Đạo sĩ nói tôi sống không qua nổi tuổi hai mươi lăm, thế là tôi lặn lội vào Tây Tạng tìm kinh phan (lá cờ kinh) nối mạng.
Trên đường đi, tôi vô tình cứu một thiếu niên. Cậu ấy đồng hành cùng tôi tìm kinh phan, cùng tôi cầu phúc.
Cho đến khi tôi vô tình đột nhập vào căn mật thất bên dưới tế đàn của cậu ấy...
Trên tường treo đầy những bức tranh khỏa thân từ các triều đại khác nhau. Gương mặt của người trong tranh… giống hệt tôi.
01.
Đạo sĩ nói tôi sống không qua nổi tuổi hai mươi lăm, lúc đó tôi thật sự chỉ muốn lật tung cái quẻ hàng rách của ông ta lên.
Nhưng ông nội tôi lại tin. Ông tin suốt cả đời, trước khi lâm chung ba ngày thì gọi tôi đến bên giường bệnh, hơi thở đã thoi thóp nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi: "Đến Tây Tạng tìm kinh phan màu trắng, nó có thể nối mạng cho cháu."
Ông nhét vào tay tôi một cuốn sổ tay cũ kỹ. Trang giấy đã ố vàng, mép góc mòn vẹt như thể từng được người ta lật đi lật lại hàng trăm lần.
Tôi mở ra xem, chỉ có trang đầu tiên là có chữ, phía sau đều để trống. Bên trong kẹp một tấm ảnh chụp đèo núi tuyết, nơi treo những dải kinh phan xanh, trắng, đỏ, lục, vàng bị gió thổi tung lung tung xòe.
"Ông nội, cái này có tin được không?"
Ông không trả lời, vì ông đã chẳng thể cất lời được nữa rồi.
Ngày mai táng ông nội, tôi đứng trước mộ, tự nhủ người thương tôi nhất trên đời này đã đi mất rồi. Chẳng ngờ tang lễ vừa xong, chú Lý quản gia đã gọi điện tới, giọng run lên bần bật: "Thiếu gia, bức tranh kinh phan ở phòng Phật tự dưng biến mất rồi."
Tôi đưa tay sờ vào nốt ruồi đỏ giữa lông mày, nóng tới mức kỳ lạ.
Được rồi, đi Tây Tạng thôi.
02.
Xe chạy đến Lý Đường, định vị hoàn toàn mất tín hiệu. Dòng chữ [Không có dịch vụ] ở góc trên bên trái màn hình điện thoại đã treo suốt hai tiếng đồng hồ.
Tôi tắp xe vào lề đường, lấy tấm ảnh ra đối chiếu vị trí. Bốn bề hoang vu, gió lớn đến mức như muốn thổi bay cả người.
Đột nhiên, tôi nghe thấy bên dưới sườn đất có tiếng ai đó đang kêu cứu. Tiếng kêu không lớn, bị tiếng gió xé rách đứt quãng, nhưng tôi nghe rất rõ đó là giọng của một cậu thanh niên.
Nơi hoang sơn dã lĩnh, lại vào giữa đêm thế này, đổi lại là ai thì trong lòng cũng phải gợn sóng sợ hãi.
Nói thật tôi muốn quay đi. Tôi chỉ là một người bình thường đến tìm cách nối mạng, không quản nổi lắm chuyện bao đồng như thế. Nhưng âm thanh kia cứ cất lên liên tục, ngày càng yếu ớt: "Cứu tôi với... Có ai không..."
Tôi tự c.h.ử.i thề một tiếng rồi mở cửa bước xuống xe.
03.
Bên dưới sườn đất có một ngôi miếu hoang. Cỏ dại mọc cao hơn cả người tôi, sơn trên cửa miếu đã bong tróc sạch bách, để lộ ra lớp gỗ mờ xám.
Trước cửa miếu có một người đang ngồi xổm, cúi đầu, ngón tay di di vạch vạch gì đó trên mặt đất, lúc thì như đang viết chữ, lúc lại giống như chỉ vô thức vẽ vài vòng tròn.
Tôi tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai cậu ta. Khoảnh khắc cậu ta ngẩng đầu lên, cả người tôi sững lại trong giây lát.
Rất đẹp.
Không phải vẻ đẹp kiểu ngôi sao hay hotboy trên mạng, mà là... nói thế nào nhỉ, giống như một người bước ra từ trong tranh vậy. Đôi mắt trong trẻo, viền mắt hơi ửng đỏ như vừa mới khóc xong.
"Anh ơi, đưa em đi với, em sợ lắm!" Giọng cậu ta khàn đến mức không ra hơi.
Trong lòng tôi thở dài một tiếng, đưa tay kéo cậu ta đứng dậy. Bàn tay cậu ta lạnh ngắt, không phải cái lạnh do đứng ngoài trời mùa đông quá lâu, mà là cái lạnh như thể vừa lấy từ trong băng đăng ra vậy, lạnh đến mức không chút hơi ấm.
04.
Lên xe rồi cậu ta mới giới thiệu mình tên Tư Duật, năm nay 20 tuổi.
"Còn anh?"
"Mộ Kỳ Chi."
"Vậy em gọi anh là anh Kỳ Chi nhé?"
Được thôi, nhỏ hơn tôi bốn tuổi, gọi anh cũng là bình thường.
Tôi hỏi cậu ta sao lại ở một mình tại cái nơi như thế này. Cậu ta nói mình là đệ t.ử của người giữ núi, sau khi sư phụ qua đời thì chỉ còn lại một mình cậu sống ở vách đá Linh Quy. Hôm nay xuống núi hái t.h.u.ố.c, trời tối nên bị lạc đường, đi tới ngôi miếu hoang này thì không còn sức bước tiếp nữa.
"Vách đá Linh Quy? Đó là nơi nào?"
"Là một... tế đàn rất cổ xưa. Người dân địa phương có ai qua đời thì đều được đưa tới đó."
Cậu ta nói rất bình thản, nhưng tôi chú ý thấy khi cậu ta thốt ra hai chữ "qua đời", ánh mắt lại chợt thoáng chao đảo.
Định vị không có tín hiệu, tôi không tìm được đường, vừa hay gặp một nhà dân bản địa mở dịch vụ homestay nên ghé vào ở tạm.
Bà chủ là một người phụ nữ Tạng khoảng năm mươi tuổi, trên mặt có nét ửng đỏ đặc trưng của vùng cao nguyên, nụ cười rất hòa nhã. Thế nhưng khi nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đỏ giữa lông mày tôi vài lần, sắc mặt bà ấy liền thay đổi: "Nốt ruồi này... cậu sinh ra đã có rồi sao?"
"Vâng."
Bà ấy liếc nhìn Tư Duật một cái, rồi lại nhìn tôi, bờ môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng nói thêm câu nào.
Tôi vờ như không nhận ra sự bất thường đó.
05.
Ngay đêm hôm đó, tôi lên cơn sốt cao. Đầu óc sốt đến mê mê tỉnh tỉnh.
Trong mơ toàn là ánh lửa ngập trời, có ai đó cứ gọi tên tôi hết lần này đến lần khác: "Kỳ Chi... Kỳ Chi..."
Tôi không phân biệt được đó là giọng của ai, chỉ thấy tiếng gọi ấy vô cùng gấp gáp, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào.