Lên đại học, chúng tôi vẫn học cùng trường nhưng khác chuyên ngành. Cậu đích thân nhờ cố vấn sắp xếp cho hai đứa ở chung một phòng ký túc xá. Tôi chẳng có ý kiến gì, dù sao trong mắt mọi người, tôi chỉ là bạn học kèm, nói thẳng ra là người hầu. Nếu ở quá xa, việc chạy qua chạy lại phục vụ cậu sẽ rất bất tiện.
Nhà họ Bùi trả lương rất hậu hĩnh. Sau nhiều năm gắn bó, tôi cũng nảy sinh chút tình cảm với mọi người ở đó, còn sâu đậm hay không thì tùy cách nhìn của mỗi người. Hơn nữa, việc chăm sóc Bùi Lệ vốn thuộc một phần công việc của tôi, không có gì quá khó khăn.
Phòng ký túc xá dành cho bốn người. Hai người bạn cùng phòng còn lại không phải người gốc Bắc Kinh nhưng đều rất tốt tính. Họ khá quý tôi, thế nhưng lại e dè không dám đến gần Bùi Lệ. Cậu luôn tạo cho người khác cảm giác quá đỗi xa cách, lạnh lùng. Tuy nhiên, họ cũng không dám tiếp cận tôi quá mức, vì mỗi lần thấy ai đó đứng gần tôi, dường như Bùi Lệ sẽ tỏ ra khó chịu.
Có điều, dạo gần đây Bùi Lệ cư xử rất lạ. Cụ thể là ánh mắt cậu cứ né tránh mỗi khi nhìn tôi, rồi lại thường xuyên trốn trong chăn xem thứ gì đó.
Đôi khi tôi gọi còn chẳng thèm trả lời. Tôi thầm nghĩ, có lẽ cậu đã phải lòng chàng trai nào đó rồi. Bởi trong nguyên tác, cậu vốn là một kẻ phong lưu, đa tình.
Về việc tại sao tôi lại đọc cuốn sách này ư? Chủ yếu là vì buồn chán thôi.
Tôi thuộc kiểu người không tha thiết sống nhưng lại sống rất bình thường. Những lúc rảnh rỗi quá mức, tôi thường tìm đọc mấy thứ kỳ quặc. Còn có liên quan đến xu hướng tính d.ụ.c của bản thân hay không, chính tôi cũng không có câu trả lời, vì thú thật, tôi còn chẳng biết cảm giác thích một người là thế nào.
Tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác nhịp tim đập loạn xạ như người ta vẫn thường mô tả, cũng không bao giờ can thiệp vào những quyết định của cậu chủ. Cậu muốn chơi bời thế nào là việc của cậu, tôi chỉ cần hoàn thành tốt bổn phận của mình.
Hôm nay Bùi Lệ có việc bận, thế nên tan học buổi chiều xong, tôi không đợi mà về ký túc xá trước. Tắm rửa xong xuôi, tôi leo lên giường xem phim được đúng mười phút, chẳng có lý do gì cao siêu cả, đơn giản là sự kiên nhẫn của bản thân chỉ duy trì được đến thế thôi.
Tôi tắt máy tính bảng, rồi chuyển sang đọc sách. Được năm phút lại cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn nhóm, xem qua nội dung rồi bắt đầu làm bài tập chung.
Lúc hai người bạn cùng phòng trở về, thấy không có Bùi Lệ ở đó thì đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, chẳng hiểu sao họ lại luôn cảm thấy áp lực mỗi khi có sự hiện diện của cậu, ngay cả nói to cũng không dám.
"An Tuân, chỉ có mình cậu ở trong phòng thôi à? Bùi Lệ đâu rồi?"
Tôi xoay người lại, khẽ gật đầu: "Tôi cũng không rõ cậu ấy đi đâu."
"À ra vậy. Cậu ăn gì chưa? Có muốn ăn cùng bọn này không?"
Cậu bạn ở giường đối diện đưa ra một hộp mì ăn liền nhưng tôi lắc đầu từ chối: "Cảm ơn nhé, tôi không ăn đâu."
Bùi Lệ cấm tôi ăn mấy loại đồ ăn vặt đó, tôi cũng có linh cảm là cậu sắp về rồi, khoảng thời gian ngắn ngủi này không đủ để tôi kịp ăn vụng.
03
Quả nhiên, chỉ vài phút sau, Bùi Lệ đã về đến nơi.
Cánh cửa vừa mở, một chàng trai cao ráo, tuấn tú bước vào. Gương mặt điển trai của cậu đang nở một nụ cười nhẹ, trông có vẻ như vừa gặp được chuyện gì vui lắm.
Cậu tiến lại gần, đặt túi đồ ăn lên bàn tôi rồi cúi người xuống, một tay chống lên mặt bàn, tay kia vịn vào lưng ghế, khoảng cách bị thu hẹp đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá lẫn mùi rượu thoang thoảng trên người cậu.
Tôi khẽ nhíu mày, cử động nhỏ đến mức gần như không ai nhận ra, rồi hít mũi, hỏi: "Cậu chủ mới hút t.h.u.ố.c đấy à?"
Lúc này, khoảng cách giữa chúng tôi cực kỳ gần. Nghe tôi hỏi, mắt Bùi Lệ bỗng sáng rực lên: "Cậu ngửi thấy à? Hút một điếu cho vui thôi."
Tôi nhíu mày, nghiêng đầu qua một bên rồi thuận miệng góp ý: "Tốt nhất là đừng học cái đó."
Còn việc có nghe hay không là quyền của cậu. Mối quan hệ của chúng tôi cũng chỉ dừng lại ở mức đưa ra lời khuyên mà thôi.
Cậu nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi bất chợt mỉm cười: "Được rồi, tôi hiểu rồi."
"Vâng."
Trong lúc Bùi Lệ đi tắm, tôi mở túi đồ ăn cậu mua về để dùng bữa. Ăn xong, tôi tranh thủ đi giặt quần áo.
Sau khi bước ra khỏi phòng tắm, Bùi Lệ đứng sau lưng tôi, rồi bất ngờ đặt tay lên eo tôi, khiến tôi giật mình, nhưng cậu đã lập tức giữ lấy tay tôi, giúp tôi cầm chắc cây sào phơi đồ.
Dáng người cao lớn của cậu gần như bao trùm lấy tôi. Tôi liếc mắt nhìn, đúng lúc cậu cúi đầu, ghé sát vào tai tôi, thì thầm với giọng điệu có phần tủi thân: "Sao cậu chẳng thèm quan tâm xem tôi đã đi đâu làm gì thế?"
Tôi quay mặt đi, tiếp tục phơi quần áo lên dây rồi thuận miệng đáp: "Cậu chủ làm việc tự có tính toán riêng, tôi không cần thiết phải hỏi thêm."
Chóp mũi cậu khẽ chạm vào vành tai khiến tôi hơi chau mày, cảm thấy khoảng cách giữa hai đứa đang quá gần. Hồi bé thì không sao nhưng giờ cả hai đều đã trưởng thành, tốt nhất là nên giữ khoảng cách một chút.
Nhưng cậu vẫn cứ thủ thỉ bên tai: "Lát nữa tôi sẽ kể cho cậu nghe."
Tôi gật đầu, lúc này cậu mới buông tôi ra rồi đi vào trong.
Thế nhưng đến lúc đi ngủ, cậu vẫn chưa nói mình đã đi đâu làm gì, tôi cứ ngỡ cậu đã quên mất. Nào ngờ đêm hôm khuya khoắt, khi đèn ký túc xá đã tắt, tôi chợt nghe thấy tiếng động lạ phát ra ở gần giường mình. Trong cơn ngái ngủ, tôi vô tình duỗi chân đạp một cái rồi bị tiếng động đó làm cho tỉnh hẳn.
Ngay sau đó, một bóng người lao đến, đè lấy tôi.
04
"Ưm!"
Cậu nhanh tay bịt miệng tôi lại: "Suỵt, tôi đây."
Tôi: "..."
Tim tôi đập liên hồi vì giật mình.
Cậu buông tay ra rồi dứt khoát vén chăn chui vào. Chiếc giường ký túc xá chỉ rộng một mét hai bỗng chốc trĩu xuống rồi phát ra tiếng kêu kẽo kẹt vì sức nặng đè lên.