Tôi giật mình, đoán chắc cậu đã xem phải thứ gì đó không lành mạnh: "Cậu đã xem cái gì? Gửi tôi xem với."

Cậu chột dạ đáp: "Chỉ xem một chút thôi, trông cũng hơi ghê... nhưng đêm qua tôi đã mơ thấy cậu..."

Tôi vội lấy tay bịt miệng cậu lại, ánh mắt cậu tối sầm, thậm chí còn l.i.ế.m vào lòng bàn tay tôi. Tôi hoảng hốt rụt tay về, cậu ngay lập tức hôn ngấu nghiến lên môi tôi.

Bùi Lệ tốn khá nhiều sức để ôm tôi, dù sao tôi cũng cao hơn một mét bảy mươi, còn cậu đã cao một mét tám mươi chín rồi. Cùng ăn một loại thức ăn, tại sao lại có sự khác biệt lớn đến như vậy?

Đến khi Bùi Lệ buông ra, chân tôi đã run rẩy đứng không vững. Cậu nhanh tay đỡ lấy eo tôi, tỏ vẻ đắc chí: "Mới thế này mà đã nhũn hết cả chân rồi, thú vị thật đấy."

Tôi: "..."

Tôi liếc xéo cậu một cái. Bùi Lệ thực sự thấy chuyện này rất tiêu khiển, dường như còn đang toan tính điều gì đó trong đầu. Cứ như vậy, chúng tôi bước vào một mối quan hệ mới đầy mong manh.

05

Cậu vẫn độc đoán như mọi khi, thậm chí ngày càng dính người hơn. Cậu rất thích mấy kiểu tiếp xúc thân mật, cũng thích chụp ảnh tôi, tất nhiên không phải mấy loại ảnh không thể để người khác thấy nhưng cũng chẳng phải kiểu ảnh có thể thoải mái cho người ta xem.

Tôi vẫn chấp nhận điều đó. Thỉnh thoảng cũng chụp lén cậu, nếu sau này cậu dám tung ảnh ra, tôi cũng sẽ tung đống ảnh đó.

Năm hai đại học, chúng tôi dọn ra ở riêng. Bùi Lệ càng lúc càng điên rồ, chỉ thích làm những gì mình thấy hứng thú. Lúc này, cậu đã bắt đầu tiếp quản và xử lý công việc kinh doanh của gia đình nên bận rộn tối ngày.

Còn tôi thong thả hơn nhiều, vì công việc chính của tôi là chăm sóc cậu, bao giờ mất việc rồi tính sau. 

Giai đoạn này, cậu phải đi xã giao liên tục nên thường xuyên về nhà rất muộn. Lúc đầu còn thức đợi nhưng sau này tôi cứ chủ động đi ngủ trước.

Cậu toàn mang theo mùi rượu về nhà rồi lại bắt đầu kiếm chuyện, tôi không chịu nổi nên cãi nhau với cậu một trận nảy lửa, thế nhưng lần nào cũng bị ép giải quyết mâu thuẫn ngay trên giường.

Sáng hôm sau, cậu lại bày ra vẻ mặt đáng thương để xin lỗi tôi. Tôi nhìn người đàn ông ngày một trưởng thành ấy bằng ánh mắt bình thản, thế nhưng chính sự bình thản đó lại khiến Bùi Lệ hoảng hốt trong lòng.

Ở bên tôi, cậu luôn tùy tiện đến mức nực cười. Tôi luôn cảm giác rằng Bùi Lệ chỉ đang tìm một nơi để trút bỏ áp lực, vừa lúc tôi đáp ứng được nhu cầu đó. 

Còn về cảm xúc của bản thân, tôi không ghét bỏ, cũng có thể chấp nhận nó, thậm chí đôi khi còn thấy khá thoải mái. 

Thỉnh thoảng, tôi cũng sẽ ôm Bùi Lệ làm nũng một lúc. Tình cảm của cậu dành cho tôi giống như một đóa hoa tàn khi hết mùa, còn sự nhẫn nhịn của tôi chỉ là một chút ngoại lệ trong cuộc đời tẻ nhạt này. Đừng bao giờ đặt quá nhiều tình cảm vào một người mà bạn không thể kiểm soát, vì vậy, tôi dành nhiều thời gian và tâm trí cho bản thân mình hơn.

