàn toàn không xuất hiện, giống như một vệt bụi dơ bẩn bị cố tình xóa bỏ.
"Rắc!"
Thẩm Triệt thẳng tay xé nát cuốn Sổ Ti Mệnh làm đôi, rồi vò thành bụi mịn ngay trước mắt chư thần.
Cả Ti Mệnh Cung chấn động, Ti Mệnh Quan sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u:
"Thần Vương! Ngài làm cái gì thế?! Đó là quy luật Thiên Đạo, là kịch bản Ti Mệnh định sẵn..."
"Bốp!"
Thẩm Triệt vung tay, một luồng chưởng lực đ.á.n.h văng Ti Mệnh Quan vào cột đá Thần Điện.
Hắn tiến lên một bước, ánh mắt lam thẫm lóe lên sát khí ngút trời, móng nanh rồng lộ ra kẹp c.h.ặ.t lấy cổ Ti Mệnh Quan:
"Ti Mệnh, ngươi viết cái quái gì thế?"
Giọng nói của hắn vang vọng khắp chín tầng trời, vừa bá đạo vừa tràn ngập sự phẫn nộ cùng cực:
"Rảnh rỗi rồi sinh nông nổi?"
"Các ngươi bắt ta thất tình vì Sở Mạn Mạn, nhưng người ta trao trọn linh hồn lại là Lâm Huyên!"
Sở Mạn Mạn bò dưới đất, run rẩy cất giọng:
"Thần Vương... nàng ta chỉ là một phàm nhân qua đường, linh hồn đã gieo xuống sông băng tan thành mây khói rồi, ngài cần gì vì nàng ta mà đại náo Thiên đình?!"
"Cút!"
Thẩm Triệt liếc nhìn Sở Mạn Mạn bằng ánh mắt nhìn một cái xác ch ết.
Hắn biến hóa thành Thương Long khổng lồ dài ngàn thước, vảy rồng bạch kim tỏa sáng rực rỡ nhưng mang theo ma khí cuồng bạo.
Con Thương Long gầm lên một tiếng xé rách vòm trời, móng nanh quật nát Ti Mệnh Điện thành đống vụn vỡ.
"Trời đất này không có tên nàng, ta sẽ xé rách trời đất!"
"Sổ Ti Mệnh không ghi duyên nợ của ta và nàng, ta sẽ dẫm nát cả Ti Mệnh!"
Thương Long gào xé hư không, không tiếc vứt bỏ thần vị cao quý, lao thẳng từ Thượng giới xuống thẳng cõi U Minh Hoàng Tuyền.
Hắn muốn lật tung Sông Vong Xuyên, đào xới từng tấc đất Hoàng Tuyền để tìm lại linh hồn của cô gái nhỏ nghèo khó năm nào!
09.
U Minh Hoàng Tuyền quanh năm bao phủ bởi sương mù đỏ quạch và mùi hoa Bỉ Ngạn u uất.
Dòng sông Vong Xuyên chảy cuồn cuộn dưới cầu Nại Hà, mang theo vô số linh hồn phàm nhân cô quạnh.
Tại bờ sông phủ đầy hoa đỏ thắm, một bóng hình nhỏ bé đang ngồi ngơ ngác trên vách đá.
Đó là Lâm Huyên.
Sau khi gieo mình xuống sông băng ba năm trước, linh hồn cô trôi dạt về cõi U Minh này.