Cù Tiểu Phong tính toán quay chụp lại quá trình chế biến món này để làm tư liệu sống cho đợt cập nhật video kỳ nghỉ, thế nên cậu quyết định "làm màu" một chút, dùng nồi đất để hầm canh. Chứ nếu không vì mục đích lên hình, cậu đã thẳng tay ném vào chảo sắt xào rau cho nhanh gọn nhẹ, đỡ phải rửa thêm một cái nồi — đúng là cái thói lười kinh điển của hội độc thân.

Cậu lấy chiếc nồi đất mới mua từ trong tủ chén ra. Đây là báu vật mà Tần Ngữ đã cùng cậu đi chọn lựa mỏi rã cả cẳng, dáng nồi tròn vo, múp míp lại còn có hai cái tai nhỏ trông cực kỳ đáng yêu.

Dù lúc mới tha về nhà đã được tổng vệ sinh từ trong ra ngoài, nhưng vì để xó bấy lâu nay mới có cơ hội "diện kiến ánh mặt trời", Cù Tiểu Phong vẫn cẩn thận cọ rửa lại một lần nữa cho chắc ăn.

Bếp đã lên lửa, mỡ heo trong chảo sắt cũng tan chảy thơm lừng, vừa vặn cá cũng ướp xong.

Cù Tiểu Phong nhấc chảo lên chao một vòng cho dầu thấm đều khắp bề mặt, sau đó rải một lớp muối mỏng dưới đáy chảo để chống dính — một mẹo nhỏ nhưng có võ. Cậu nhẹ tay thả từng khúc cá vào, chiên lửa nhỏ cho thịt cá định hình. Hai phút sau, cậu mới rón rén lật mặt cá thử xem sao. Thành công mỹ mãn! Cá không hề dính chảo, cũng chẳng bị nát, lớp da được chiên đến độ vàng ươm, tỏa hương ngào ngạt. Cậu nhanh tay lật toàn bộ số cá còn lại để tiếp tục chiên mặt kia.

Cậu chăm chú quan sát sự thay đổi của thịt cá để điều chỉnh hỏa lực kịp thời. Lật thử một miếng, thấy hai mặt đã vàng giòn chuẩn chỉnh, cậu liền tắt bếp, chuyển những khúc cá vàng ruộm này sang chiếc nồi đất đã rửa sạch. Cậu đổ thêm nước lạnh vào sao cho mực nước cao hơn cá một chút, rồi thả luôn phần trứng cá và bóng cá vào, bật bếp lên rồi thả nốt số hành gừng thái lát vào nồi.

Chẳng mấy chốc, nồi canh cá trong nồi đất đã sôi sùng sục, phát ra những tiếng "ùng ục" nghe vui tai vô cùng. Cù Tiểu Phong nêm thêm một thìa tiêu trắng xay vào nồi, tiếp tục đun thêm vài phút. Nhìn thịt cá đã chín tới độ vừa vặn, cậu mới thả những khối đậu hũ cắt nhỏ vào. Chờ đậu hũ chín mềm, cậu múc một thìa nhỏ nếm thử vị, gia giảm thêm gần nửa thìa muối. Sau khi thử lại thấy hương vị đã vừa vặn chuẩn bài, cậu liền tắt bếp, đồng thời cũng tắt luôn chiếc camera mini đang gài trước n.g.ự.c.

Một mình ăn thì bày vẽ nhiều làm gì cho mệt body, cậu bưng luôn nồi canh cá lên bàn, xới một bát cơm đầy, chuẩn bị sẵn thìa đũa rồi chính thức thưởng thức bữa ăn đầu tiên trong ngày.

Nhìn đống hành gừng băm có phần "bản năng hoang dã" trong nồi, cậu tự giác kiểm điểm rằng bản thân vẫn cần phải bế quan tu luyện thêm đao công. Nhưng sau khi nếm thử một miếng đậu hũ mềm mịn và thịt cá ngọt thơm, cậu tự đ.á.n.h giá tuy không đến mức kinh diễm chấn động lòng người, nhưng thế này là hoàn toàn đạt chuẩn rồi.

Quá ư là mãn nguyện!

Hồi còn ở Trái Đất, Cù Tiểu Phong chính là fan cứng của các nền tảng blogger ẩm thực, mấy chương trình nấu ăn kinh điển của đài truyền hình cậu còn cày đi cày lại đến thuộc làu cả kịch bản.

Chính vì vậy, vào lúc này và ở nơi này, Cù Tiểu Phong vô cùng may mắn vì kiếp trước mình là một tâm hồn ăn uống đích thực. Xuyên không đến thời tinh tế, những video ẩm thực cậu xem khi xưa bỗng chốc trở thành những bí kíp nấu ăn vô giá, thiên kim khó cầu. Mà ở cái nơi này, rau củ quả tươi có giá đắt đỏ đến mức khiến hai chữ "ẩm thực" như được dát vàng ròng.

Cũng may Cù Tiểu Phong vốn có trí nhớ siêu phàm, cộng thêm việc vì mục tiêu khởi nghiệp nên cậu đã ra sức lục lọi ký ức, thành ra việc "triệu hồi" các công thức nấu ăn trong đầu đối với cậu giờ đây dễ như trở bàn tay.

Chỉ có điều, lý thuyết thì đầy mình nhưng thực hành thì vẫn còn hơi sượng trân. Tay nghề của Cù Tiểu Phong nguyên bản cũng chỉ dừng lại ở mức biết nấu cơm gia đình. Kỹ năng xắt rau hay nêm nếm gia vị cho mấy món phức tạp vẫn còn chút gượng gạo, không dám mạnh tay. Tuy từ lúc xuyên qua đến thế giới này, cậu nấu món nào là ăn tiền món đó, chưa từng bị lật xe phát nào, nhưng cậu vẫn rất tém tôm, hiếm khi cập nhật video nấu nướng lên tài khoản, trừ khi bản thân thực sự tâm đắc.

Điều này cũng dẫn đến việc mỗi khi đối mặt với cơn bão bình luận đòi cậu mở tính năng "chia sẻ vị giác" lúc phát sóng trực tiếp để được "ăn chực online" qua mạng, cậu chỉ biết ngậm ngùi nhận lời khen, gửi lời cảm ơn, rồi giả trân coi như mình không hiểu tiếng tinh tế.

Ẩm thực phát trực tiếp nếu làm tốt thì chẳng khác nào một mỏ vàng lộ thiên. Cù Tiểu Phong đương nhiên sẽ không đời nào từ bỏ việc khai thác nó. Những lúc rảnh rỗi, cậu đều cật lực luyện tập theo các giáo trình trong đầu để nâng cao tay nghề, dạo gần đây cũng coi như có chút thành tựu.

Sau khi ăn xong, cậu cất phần canh cá còn dư vào tủ lạnh để dành cho bữa tối hâm lại ăn tiếp, rồi đem toàn bộ bát đĩa đi rửa sạch sẽ. Để tiêu cơm, Cù Tiểu Phong ra sân lật lại đống đất đang phơi, giúp ánh mặt trời có thể chiếu đều đến từng góc nhỏ.

Thời tiết bắt đầu nóng lên rồi, cậu không tính đi dạo phơi nắng buổi chiều như hai tháng trước nữa. Cậu chỉ đi qua đi lại ở khu vực hành lang tầng một và những nơi có bóng râm trong sân, sẵn tiện truyền dữ liệu video từ camera vào quang não để bắt đầu công đoạn cắt ghép.

Phần mềm dựng video thời tinh tế phải nói là thông minh và tiện lợi tới mức thượng thừa, Cù Tiểu Phong thao tác nhiều nên giờ cũng đã thành thạo, lướt tay vèo vèo.

Cậu nhanh ch.óng cắt bỏ những đoạn thừa thãi, gõ nội dung giới thiệu vào khung văn bản, phần mềm của quang não liền tự động nhận diện hình ảnh tương thích và chèn phụ đề chuẩn đét. Về phần thuyết minh, người dùng có thể chọn giọng nói tự động của hệ thống hoặc tự ghi âm. Lúc mới đầu chưa quen tay, Cù Tiểu Phong toàn tự ghi âm giọng mình, sau này để giữ vững phong cách riêng nên cậu cứ thế duy trì luôn.

Cậu vừa đi qua đi lại theo phụ đề để ghi âm giọng nói của mình, thấy lạnh thì lại bước ra chỗ có nắng sưởi một chút, thấy hơi nóng lại lủi vào bóng râm nép mình. Cứ đi bộ loanh quanh như thế, loáng một cái video đã được dựng xong xuôi.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng không thấy lỗi lầm gì, cậu đăng nhập tài khoản và nhấn nút tải video lên, hệ thống sẽ mất một chút thời gian để duyệt. Hoàn thành xong xuôi mọi việc, Cù Tiểu Phong vươn vai một cái thật dài. Buổi sáng dậy rõ sớm, giờ lại được một bụng no nê khiến cơn buồn ngủ kéo đến ríu cả mắt. Cậu thoát tài khoản, tắt quang não rồi lững thững đi về phòng để tận hưởng một giấc ngủ trưa ra trò.

Nhờ hôm trước ăn no ngủ kỹ, Cù Tiểu Phong đ.á.n.h một giấc ngon lành đến tận lúc tự nhiên tỉnh giấc vào sáng hôm sau.