Cho đến một lần, Bùi Lệ về nhà muộn nhưng lại không thấy tôi đâu. Cậu gọi điện, gặng hỏi xem tôi đang ở đâu bằng giọng trầm thấp. Lúc đó tôi đã uống hơi quá chén, cố giữ giọng thật bình thường nhưng vẫn nghe ra có gì đó không ổn.

Bùi Lệ nổi trận lôi đình, khi tìm thấy tôi, tôi đang chuẩn bị chào tạm biệt mấy anh chị khóa trên. 

Vừa đến nơi, cậu chẳng nói chẳng rằng, cứ thế lôi tôi đi. Mọi người đều biết Bùi Lệ, cũng biết chúng tôi thân nhau nhưng họ vẫn không khỏi lo lắng vì trông cậu quá hung dữ. Tôi vẫn quay lại, mỉm cười vẫy tay chào họ.

Vừa lên xe, Bùi Lệ thắt dây an toàn cho tôi rồi phóng thẳng về nhà. Dù say nhưng tâm trạng tôi vẫn rất tốt: "Sao cậu lại đến đón tôi? Cảm ơn nhé!"

Bùi Lệ vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, không đáp lời. 

Tôi say rồi, cứ lảm nhảm bên tai cậu: "Mấy anh chị đó tốt bụng với vui tính lắm. Lần đầu tiên tôi cảm thấy bản thân có thể cười vui vẻ như vậy."

Cảm giác này thật kỳ lạ, vì thực sự cảm thấy vui vẻ nên tôi không hề để ý đến sắc mặt ngày càng lạnh đi của Bùi Lệ. Nói được vài câu, tôi thiếp đi. 

Khi tỉnh dậy, xe đã vào đến gara. Cậu ôm tôi thẳng vào nhà rồi ném mạnh xuống ghế sofa. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã phải hứng chịu một trận như cuồng phong bão táp từ cậu.

"Ở bên tôi khiến cậu đau khổ đến thế à? Cậu không thấy hạnh phúc khi ở cạnh tôi à? An Tuân, An Tuân, cậu thay đổi rồi, thay đổi thật rồi!" Cậu như phát điên, còn tôi chỉ biết bám c.h.ặ.t lấy cậu, run rẩy cầu xin tha thứ.

06

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi phải bám vào tường mới có thể đi rửa mặt được. Bùi Lệ bước vào, ôm chầm lấy tôi từ phía sau rồi đặt một nụ hôn lên cổ: "Bé cưng, ăn cơm thôi."

Tôi hơi co người lại, dứt khoát thoát khỏi vòng tay cậu, gương mặt vẫn bình thản, không giận dữ cũng chẳng vui vẻ, chỉ nhàn nhạt như thế. Còn biểu cảm của Bùi Lệ thay đổi liên tục, trông như muốn nổi giận nhưng lại cố gắng kìm nén.

Sau bữa sáng, tôi hỏi Bùi Lệ để lấy lại điện thoại, cậu cũng đưa cho tôi ngay. Kiểm tra một lúc, tôi mới phát hiện cậu đã âm thầm xóa rất nhiều người trong danh bạ. Tôi chỉ thở dài: "Bùi Lệ, cậu xóa hết bọn họ thế này, đôi khi mấy chuyện ở trường tôi chẳng thể nắm bắt kịp được đâu."

Bùi Lệ hừ một tiếng: "Tôi sẽ bảo người thông báo cho cậu, đừng lo."

Tôi cúi đầu, không nói gì thêm. 

Đôi khi tôi tự nhủ mình nên chủ động quan tâm đến Bùi Lệ một chút, tìm hiểu xem dạo này cậu thế nào để bồi đắp cho mối quan hệ này bền c.h.ặ.t và lâu dài hơn. Tôi có cảm giác, chỉ cần mình nỗ lực thêm một chút thôi, mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ không đến mức đứng bên bờ vực tan vỡ thế này.

Nhưng tôi vẫn không muốn.