Chẳng còn cách nào khác, vì sợ cậu làm ra động tĩnh lớn nên chỉ đành phối hợp nằm sát vào mép giường. Cậu vừa chui vào, hai đứa con trai trưởng thành lập tức dán sát vào nhau. Trước đây chúng tôi cũng từng ngủ chung nhưng chưa bao giờ lén lút như thế này.
Bùi Lệ kéo chăn trùm lên cả hai đứa rồi thản nhiên đặt tay lên eo tôi. Tôi rùng mình, muốn giãy giụa nhưng vì không gian quá chật chội nên chỉ có thể cựa quậy trên người cậu.
Bùi Lệ khẽ cười, không chỉ vậy, cậu còn lấn tới, ép c.h.ặ.t tôi vào bức tường phía sau.
Tôi ngước mắt nhìn cậu, ký túc xá không tối hẳn, sau khi mắt đã quen với bóng tối, tôi có thể lờ mờ thấy gương mặt cậu. Phải công nhận Bùi Lệ rất đẹp trai, đường nét sắc sảo, đẹp như tạc tượng. Đặc biệt là đôi mắt ấy, nếu không phải vì cái nhìn biến thái mỗi khi bày trò trêu người, thì dù cậu có nhìn một con lợn cũng đầy thâm tình.
Ngay lúc này, tôi có thể tưởng tượng ra ánh mắt tinh quái ấy. Cậu bóp cằm tôi, ghé sát mặt lại, ch.óp mũi cậu cọ vào mặt khiến tôi ngẩn người trong giây lát.
"Mềm thật đấy." Cậu lẩm bẩm.
Tôi chống tay lên eo cậu, muốn đẩy ra nhưng đôi bàn tay ấy khẽ vuốt ve khắp cơ thể tôi một cách đầy áp đặt và thô bạo. Cậu hôn tôi mãnh liệt đến mức môi tôi đau nhức vì bị ép c.h.ặ.t.
Tôi không kìm được khẽ rên thành tiếng. Dường như điều đó càng khiến cậu phấn khích hơn. Cậu gác hẳn chân lên người tôi để khóa c.h.ặ.t, cấm không cho tôi giãy giụa đạp lại.
Thôi xong, bây giờ đối tượng bị cậu chủ hành hạ dày vò lại chuyển sang tôi mất rồi.
"Tôi nghĩ mình vừa phát hiện ra một điều cực kỳ thú vị." Cậu thì thầm vào tai tôi bằng chất giọng khàn đặc.
Tôi chẳng nhớ đêm qua Bùi Lệ rời đi như thế nào, chỉ biết quần áo ngủ trên người tôi vô cùng xộc xệch, còn môi thì nóng rát, sưng tấy. Tôi nằm thẫn thờ nhìn lên trần nhà, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Sáng hôm sau, hai cậu bạn cùng phòng đã lên lớp từ sớm, lịch học ở đại học nhìn chung không quá nhiều cũng không quá ít. Tôi cũng thức dậy từ khá sớm với gương mặt thản nhiên như thường ngày, chẳng mảy may bận lòng về chuyện xảy ra đêm qua.
Với tôi, việc đó chẳng khiến bản thân thấy ghê tởm nhưng cũng chẳng mang lại cảm giác hưởng thụ gì, tóm lại là có thể chấp nhận được. Có lẽ Bùi Lệ chỉ đang nổi hứng muốn kiếm chút trò tiêu khiển thôi, tôi đã quá quen với những lúc điên rồ của cậu rồi, chẳng có gì to tát.
Bùi Lệ cũng không có tiết buổi sáng. Lúc xuống giường, cậu dụi mắt nhìn tôi một cái rồi mới vào phòng vệ sinh. Sau khi rửa mặt xong quay lại, cậu ấy đi tới, đúng lúc tôi đang định hỏi có muốn ăn sáng hay không.
Một tay cậu đặt lên lưng ghế tôi đang ngồi, rồi bất ngờ kéo mạnh ra sau, tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà vang lên ch.ói tai khiến tôi bị giật mình, chiếc ghế đã bị kéo ra ngoài, ngay sau đó Bùi Lệ còn túm lấy bắp chân tôi.
Tôi kêu lên một tiếng kinh hãi.
Vì bị giữ lấy chân, tôi theo bản năng nắm lấy vai cậu. Sau đó, cậu nhấc tôi lên rồi ngồi xuống ghế, để lưng tôi ngồi ngay trên đùi cậu.