Buổi sáng lười đỏ mắt không muốn nổi lửa nấu cơm, cậu tùy tiện mò vào tủ lạnh lấy một túi dinh dưỡng dịch uống ực cho xong bữa sáng.

Hôm nay cậu có chính sự phải làm. Sau khi thay một bộ quần áo cũ thoải mái, cậu lên lầu xách chiếc thùng đựng dụng cụ bám bụi ở góc thư phòng xuống.

Cậu tính toán quy hoạch một khoảng trống trong sân để làm một mảnh vườn trồng rau nhỏ, vừa tiện chăm sóc lại vừa dễ bề quan sát quá trình sinh trưởng của hạt giống.

Đầu tiên, cậu thu dọn đống đất đã phơi khô gom vào một góc, chừa ra khoảng không gian dự định sẽ đặt giàn trồng rau. Tiếp đó, cậu khệ nệ khiêng chiếc thùng chuyển phát nhanh bằng kim loại đang dựng ở chân tường ra.

Đây chính là giàn sắt trồng cây hai tầng mà Cù Tiểu Phong đã đặt mua, khổ nỗi món này mua về là phải tự thân vận động lắp ráp từ a đến z.

Vì thành phẩm cuối cùng của giàn sắt này có dạng bậc thang, nên cậu dựa theo bản vẽ để tìm ra linh kiện của từng tầng rồi phân loại gọn gàng, sau đó tách riêng phần khung đỡ nối giữa tầng một và tầng hai ra, số còn lại là mấy tấm vỉ sắt đặt chậu hoa được điều chỉnh tùy theo kích cỡ đáy chậu, cậu gom chúng thành một đống riêng.

Sau khi giải quyết xong công đoạn phân loại vật liệu nhức cái đầu nhất, phần lắp ráp còn lại trở nên đơn giản hơn nhiều. Cậu mò mẫm trong hộp dụng cụ tìm một chiếc cờ lê vừa vặn rồi bắt tay vào việc. Lúc đầu mọi thứ diễn ra rất mượt mà, nhưng đến khi ráp lên tầng trên thì việc một mình cân cả thế giới bắt đầu xuất hiện điểm bất tiện.

Thế nhưng cái khó ló cái khôn, chút trở ngại này làm sao làm khó được Cù Tiểu Phong. Cậu kéo ngay một chiếc ghế tựa lại, đặt một đầu khung sắt hay bị rớt lên lưng ghế để cố định, nhờ vậy mà bên đang lắp ráp mới có thể thuận lợi siết c.h.ặ.t ốc vít. Đến khi lên tới tầng hai, chiều cao của chiếc ghế không đủ xài nữa, cậu dứt khoát đứng vào giữa, khuỵu gối chân xuống rồi vác luôn cái khung sắt lên vai. Cậu nhanh tay vặn c.h.ặ.t đai ốc một bên, sau đó lách người trượt lên phía trước để siết nốt bên còn lại, cuối cùng mới đi vòng quanh dậm lại cho toàn bộ đai ốc hai bên c.h.ặ.t khít.

Sau vài bận chạy tới chạy lui, bở cả hơi tai thì cái khung sườn to đùng của giàn sắt cũng được dựng lên hoàn chỉnh.

Công việc còn lại chỉ là lắp mấy tấm vỉ sắt để đặt chậu hoa vào, bước này cứ máy móc lặp đi lặp lại là xong. Vì mục đích ban đầu của Cù Tiểu Phong là để trồng rau nên cậu cũng chẳng buồn chỉnh sửa kích thước làm gì cho mệt, cứ thế đối chiếu theo hình minh họa của nhà sản xuất mà lắp ráp rèn rẹt từng tấm vào.

Cuối cùng cũng đại công cáo thành! Quá trình lắp ráp tuy không có gì phức tạp nhưng đòi hỏi phải cúi người đứng lên liên tục. Cù Tiểu Phong đứng thẳng dậy, vươn vai đ.ấ.m đ.ấ.m cái eo mỏi nhừ của mình một lúc, cảm giác mới dễ chịu hơn đôi chút.

Đang lúc giơ tay khởi động xương khớp thì một luồng gió nghịch ngợm thổi qua, chui tọt vào trong vạt áo. Cơ thể đang rịn chút mồ hôi lập tức bị hạ nhiệt cái vèo, khiến Cù Tiểu Phong không kìm được mà rùng mình một cái. Nhìn lại đồng hồ thì đã hơn mười hai giờ trưa. Bữa sáng uống dinh dưỡng dịch nên cảm giác no bụng vẫn còn khá rõ, cậu cũng chẳng có cảm giác thèm ăn gì, bèn rót một ly nước ấm, nhâm nhi vài chiếc bánh quy nhỏ tự làm coi như giải quyết xong bữa trưa.

Chương 8 - Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia