"Lúc đó..." Giọng cậu nghẹn lại, gương mặt bỗng trở nên dữ tợn: "Anh cảm giác như mình sắp mất em thật rồi. Anh hối hận lắm thực sự rất hối hận. Anh đã đối xử tệ với em, An Tuân, anh sai rồi, anh hối hận lắm."

Vừa nói xong, cậu cúi xuống chặn lấy môi tôi, những giọt nước mắt đắng chát dần tan vào trong nụ hôn triền miên ấy.

"Em đừng thấy nó ghê nhé, bác sĩ bảo nếu không vận động quá mạnh thì sẽ không nhận ra đâu. Anh đã tập vật lý trị liệu rất kỹ rồi, An Tuân." Cậu gọi tên tôi, giọng nói vẫn còn vương lại nỗi đau đớn và sợ hãi tột cùng của năm ấy.

Cả hai chúng tôi thực chất đều là những kẻ ích kỷ. Trước khi thích tôi, cậu vừa chẳng hiểu gì lại còn cực kỳ độc đoán. Còn khi tôi thích cậu, tôi lại chọn cách hời hợt, không hỏi han cũng chẳng quan tâm.

Tôi tìm được việc ở một tập đoàn lớn nhưng Bùi Lệ không hài lòng chút nào. Cậu cứ muốn tôi về làm việc cho mình, dĩ nhiên là tôi không đời nào đồng ý.

Tôi thực sự sợ cái tính điên khùng của cậu bộc phát. Lần trước về thăm nhà, cậu nghiêm mặt, nói với bố mẹ rằng mình đang nghiên cứu t.h.u.ố.c hỗ trợ sinh sản, để họ sớm có cháu bồng.

Lời nói đó làm bố mẹ cậu sợ khiếp vía, vì ai cũng biết, đây đúng là chuyện Bùi Lệ có thể làm ra. Mẹ cậu, một người vốn có tiêu chuẩn đạo đức cao hơn một chút đã phải nghiêm khắc dặn dò Bùi Lệ không được làm bậy.

Cậu nghe xong chỉ nhíu mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn: "Rõ ràng tại mẹ cứ chê An Tuân không sinh đẻ được nên em ấy mới bỏ con mà đi." 

Cậu vẫn còn trách mẹ mình vì đã tự ý tìm tôi.

"Nhưng con cũng không thể làm như vậy được." Bà muốn hai đứa chia tay chứ đâu có phải vì... thôi bỏ đi, bà giận đến mức chỉ biết đập bàn.

Về đến nhà, tôi đã quát vào mặt cậu: "Bùi Lệ, anh định hành c.h.ế.t tôi phải không hả?"

Ánh mắt Bùi Lệ sáng rực lên: "Không, anh chỉ muốn ngủ với em thôi, vợ yêu ạ."

Tôi: "..." 

Nói chuyện với cái tên này đúng là tổn thọ mà. 

"Nói cho anh biết, nếu anh dám coi em là vật thí nghiệm thì anh xong đời rồi."

Bùi Lệ dùng hai tay nâng mặt tôi lên, trán chạm trán, cậu hôn liên tục vào môi tôi để trấn an: "Đừng lo, đừng lo nhé."

Thực tế, viện nghiên cứu đó chủ yếu tập trung vào kháng thể virus và hợp tác với các cơ quan cấp cao. Còn cái t.h.u.ố.c hỗ trợ sinh sản hoàn toàn là do cậu thêu dệt ra sau khi đọc một cuốn tiểu thuyết của tôi thôi.

Dĩ nhiên, cậu cũng lập ra một dự án như vậy chỉ để đe dọa, khiến tôi không bao giờ dám nảy sinh ý định rời bỏ cậu thêm một lần nào nữa.

HOÀN