Tôi: "..."
Tôi cau mày khó chịu: "Cậu đang làm cái gì vậy? Cậu chủ, làm ơn thả tôi ra."
Ánh mắt Bùi Lệ sáng lên: "Không thả. Tôi thích cảm giác đêm qua lắm. Còn cậu, cậu có thích không?"
Lúc nào cũng vậy, cậu cứ thích bày trò quái đản xong lại hỏi xem tôi có thích hay không. Nếu tôi nói không thích, cậu sẽ nổi trận lôi đình. Tuy nhiên, lần nào tôi cũng trả lời thật lòng, giống như lúc này, tôi vẫn nghiêm túc trả lời: "Có một chút không thích."
Quả nhiên, sắc mặt Bùi Lệ tối sầm lại, trong mắt lóe lên vẻ hung dữ, cậu cố kìm nén cơn giận, hỏi: "Không thích ở điểm nào?"
Trông cực kỳ bất mãn.
Tôi lắc đầu: "Chuyện này chỉ có các cặp đôi mới làm. Tôi là bạn học của cậu, không phải bạn giường."
Cậu khựng lại, vẻ mặt bỗng trở nên ngây ngô một cách kỳ lạ: "Sao chúng ta lại không phải bạn giường? Chúng ta vẫn luôn ngủ cùng nhau đó thôi!"
Tôi: "... Đó là quan hệ anh em, quan hệ giữa chủ và tớ."
Bùi Lệ nhíu mày, có chút bực bội: "Vậy từ nay về sau, chúng ta là một cặp, giờ tôi hôn cậu được chưa?"
Tôi cố đứng dậy: "Tôi không đồng ý."
Bùi Lệ đột ngột nổi giận, ôm c.h.ặ.t lấy tôi: "Tại sao chứ? Rõ ràng tối qua cậu rất thoải mái, còn tận hưởng nó mà. Chẳng lẽ tôi đối xử với cậu chưa đủ tốt à? Trước đây, cậu bảo tôi nhảy lầu, tôi còn chẳng thèm giận cậu cơ đấy!"
Tôi sững người: "Chẳng phải chính cậu muốn nhảy à? Sao bây giờ lại thành tôi bảo cậu nhảy là thế nào?"
Gương mặt tối đen như mực của Bùi Lệ cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cũng trừng mắt nhìn lại cho đến khi cậu cúi xuống hôn mình, tôi không né tránh nhưng cũng chẳng mảy may đáp lại.
Cậu bất chợt hạ giọng van nài: "Chúng ta ở bên nhau không tốt à? Sau này, mối quan hệ của chúng ta sẽ càng khăng khít hơn, An Tuân."
Tôi thở dài: "Tạm chưa nói đến chuyện tôi chỉ là bạn học cùng của cậu, chắc chắn ông bà chủ sẽ không đời nào chấp nhận việc cậu thích đàn ông đâu."
Bùi Lệ bỗng trở nên hung dữ, cậu bế thốc tôi lên rồi ép mạnh vào cửa tủ quần áo. Khi cả người đột ngột va mạnh vào đó, tôi khẽ mím c.h.ặ.t môi, ngoảnh mặt đi chỗ khác để tránh ánh nhìn của cậu. Cậu đè lên người tôi, bóp má tôi đến mức môi cũng chu lên, hai người đối diện nhau.
Ánh mắt đầy tính chiếm hữu của cậu khóa c.h.ặ.t lấy tôi. Gương mặt đẹp trai ấy tinh xảo như tranh, giọng nói trầm thấp, đầy sức quyến rũ: "An Tuân, vậy chúng ta lén lút thôi, biết đâu sau này tôi sẽ chán cậu."
Tôi khẽ nhíu mày suy nghĩ.
Đôi khi tôi cảm thấy cả tôi lẫn Bùi Lệ đều không phải người bình thường, cách tư duy của chúng tôi cũng khá kỳ quái. Ví dụ như ngay lúc này, tôi thực sự đang do dự.
Thấy tôi có vẻ lung lay, cậu bồi thêm một câu dỗ dành: "An Tuân ngoan nhất. Có lẽ chỉ vì hay xem mấy thứ họ chia sẻ trên mạng nên tôi mới có hứng thú với đàn ông thôi, cậu chiều tôi một chút đi."